Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 63

Một bữa cơm kéo dài đến gần hai giờ chiều, khung hợp tác về việc chuyển nợ thành cổ phần của Trung Hải về cơ bản đã được thống nhất.

KR phụ trách điều phối toàn cục, đồng thời tập trung làm tốt công tác thanh toán nợ; Hồng Thăng dựa vào lợi thế của ngân hàng đầu tư nước ngoài, toàn quyền phụ trách việc mua bán, sáp nhập và tái cơ cấu năm doanh nghiệp ở nước ngoài cùng Phúc Cảng, Đại Vận và Đồng Tập. Còn những người khác, người cần huy động vốn thì huy động vốn, người cần họp hội đồng quản trị thì họp hội đồng quản trị, phân công đâu ra đấy, mỗi bên tự chuẩn bị cho vòng thảo luận phương án đầu tiên về việc chuyển nợ thành cổ phần của Trung Hải được tổ chức sau Tết.

Ai nấy đều là người bận rộn, bàn xong việc chính, cả nhóm không ngơi nghỉ, mỗi người lại vội vã lên đường tới lịch trình tiếp theo.

Công ty của lão Ôn và lão Hoàng đều ở phía Nam, hai người định bay thẳng từ Nam Thành về. Ngô Ứng đã đặt xe từ sớm, Ninh Diên đích thân tiễn hai người ra tận cổng khu nghỉ dưỡng.

Trước lúc chia tay, lão Hoàng nắm tay Ninh Diên: “Ninh tổng, tuy tôi không có thực lực hùng hậu, quan hệ rộng như Trang tổng, nhưng cũng quen vài người bạn. Nếu sau này có vấn đề về vốn, bên tôi cũng có thể nghĩ cách.”

“Bên tôi cũng được, cậu có cần gì thì cứ nói.” Lão Ôn cũng vội vàng lên tiếng.

Ninh Diên khẽ cười: “Được, đến lúc đó nhất định sẽ tìm hai người.”

Sau một hồi lưu luyến từ biệt, cuối cùng hai người cũng lên xe rời đi. Mãi đến khi đèn hậu khuất khỏi tầm mắt, Ninh Diên mới xoay người, nói với Ngô Ứng: “Chừa cho họ một khoản thiếu hụt vốn một tỷ.”

Ngô Ứng không nói hai lời, lập tức đáp được, tỏ ý đã ghi nhớ.

Tuy khoản nợ của Trung Hải lên tới hơn ba mươi tỷ, nhưng theo phương án tái cơ cấu nợ hiện đã được xác định, về mặt vốn, KR về cơ bản không hề có thiếu hụt. Thế nhưng, Ngô Ứng hoàn toàn không bất ngờ khi ông chủ muốn để lão Ôn và lão Hoàng “góp sức”. Đồng thời, anh còn biết, lát nữa Hồng Thăng và Phúc Cảng cũng sẽ góp một phần sức nhỏ về mặt vốn.

Bởi vì nếu phương án hiện tại được triển khai thuận lợi, có thể dự đoán Trung Hải sau khi tái cơ cấu sẽ là một cổ phiếu đầy tiềm năng, giá trị vốn hóa chắc chắn sẽ tăng mạnh. Bây giờ bỏ tiền vào, bất kể chỉ đơn thuần thu lợi từ khoản nợ hay chuyển nợ thành cổ phần, tỷ suất lợi nhuận đều sẽ rất khả quan.

Dù là lão Hoàng hay Hồng Thăng, ngoài kiếm phần lợi nhuận theo phân công đã định, đương nhiên cũng không muốn bỏ lỡ khoản thu nhập thêm này.

Ninh Diên lại không nói toạc ra, vẫn nhận lấy “tấm lòng” ấy.

Nhân lúc chờ xe điện, Ngô Ứng tranh thủ báo cáo: “À phải rồi, Ninh tổng, Chu tổng và mọi người tạm thời thay đổi lịch trình, tối nay sẽ bay đến Dung Thành cùng chuyến với chúng ta.”

Hai giờ rưỡi chiều mai, Vân Diễn sẽ tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị để xem xét đề án Trịnh Quốc Phú chuyển nhượng cổ phần cho Hồng Thăng. Với tư cách là thành viên hội đồng quản trị và cổ đông tương lai, KR và Hồng Thăng đều phải tham dự cuộc họp.

Vì lần này địa điểm họp được ấn định ở Dung Thành, nên ba ngày trước Ngô Ứng đã đặt vé máy bay đến Dung Thành vào tối nay. Hồng Thăng vốn dự định đi chuyến bay sớm vào sáng mai, nào ngờ trên đường đến khu nghỉ dưỡng, Ngô Ứng nhận được tin Chương Mục Chi tạm thời thay đổi lịch trình, chuyển sang cùng chuyến bay với họ đến Dung Thành. Trùng hợp hơn nữa, khách sạn họ nghỉ lại cũng là cùng một nơi.

“Tôi biết rồi.” Ninh Diên thản nhiên nói.

Ngô Ứng nghiêng mắt nhìn anh một cái, không hỏi gì cả, ngược lại Ninh Diên chủ động nói: “Là cô ấy bảo Chương Mục Chi đổi lịch trình.”

Ngô Ứng lập tức hiểu ra, “cô ấy” ở đây là Chu Hề.

Ngô Ứng đến vẻ mặt nghi hoặc cũng không có, chỉ khẽ “ồ” một tiếng rồi tiếp tục im lặng.

Lần này đổi thành Ninh Diên nghiêng mắt nhìn anh. Quan sát một lúc, anh bỗng thở dài: “Chẳng trách sư tỷ của cậu nói cậu không giống ba mươi, mà giống năm mươi.”

Ninh Diên tính tình ôn hòa, trước nay luôn rộng rãi với cấp dưới, nhưng Ngô Ứng theo bên cạnh anh ba năm, đây vẫn là lần đầu tiên nghe anh trêu đùa với cấp dưới. Điều này khiến Ngô Ứng, người bị trêu, ngẩn ra hồi lâu, mãi sau mới khô khan tiếp lời: “Quý tổng nói chuyện chẳng chịu tha ai.” TruyenLau.com

Ninh Diên liếc anh một cái, cười lắc đầu rồi nói: “Sau này, cậu không cần để ý động tĩnh của cô ấy nữa.”

Ngô Ứng vẫn không nói hai lời, lập tức đáp được.

Ở phía bên kia, bên ngoài hội sở.

Trang Nhân Quang cũng đang tạm biệt Chu Hề: “Chu Hề, sau khi về Bắc Thành, cô tìm lúc nào đó bảo A Diên đưa cô đến nhà tôi chơi. Tối qua chị dâu cô nghe nói cậu ấy có bạn gái thì phấn khích lắm, dặn tôi nhất định phải mời cô đến nhà ăn cơm.”

Chu Hề mỉm cười, sảng khoái nhận lời: “Được, tôi nhất định sẽ đến.”

“Vậy quyết định thế nhé. Khi nào cô muốn đến thì cứ gọi điện là được, chị dâu cô không có việc gì mấy, thường đều ở nhà.”

“Được.”

Trang Nhân Quang lại khách sáo với cô thêm vài câu, sau đó thấy thời gian cũng gần đến, bèn nói: “A Diên chắc còn phải một lúc nữa mới về, tôi không đợi cậu ấy nữa, tôi đi trước đây.”

“Để tôi tiễn anh.” Tông Chính đứng bên cạnh nói.

“Tiễn gì mà tiễn, xe ở ngay cổng khu nghỉ dưỡng, có mấy bước chân thôi.” Trang Nhân Quang vừa nói vừa bước lên chiếc xe điện đang chờ trước cửa hội sở, sau đó vẫy tay với Chu Hề: “Được rồi, tôi đi đây.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chu Hề và Tông Chính vẫy tay chào anh.

Chiếc xe điện lặng lẽ chạy đi, vừa rẽ một khúc đã mất hút.

Tông Chính xoay người nhìn Chu Hề: “Chị dâu, cô về biệt thự hay ở đây đợi anh Diên?”

“Anh cứ gọi tôi là Chu Hề hoặc Sylvia đi.” Tính ra, anh còn lớn hơn cô một tuổi. Tuy theo phía Ninh Diên gọi cô là chị dâu cũng không có vấn đề gì, nhưng Chu Hề nghe vẫn hơi không quen.

“Vậy tôi giống Tề Kỳ, gọi cô là Chu Hề nhé.” Tông Chính vui vẻ nghe theo.

Chu Hề gật đầu, tiếp lời ban nãy: “Tôi ở đây đợi anh ấy một lát, anh có việc thì cứ về trước đi.”

“Tôi cũng chẳng có việc gì.” Tông Chính mím môi: “Tề Kỳ sáng sớm đã đi rồi.”

Tề Kỳ và Kiều Bách đều rời đi từ sáng, nhưng hai người không đi cùng đường. Chu Hề không biết “sự trùng hợp” tối qua có k*ch th*ch Kiều Bách hay không, nhưng hiện tại xem ra, quả thực anh đã lựa chọn không tiếp tục dây dưa đeo bám nữa.

Thấy cô không tiếp lời, Tông Chính chủ động nói: “Tề Kỳ nói với cô rồi nhỉ, chúng tôi quen nhau từ rất sớm.” TruyenLau.com

Lần này, Chu Hề khẽ “ừ” một tiếng. Tối qua, trên đường trở về, Tề Kỳ đã kể cho cô nghe về duyên cớ giữa mình và Tông Chính—

“Anh ấy học ở Đại học G, trên chúng ta một khóa. Năm ba đại học đến Đại học D làm sinh viên trao đổi, vừa hay ở khoa chúng ta.”

“Anh ấy học cao học cũng ở Mỹ, là bạn cùng trường với Kiều Bách và Ninh Diên. Khi tớ sang Mỹ, bọn tớ từng liên lạc vài lần, sau đó anh ấy tốt nghiệp về nước tiếp quản doanh nghiệp gia đình, rồi không liên lạc nữa.

“Dạo trước, học viện bọn tớ tổ chức một hoạt động, tớ ở nhà rảnh rỗi không có gì làm nên đến góp vui, tình cờ anh ấy cũng tới, lúc đó bọn tớ mới liên lạc lại.

“Trước đây anh ấy không biết mối quan hệ giữa tớ và Kiều Bách, tớ cũng mãi sau mới biết anh ấy và Kiều Bách đều thuộc nhóm bạn thân của Ninh Diên. Tối qua, là tớ bảo anh ấy cố ý đưa tớ qua đó. Tớ nhờ anh ấy giúp, giả vờ có ý với tớ, đang theo đuổi tớ, để Kiều Bách hết hy vọng.”

Khi ấy, Chu Hề không vạch rõ với Tề Kỳ rằng trong chuyện này có quá nhiều sự trùng hợp. Nhưng lúc này, cô lặng lẽ nhìn Tông Chính, đi thẳng vào vấn đề: “Anh thích cô ấy?”

Tông Chính nhìn thẳng vào mắt cô: “Ninh Diên không nói với cô sao?”

Thấy cô hơi cau mày, Tông Chính đoán Ninh Diên chưa kể cho cô cuộc nói chuyện tối qua, bèn nói: “Từ khi ở Đại học D, tôi đã thích cô ấy. Chỉ vì một hiểu lầm trớ trêu mà bỏ lỡ nhau. Đến khi tôi phát hiện ra, muốn theo đuổi cô ấy lần nữa thì cô ấy đã thích Kiều Bách rồi.”

“Tại sao anh không nói cho cô ấy biết?” Chu Hề chắc chắn Tề Kỳ chưa hề nhận ra tình cảm và tâm tư Tông Chính dành cho mình, nếu không cô ấy đã chẳng nhờ anh giúp tạo ra màn giả vờ theo đuổi kia.

“Thời điểm không thích hợp.”

“Vậy tại sao lại nói với tôi, anh không sợ tôi nhiều lời sao?” Chu Hề hỏi.

Chu Hề hơi nhướng mày: “Tôi không thích nhiều lời, nhưng càng không thích xen vào chuyện tình cảm của người khác, cho dù người đó là bạn thân của tôi.”

“Tôi biết.” Tông Chính gật đầu, giải thích: “Tôi làm vậy không phải để tạo cơ hội tiếp cận cô ấy, mà là… tôi muốn cô ấy vực dậy.”

Chu Hề không nói gì, kiên nhẫn chờ anh nói tiếp.

Tông Chính nhìn cô: “Tôi không biết cô có nhận ra không, từ sau khi nghỉ việc, cô ấy vẫn luôn rất mông lung, hơn nữa lúc nào cũng phủ nhận bản thân, cảm thấy mình chẳng làm được gì nên hồn.”

Về điểm này, Chu Hề đã nhận ra từ lâu. Theo lời Tề Kỳ, cô ấy vẫn luôn chạy theo người khác, trước kia là Chu Hề, sau này là Kiều Bách. Đến khi dừng lại, cô ấy bỗng mất phương hướng, cũng phủ nhận sạch trơn quá khứ và bản thân mình.

“Cậu nói xem tớ làm VC kiểu gì chứ? Tớ đầu tư vào Thành Phong bao nhiêu năm như vậy, một lỗ hổng lớn đến thế trong mô hình hợp tác sản xuất – nghiên cứu – đào tạo của Đại học D mà tớ lại chẳng nhìn ra chút nào, còn không bằng Diệp Du Nhiên.”

“Khoảng thời gian này tớ thường xuyên nghĩ, bao nhiêu năm qua, những dự án thành công, những dự án tốt mà tớ làm ra đều là Kiều Bách đưa cho tớ, tớ chỉ treo cái tên ở đó thôi. Không có anh ấy, sao tớ có thể làm ra được, lấy đâu ra năng lực ngồi ở vị trí giám đốc này?”

“Tiểu Hề, tớ thật sự không biết mình còn có thể làm gì nữa. Tớ cảm thấy mình giống như một kẻ vô dụng, không có cậu và Kiều Bách che chở, tớ chẳng làm tốt được việc gì, cũng chẳng biết làm gì cả…”

“Không phải cô ấy không biết làm, chỉ là bao nhiêu năm nay, Kiều Bách đã quên cho cô ấy cơ hội trưởng thành và thể hiện bản thân.” Giọng Tông Chính kéo Chu Hề ra khỏi những lời tự oán trách mình của Tề Kỳ.

Cô nghe Tông Chính nói bằng giọng đầy tán thưởng: “Tôi từng thấy cô ấy dẫn theo hai thành viên, đưa một câu lạc bộ từ bờ vực giải thể trở thành một trong mười câu lạc bộ hàng đầu của Đại học D; từng thấy cô ấy cầm loa phóng thanh đứng chỉ huy một nghìn người; từng thấy cô ấy đội mưa đi cứu những tấm áp phích tuyên truyền; cũng từng thấy cô ấy chắn trước mặt thành viên nhỏ tuổi, túm cổ áo một sinh viên thể thao để đòi lại công bằng…”

“Chu Hề, cô ấy không phải chỉ biết đi theo người khác, càng không phải chẳng làm nên trò trống gì. Trong những ngày không có cô, không có Kiều Bách, cô ấy vẫn làm rất xuất sắc, cũng rất tỏa sáng.” Tông Chính ngừng một chút rồi chậm rãi nói: “Cho nên, tôi muốn nhờ cô cùng tôi giúp cô ấy tìm lại con người tràn đầy sức sống trước kia.”

Chu Hề nhìn anh: “Anh cảm thấy cô ấy đến làm việc dưới trướng tôi thì có thể tìm lại được sao?”

“Thầy nghiêm mới có trò giỏi.” Tông Chính đổi cách khen cô: “Hơn nữa, cô có nhận ra không, con người cô ấy phải ép một chút, càng rơi vào nghịch cảnh càng bộc phát tiềm năng.”

Tông Chính tin Chu Hề sẽ không mềm lòng nương tay. Quan trọng nhất là Chu Hề chính là người Tề Kỳ ngưỡng mộ. Nếu có thể được tôi luyện dưới trướng cô, Tề Kỳ sẽ lột xác hoàn toàn.

Khóe mắt Chu Hề thoáng thấy chiếc xe điện đang chậm rãi chạy tới cách đó không xa, trên xe là Ninh Diên quay lại đón cô.

“Đề nghị của anh tôi sẽ cân nhắc, nhưng cô ấy có đến hay không, tôi không thể quyết định thay cô ấy.” Cô nói.

“Chuyện này cứ để tôi lo, tôi sẽ khiến cô ấy đi.” Tông Chính đảm bảo.

Sau khi tạm biệt Tông Chính, Ninh Diên và Chu Hề đi xe đến cổng khu nghỉ dưỡng. Cô thấy Ngô Ứng đang cùng tài xế xếp hành lý họ để lại trong phòng vào cốp xe.

Cô bước lên nói một câu: “Cảm ơn, vất vả cho anh rồi.”

“Đó là việc tôi nên làm.” Ngô Ứng dường như hoàn toàn không nhìn thấy hai người đang nắm tay nhau, chỉ nói với Ninh Diên: “Ninh tổng, tôi sẽ ngồi xe phía sau. Đến Bắc Thành, tôi sẽ đi đón Quý tổng trước, lát nữa gặp ngài ở sân bay.”

Ninh Diên gật đầu: “Vất vả rồi.”

Theo kế hoạch, Ninh Diên sẽ cùng Chu Hề về nhà lấy đồ trước. Trên đường, cô nhớ tới những lời Tông Chính vừa nói trước cửa hội sở, bèn hỏi: “Tông Chính từng nói với anh chuyện của Tề Kỳ rồi?”

“Có nói sơ qua một chút. Sao, cậu ấy cũng nói với em rồi?” Ninh Diên hỏi.

“Anh ấy chỉ nói hồi đại học đã quen Tề Kỳ, thừa nhận vẫn luôn thích cô ấy, giữa chừng có chút hiểu lầm nên đã bỏ lỡ nhau.”

“Đại khái là vậy.” Ninh Diên nhìn cô: “Có phải cậu ấy nói muốn để Tề Kỳ tham gia dự án Trung Hải không?”

“Ban đầu anh ấy định nhờ anh nói với em?”

Ninh Diên gật đầu: “Anh từ chối rồi, bảo cậu ấy tự tìm em.”

Chu Hề dành cho anh ấy một ánh mắt tán thưởng.

Ninh Diên giơ tay véo cô một cái, chủ đề này đến đây là kết thúc. Anh ấy chuyển sang nói chuyện lão Ôn và lão Hoàng muốn góp tiền, hỏi cô: “Hồng Thăng có muốn đầu tư một ít không?”

Ngoài dự liệu, câu trả lời của Chu Hề lại là: “Không.”

Nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong mắt anh ấy, Chu Hề cong khóe môi: “Em không đầu tư tiền, em muốn thứ khác.”

Ninh Diên phản ứng rất nhanh: “Em muốn phụ trách phát hành trái phiếu nước ngoài cho Trung Hải.”

Chu Hề lại dành cho anh ấy một lời khen thật lớn: “Cộng thêm Đại Vận, Phúc Cảng và Đồng Tập nữa.”

Tài sản ở nước ngoài của Trung Hải sẽ tiến hành mua bán, sáp nhập với ba công ty Phúc Cảng và hai công ty còn lại. Theo kế hoạch, một khi việc sáp nhập thành công, sẽ phát hành một lượng trái phiếu nước ngoài nhất định. Tuy quy mô không lớn, nhưng đối với Hồng Thăng và quỹ liên doanh vốn ngoại vừa được Cục Quản lý Ngoại hối đưa vào danh sách thí điểm phát hành trái phiếu nước ngoài, nếu có thể giành được dự án này thì ý nghĩa còn lớn hơn cả kiếm tiền.

Ninh Diên chăm chú nhìn cô không chớp mắt, hồi lâu sau mới bật cười: “Chu Hề, thế này mà em gọi là một chút à?”

hết chương 63.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu