Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 111

Trong phòng họp ngập tràn ánh nắng, Ngô Ứng nhìn gương mặt xinh đẹp tinh tế trước mắt, nơi sâu trong ký ức, giọng nói xa xưa nhưng vô cùng rõ ràng kia lập tức vang lên bên tai.

“Bạn học, xin chào. Tôi là Quý Úc Đồng, hội trưởng Hội Tài chính. Đồng đội của tôi bất ngờ bị thương, không thể tham gia cuộc thi tiếp theo, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc, nên muốn hỏi cậu có thể lập đội với tôi không?”

Đó không phải lần đầu tiên Ngô Ứng nhìn thấy Quý Úc Đồng, nhưng lại là lần đầu tiên anh nói chuyện trực tiếp với cô.

Ngô Ứng biết đến Quý Úc Đồng trong đêm hội chào đón tân sinh viên của Đại học A.

Anh vừa bước chân vào trường, ngồi dưới sân khấu, nhìn cô mặc váy dạ hội, phát âm rõ ràng, tròn vành rõ chữ khi giới thiệu tiết mục: “Tiếp theo, xin mời ban nhạc Hôi Bạhc.”

Lời cuối của cô còn chưa dứt, bên dưới sân khấu đã vang lên tiếng vỗ tay và reo hò sôi trào.

Ánh đèn sân khấu tối xuống, Ngô Ứng và các bạn cùng phòng không hẹn mà cùng nhìn về phía khu vực có tiếng hò hét ầm ĩ nhất, nhận ra đó là khu dành cho đại diện sinh viên khóa trên.

“Ban nhạc Hôi Bạch này có vẻ được yêu thích lắm.” Một người bạn cùng phòng nói.

“Không phải lắm, mà là cực kỳ. Họ là ban nhạc ngôi sao của Đại học A, hai năm liên tiếp giành gần hết các giải lớn nhỏ trong những cuộc thi âm nhạc của trường.” Một người bạn cùng phòng lập tức chia sẻ thông tin mình nghe ngóng được.

“Ghê vậy…”

Ngô Ứng không chen lời, chỉ nghiêng tai nghe họ bàn tán, cho đến khi trên sân khấu tối đen bỗng bật sáng một luồng đèn trắng.

Anh ngước mắt nhìn sang, cứ thế nhìn thấy cô gái tóc dài xõa vai ngồi trước bộ trống, được ánh sáng trắng bao phủ. Cô vẫn mặc chiếc váy dạ hội khi làm MC lúc nãy, nhưng bên ngoài khoác thêm một chiếc sơ mi denim rộng thùng thình, hai tay áo xắn lên, để lộ cẳng tay thon dài trắng nõn. Gió đêm thổi mái tóc dài xõa xuống của cô bay lên, vài lọn tóc phất qua gò má.

“Đó chẳng phải MC sao?” Bạn cùng phòng hỏi ra thắc mắc của đám tân sinh viên.

Khác với sự ngạc nhiên ở khu vực tân sinh viên, khu phía đông nơi các sinh viên khóa trên ngồi đã sớm vang lên từng tràng reo hò phấn khích.

Giữa làn sóng âm thanh cuồn cuộn ấy, chỉ thấy cô gái giơ cao một chiếc dùi trống, tựa như cây đũa phép của tiên nữ, khiến cả khán đài đang sôi sục lập tức như bị nhấn nút tạm dừng.

Gió đêm khe khẽ lay động. Trong khoảng lặng dịu dàng, cô gái hơi ngẩng cằm, cong môi cười với khán giả, tay hạ xuống, dứt khoát gõ nhịp đầu tiên đầy đẹp mắt.

“Choang” — đó là tiếng dùi trống gõ lên chũm chọe, cũng là âm thanh trái tim Ngô Ứng năm mười bảy tuổi rung động.

Kể từ âm thanh ấy, suốt rất nhiều năm về sau, Ngô Ứng không còn cách nào dời mắt khỏi cô.

Thế nhưng, đêm hôm ấy, hay nói đúng hơn là từ rất nhiều khoảnh khắc trước đó, những chàng trai đã khắc sâu hình bóng cô vào lòng đâu chỉ có mình anh.

“Nếu bầu hoa khôi Đại học A thì mỗi người một ý, nhưng nếu nói nữ sinh nổi tiếng nhất Đại học A, vậy chỉ có thể là Quý Úc Đồng.” Đây là lời một sư huynh cùng khoa nói với đám tân sinh viên bọn họ sau đêm hội hôm ấy, mà Ngô Ứng cũng rất nhanh xác nhận lời sư huynh quả thực không sai.

Trên người Quý Úc Đồng có rất nhiều danh hiệu chói mắt: học bá của khối kinh tế và quản lý, hội trưởng Hội Tài chính, phó chủ tịch Liên hiệp các câu lạc bộ, MC của trường, tay trống của ban nhạc…

Tên và ảnh của cô thường xuyên xuất hiện ở đủ các chuyên mục trên mạng nội bộ của trường. Danh sách công khai nhận học bổng quốc gia có cô, thông báo tuyên dương khen thưởng có cô, đủ loại cuộc thi lớn nhỏ và sân khấu biểu diễn đều có cô. Đương nhiên, trong những hốc cây và tường tỏ tình cất giấu bí mật của các nam sinh, bóng dáng cô lại càng thấp thoáng khắp nơi.

“Phải lòng một nữ thần, thật sự thích cô ấy rất rất nhiều, thích đến mức chỉ cần đứng từ xa nhìn cô ấy một cái thôi cũng có thể vui cả ngày. Tôi rất muốn đi tỏ tình, nhưng lại biết chắc chắn mình sẽ bị từ chối…”

“Một ánh nhìn lỡ cả đời, nhưng tôi vẫn muốn nhìn thêm vài lần”

“Tỏ tình thất bại…”

Ngô Ứng chưa từng thổ lộ lòng mình trong hốc cây, nhưng mỗi lần nhìn thấy những bài đăng này, anh lại cảm thấy câu nào cũng như đang nói về mình.

Học kỳ đầu năm nhất, anh cứ thế âm thầm thích vị đàn chị tỏa sáng rực rỡ này, đồng thời cho rằng mối tình thầm kín ấy rồi sẽ trở thành một dấu ấn của tuổi trẻ, được khóa lại trong ký ức.

Anh chưa từng mong xa rằng mình sẽ có giao điểm với Quý Úc Đồng. Nào ngờ, quỹ đạo cuộc đời của hai người lại gặp nhau ở một khúc ngoặt nào đó…

Tháng Năm hằng năm, Đại học A đều tổ chức cuộc thi mở rộng dành cho các câu lạc bộ, mỗi câu lạc bộ sẽ lập đội tham gia. Quý Úc Đồng với tư cách đàn chị của Hội Tài chính cũng dẫn đội đến thi, vượt qua hết vòng này đến vòng khác, cùng một nam thành viên tiến thẳng vào chung kết.

Nào ngờ trước trận chung kết lại xảy ra chút sự cố. Nam sinh cùng đội với cô bị một cột hơi khổng lồ đổ xuống tại hiện trường đè bị thương ở chân, không thể tiếp tục thi đấu.

Vòng chung kết có tên “Ba môn Trí Dũng”, yêu cầu tất cả thành viên của đội thi phải tay không leo lên một vách đá nhân tạo cao mười hai mét, sau đó vượt qua một cây cầu xích đu, cuối cùng cùng nhau hoàn thành bài kiểm tra trí tuệ.

Do nam thành viên bị thương vì sự cố xảy ra ngay tại sân thi đấu, sau khi bàn bạc, ban tổ chức cuộc thi giữa các câu lạc bộ đồng ý cho Quý Úc Đồng chọn lại một thành viên để tiếp tục thi đấu. Thế nhưng trong số những thành viên còn lại của Hội Tài chính, lại chẳng có lấy một ai dám thử sức với bức tường đá ấy.

“Nếu đã vậy, các bạn chỉ có thể bỏ cuộc.”

“Bọn tôi không thể bỏ cuộc. Mọi người chờ thêm một lát, tôi đi tìm người.” Quý Úc Đồng nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Ngô Ứng đang bận chuyển dụng cụ cách đó không xa. Cô chạy một mạch tới, thở hổn hển nói: “Chào bạn, tôi là Quý Úc Đồng, chủ nhiệm Hội Tài chính…”

Ánh mặt trời lúc mười giờ xiên xuống trên đầu cô, cũng rực rỡ như nụ cười ấy, chói đến mức Ngô Ứng suýt không mở nổi mắt, cũng chẳng thốt ra được lời nào.

Có lẽ thấy anh mãi không đáp lại, Quý Úc Đồng sốt ruột giục hỏi: “Bạn học, được không?”

Ngô Ứng hoàn hồn, theo quán tính “à” một tiếng. TruyenLau.com

Quý Úc Đồng bật cười trước vẻ ngây người của anh, lại nhắc lại lời đề nghị vừa rồi: “Đồng đội của tôi bị thương rồi, tôi muốn mời bạn lập đội với tôi để hoàn thành vòng chung kết. Đến lúc đó tiền thưởng sẽ chia cho bạn một phần, bạn có đồng ý không?”

Có đồng ý không? Ngô Ứng cố ghìm trái tim đang đập thình thịch như trống trong lồng ngực, gật đầu: “Được.”

Quý Úc Đồng cười rạng rỡ, túm lấy cánh tay anh, nói: “Vậy đi thôi.”

Bàn tay mềm mại của cô gái áp lên cẳng tay anh, vùng da ấy như bị bỏng, nóng ran, khiến vành tai anh đỏ bừng.

Quý Úc Đồng kéo anh đi mấy bước tới trước ban chủ tọa cuộc thi, nói: “Đội chúng tôi đổi sang cậu ấy.”

Nào ngờ lại bị bác bỏ: “Không được, cậu ấy là nhân viên hỗ trợ. Quy định cuộc thi không cho phép mời người ngoài, bắt buộc phải là thành viên của chính câu lạc bộ.”

Quý Úc Đồng vừa định tranh luận thì chợt nghe Ngô Ứng bên cạnh lên tiếng: “Tôi là thành viên Hội Tài chính.”

“Đúng.” Quý Úc Đồng phản ứng rất nhanh, “Cậu ấy chính là thành viên hội chúng tôi, chỉ là vừa rồi tạm thời cho bên các anh mượn làm nhân viên hỗ trợ thôi.”

Tổ trọng tài đương nhiên không tin, nhìn sang Ngô Ứng: “Cậu là thành viên của hội?” Website TruyenLau.com

Ngô Ứng khẳng định gật đầu: “Tôi vào hội từ đợt tuyển thành viên mới năm ngoái.”

Trọng tài chính còn định nói gì đó, nhưng bị trọng tài phụ bên cạnh kéo nhẹ một cái, dùng ánh mắt ra hiệu: Thôi bỏ đi.

Dù sao phía họ cũng là bên sơ suất trước, huống hồ đối phương lại là Quý Úc Đồng, ít nhiều cũng phải nể mặt cô.

Thấy tổ trọng tài ngầm đồng ý, Quý Úc Đồng vội buông lại một câu “Cảm ơn”, rồi kéo Ngô Ứng chạy về đội của Hội Tài chính.

“Đây là thành viên mới của đội chúng ta.” Quý Úc Đồng nghiêng đầu nhìn Ngô Ứng, khéo léo nói: “Cậu tự giới thiệu một chút đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Chào mọi người, tôi tên Ngô Ứng.”

Một nữ thành viên đeo kính cau mày nhìn kỹ anh một lúc, chần chừ hỏi: “Cậu hình như cũng là thành viên hội chúng ta phải không?”

Quý Úc Đồng “à” một tiếng, mỉm cười với anh: “Cậu thật sự là thành viên hội chúng tôi à?”

Ngô Ứng bị nụ cười ấy làm cho tim lại đập nhanh thêm một nhịp, anh mím môi, lần nữa gật đầu.

“Vậy thì tôi càng có thể yên tâm sai cậu rồi.”

—-

Thành viên nam bị thương tháo đồ bảo hộ đưa cho Ngô Ứng, còn Quý Úc Đồng tranh thủ thời gian nói cho anh biết chiến thuật đã định trước đó: “Thành tích cuộc thi được tính bằng cách cộng tổng thời gian hoàn thành tất cả các hạng mục của từng thành viên trong đội, đội nào có tổng thời gian ngắn nhất sẽ thắng. Vì vậy lát nữa cậu cứ xông lên trước, không cần để ý đến tôi…”

Trước khi thi đấu, họ đã cân nhắc đi cân nhắc lại. Hai hạng mục đầu tiên kiểm tra thể lực và lòng can đảm, về mặt này, thành viên nữ tương đối yếu hơn. Thay vì cùng hành động khiến tốc độ của thành viên nam bị chậm lại, chi bằng để thành viên nam có thể lực tốt xông lên trước, cố gắng rút ngắn thời gian của một người xuống mức thấp nhất, giành lợi thế dẫn trước.

Quý Úc Đồng biết những nhân viên đến hỗ trợ hôm nay đều là người của đội thể thao trường. Hơn nữa, lúc khởi động cho vòng loại vào buổi sáng, cô từng vô tình thoáng thấy Ngô Ứng cùng mấy người trong đội thể thao trường chơi nhảy qua xà ở bên sân.

Khi ấy, anh quay lưng bật nhảy, vượt qua xà, động tác nhẹ nhàng linh hoạt, nhìn là biết tố chất cơ thể rất tốt.

Đây cũng là lý do vừa rồi giữa bao nhiêu người, cô chỉ tìm riêng anh.

Sau khi xác định Ngô Ứng đã hiểu rõ chiến thuật, Quý Úc Đồng cùng anh đi đến sân thi đấu chung kết chờ đến lượt.

Năm phút sau, 6 đội, 12 tuyển thủ lần lượt đứng trước vạch xuất phát, chờ tiếng súng lệnh vang lên.

“12 mét cao đến thế này sao?” Cô gái bên cạnh Quý Úc Đồng nhìn về phía vách đá phía trước gần như dựng đứng 90 độ, giọng hơi run lên, “Cảm giác hơi đáng sợ.”

“Không sao, lát nữa cậu cứ từ từ trèo lên, đừng nhìn xuống dưới.” Tuyển thủ nam cùng đội an ủi cô ấy.

“Không được, tim tôi đập nhanh quá.” Lần này là một cô gái khác lên tiếng, “Bây giờ chân tôi đã nhũn ra rồi…”

Trong lúc mấy cô gái đang lẩm bẩm không ngừng, Ngô Ứng nghiêng đầu nhìn Quý Úc Đồng, phát hiện cô đang nhắm chặt mắt, cố sức hít thở sâu.

Ngô Ứng mấy lần há miệng, mãi mới khó nhọc thốt ra được một tiếng: “Đàn chị.”

Quý Úc Đồng chợt mở mắt, quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc.

“Chị sợ à?”

“Có gì mà sợ?” Quý Úc Đồng cứng miệng, “Có dây an toàn treo giữ rồi, ngã cũng không chết được, cùng lắm là rơi xuống, ngã một cái thôi.”

Ngô Ứng nhìn vẻ mặt hơi căng cứng của cô, im lặng mấy giây rồi nhỏ giọng nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ không để chị rơi xuống đâu.”

“Gì cơ?” Quý Úc Đồng không nghe rõ.

“Không có gì.”

Trong lúc hai người nói chuyện, thời gian chuẩn bị kết thúc. Một tiếng còi vang lên, cuộc thi chính thức bắt đầu.

Điều thú vị là mọi người lại đều áp dụng chiến thuật để nam sinh xông lên trước, chỉ thấy tuyển thủ nam của các đội như tên rời cung, vút một cái lao đến dưới vách đá, sau đó tranh nhau trèo lên.

Chỉ có một đội là ngoại lệ, đó chính là Hiệp hội Tài chính.

Khi tiếng còi vang lên, Ngô Ứng không một mình xông về phía trước như đã bàn trước đó, mà túm lấy cổ tay Quý Úc Đồng, kéo cô chạy cùng.

“Cậu kéo chị làm gì?” Thấy nam sinh của các đội khác đều đã chạy đến nơi, Quý Úc Đồng sốt ruột không chịu nổi, vừa cố giãy ra vừa hét: “Cậu chạy trước đi.”

Nhưng Ngô Ứng nhất quyết không buông tay, nói: “Cùng đi.”

Quý Úc Đồng không giãy ra được, chỉ đành để anh kéo chạy một mạch đến dưới vách đá.

Ngô Ứng giúp cô cài dây an toàn trước, kéo thử đi kéo thử lại mấy lần, xác định an toàn rồi mới nói: “Chị lên trước đi, tôi ở phía sau bảo vệ chị.”

Quý Úc Đồng bị giọng điệu và ánh mắt kiên định của anh chọc bật cười, cảm giác căng thẳng và sợ hãi trước đó tạm thời bị quét sạch. Cô khinh khỉnh liếc anh một cái: “Nhóc con như cậu, ai cần cậu bảo vệ?”

Dứt lời, cô hít hít mũi, đưa tay siết chặt lại tóc đuôi ngựa, sau đó nắm lấy vòng sắt trên vách đá, nhấc chân giẫm lên tảng đá đầu tiên.

Cô trèo rất nhanh, chỉ bảy tám bước đã lên được hai ba mét.

Ngô Ứng đứng phía dưới vách đá, thấy cô không gặp vấn đề gì lớn mới lập tức trèo theo.

Quý Úc Đồng tuy không phải tuyển thủ thể thao, nhưng thể lực trong số các nữ sinh được xem là khá tốt. Năm mét đầu cô trèo vẫn chưa quá khó khăn, nhưng khi đã đi được hơn nửa chặng đường, những tảng đá có thể đặt chân ngày càng ít, góc độ cũng ngày càng hiểm hóc, yêu cầu đối với sức tay cũng ngày càng cao.

Khi giẫm sang một tảng đá bên phải, vì khoảng cách quá xa, chân cô trượt một cái, giẫm hụt, mắt thấy sắp rơi xuống khiến mọi công sức trước đó đổ sông đổ biển thì một lực từ phía dưới bỗng mạnh mẽ đỡ lấy cô.

Đà rơi đột ngột dừng lại, Quý Úc Đồng vẫn còn sợ hãi quay đầu nhìn xuống, phát hiện lực đó đến từ Ngô Ứng, anh vậy mà dùng lòng bàn tay đỡ vững bàn chân cô.

“Trước tiên giẫm lên tay tôi, sau đó sang trái.” Ngô Ứng bình tĩnh chỉ dẫn từ phía sau.

Quý Úc Đồng gật đầu với anh, hít sâu một hơi, lấy lòng bàn tay anh làm điểm tựa, thành công bước một bước dài lên phía trên bên trái.

Suốt quãng đường tiếp theo, Ngô Ứng cứ nửa đỡ nửa nâng như vậy, thuận lợi đưa cô lên đến đỉnh vách đá.

Quý Úc Đồng mệt đến mồ hôi đầm đìa, ngồi phịch xuống đất, hai tay hai chân không ngừng run rẩy.

Ngô Ứng theo sát lên sau, trước tiên giúp cô tháo khóa dây, sau đó lấy một chai nước bên cạnh đưa cho cô: “Uống chút nước trước đi, nghỉ một lát rồi đi tiếp.”

Quý Úc Đồng run rẩy nhận lấy, một hơi uống hết hơn nửa chai, cuối cùng cũng có chút sức để xem xét tình hình thi đấu hiện tại.

Phía trước, tuyển thủ nam của các đội khác không phải mang theo ai đã lần lượt qua cầu, còn các tuyển thủ nữ của họ thì không ngoại lệ, tất cả đều đang treo mình trên vách đá, có hai người thậm chí còn rơi xuống dưới, đang trèo lại từ đầu.

Quý Úc Đồng thở phào một hơi dài, sau khi hơi thở dần ổn định lại, cô giơ tay lên, nói với Ngô Ứng đang chờ bên cạnh: “Đi thôi.”

Ngô Ứng hiểu ý cô, đưa tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đứng dậy, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

Khác với leo vách đá kiểm tra thể lực và sức bền, cầu xích đu thử thách khả năng giữ thăng bằng và kiểm soát. Lần này, Ngô Ứng chọn đi phía trước, mà cách anh qua cầu rất đặc biệt, giống như một con cua, bước ngang sang bên, sau đó dùng hai chân và tay lần lượt khống chế những tấm ván cầu và dây thừng đang lắc lư ở hai bên, để Quý Úc Đồng đi như trên đất bằng.

Cứ từng bước từng bước dịch chuyển như vậy, hai người lại thuận lợi vượt qua cửa thứ hai. Mà lúc này, đã có tuyển thủ nam của hai đội hoàn thành bài kiểm tra trí lực ở cửa thứ ba.

Dường như sợ cô lo sẽ thua, Ngô Ứng vội lên tiếng trấn an: “Yên tâm đi, chúng ta sẽ không thua đâu.”

Quý Úc Đồng nghiêng đầu nhìn anh một cái: “Thừa lời, chúng ta chắc chắn sẽ thắng.”

Ngô Ứng bị dáng vẻ tràn đầy tự tin của cô mê hoặc đến mức tim lại đập nhanh thêm hai nhịp, vành tai đỏ lên: “Ừm, chắc chắn sẽ thắng.”

Đến cửa thứ ba, nhân viên công tác thấy hai người vậy mà lại cùng nhau tới, kích động cổ vũ mấy câu, sau đó rút đề kiểm tra ra.

Là một bài Sudoku khối Rubik.

Xét thấy đội thể thao trường đều là học sinh có năng khiếu thể thao, Quý Úc Đồng không trông mong Ngô Ứng có thể đóng góp được bao nhiêu trí lực. Sau khi nhận đề, cô lập tức cầm bút bắt đầu suy diễn công thức. Đang cúi đầu miệt mài tính đến mặt thứ năm thì thiết bị trả lời trên bàn chợt vang lên.

Cô giật nảy mình vì bất ngờ, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện Ngô Ứng một tay đang ấn lên đồng hồ bấm giờ, một tay cầm giấy nháp tính toán.

Trọng tài chạy tới, hỏi: “Có đáp án rồi à?”

Ngô Ứng “ừm” một tiếng, đưa đáp án cho đối phương.

Quý Úc Đồng ghé lại xem, thấy bốn mặt đầu tiên giống với kết quả cô tính ra, trong lòng lập tức biết chắc.

Quả nhiên, sau khi đối chiếu đáp án, trọng tài nói: “Đúng hết.”

Sau đó, ông nhìn đồng hồ tổng tính giờ của đội họ rồi đọc: “Đội số 5, tổng thời gian thi đấu là 43 phút 27 giây.”

Quý Úc Đồng nghe xong thành tích, lại nhìn nữ tuyển thủ nào đó ở đằng xa vừa mới trèo lên đến đỉnh vách đá, cười rồi vỗ một cái lên vai Ngô Ứng: “Đàn em, tiền thưởng không chia cho cậu, chị mời cậu ăn cơm được không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu