Ninh Diên và Tông Chính nhanh chóng bưng thức ăn ra.
Tề Kỳ nhìn một bàn đầy món Dương Thành, món nào cũng là món cô thích ăn, không khỏi thèm thuồng. Theo thói quen, cô định ngồi cạnh Chu Hề, nào ngờ mông còn chưa chạm ghế đã bị cô ấy đẩy một cái, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu: Sang đối diện ngồi đi.
Tề Kỳ thoạt đầu sững ra, nhưng vừa nhìn thấy Ninh Diên đang tìm đồ khui rượu ở tủ cạnh bàn ăn thì lập tức hiểu ngay.
“Chu Tiểu Hề.” Cô nhìn Chu Hề, lớn tiếng bày tỏ sự khinh bỉ: “Không ngờ cậu cũng là loại phụ nữ mê sắc quên bạn.”
Chu Hề lười để ý đến cô, tự mình ngồi xuống.
Tề Kỳ lại cố tình muốn làm trái ý cô, hừ mạnh một tiếng: “Tớ không cần biết, tớ cứ muốn ngồi cạnh cậu đấy.”
Chu Hề lườm cô một cái: “Hai đứa mình ngồi cạnh nhau, đũa sẽ đánh nhau mất.”
Tề Kỳ chợt hiểu ra: “Đúng nhỉ, cậu thuận tay trái.”
Vừa dứt lời, cô lại lập tức nhận ra: “Không đúng, cậu có thể ngồi bên trái mà, như vậy sẽ không đánh nhau nữa…”
Trước đây hai người đâu phải chưa từng ngồi cùng một bên ăn cơm, Chu Hề ngồi trái, cô ngồi phải chẳng phải là giải quyết được rồi sao?
Nghĩ đến đây, Tề Kỳ bước ra, định vòng qua ghế ăn sang bên phải, nhưng lại bị Tông Chính kéo lấy cánh tay: “Được rồi, em ngồi với anh đi.”
“Không muốn…”
“Hai đứa mình đã đủ sáng rồi.” Tông Chính đùa, ngắt lời cô: “Em còn muốn tăng thêm công suất nữa à?”
Tề Kỳ: “Cũng không phải…”
Thật ra cô chỉ không nhịn được muốn quậy một chút, trêu Chu Hề một chút mà thôi. Dù sao bao nhiêu năm nay, ngoài Bách Viễn Sơn ra, chưa từng có người đàn ông thứ hai xuất hiện trong cuộc sống của Chu Hề.
Tông Chính mang đến một chai rượu trái cây có ga, độ cồn không cao, rất hợp với phụ nữ. Ninh Diên rót cho mỗi người một ly.
Bạn bè tụ họp, không cần những lời khách sáo như chào mừng hay chúc rượu. Mọi người tự nhiên nâng ly, tùy sở thích mà nhấp một ngụm rồi vừa ăn vừa trò chuyện.
Không ngoài dự đoán, Tề Kỳ đảm nhận vai trò khuấy động bầu không khí. Từ lúc bắt đầu ăn, miệng cô chưa ngừng phút nào, lúc thì giới thiệu cho Tông Chính nguồn gốc và điển tích của từng món ăn, lúc lại kể những chuyện thú vị hồi nhỏ cô và Chu Hề sống ở Dương Thành, lúc lại nhảy sang chuyện bát quái trong giới giải trí…
Chu Hề sống cùng cô nhiều năm, sớm đã quen với chuyện này, chỉ thỉnh thoảng bị gọi tên mới lười biếng đáp lại một câu. Trái lại, Tông Chính và Ninh Diên rất biết phối hợp, thi thoảng lại bắt lời, khiến cô càng kể càng hăng.
Với Tông Chính, Chu Hề còn có thể hiểu là anh muốn lấy lòng người đẹp, nhưng mà… Chu Hề liếc người đàn ông đang nghe chuyện xấu hổ hồi nhỏ của mình một cách đầy thích thú, không nhịn được dùng đầu gối huých anh một cái.
Người bị huých lại chẳng có phản ứng gì, trông như đã nghe đến nhập tâm.
Chu Hề nhướng mày, lại huých sang, nào ngờ chân vừa chạm vào chân anh đã bị một bàn tay giữ chặt.
Cô liếc xéo sang, người đàn ông đang giữ chân cô vẫn thản nhiên như không, nhưng bàn tay vốn đang đè trên chân cô lại chuyển sang cù vào khoeo chân.
Trong nhà bật sưởi rất ấm, Chu Hề chỉ mặc một chiếc quần thể thao mỏng thoải mái, chỗ đó lại đúng ngay điểm nhạy cảm của cô. Bị anh cù một cái, cả người cô co rúm lại, suýt nữa bật cười thành tiếng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người đàn ông giở trò lúc này mới quay đầu sang, khiêu khích cười với cô một cái, nhưng cũng buông tay ra.
Chu Hề tức tối, nhưng ngại có người ngoài ở đây nên không tiện phản công, chỉ có thể hung hăng ném cho anh một ánh mắt: Cứ chờ đấy, lát nữa cho anh biết tay.
Cảnh tượng này rơi vào mắt Tề Kỳ không rõ chân tướng, liền biến thành hai người tình ý dạt dào, thắm thiết nhìn nhau.
Cô trợn mắt thật lớn, nhìn sang Tông Chính, nghiêm túc nói: “Anh nói sai rồi, hôm nay hai đứa mình không phải bóng đèn, mà là chó, còn là loại bị hai người họ lôi vào đây làm thịt nữa.”
Thấy Chu Hề liếc mình, Tề Kỳ đau lòng nói: “Không ngờ đấy, Ninh Diên, Ninh thần và Chu Hề, Nữ vương Chu hô mưa gọi gió trong giới đầu tư, lúc yêu đương cũng không thoát nổi cái mùi chua thối nồng nặc này.”
Tông Chính bật cười, phụ họa: “Đúng vậy, anh cũng không ngờ Diên tổng lúc yêu đương lại thành thế này…” TruyenLau
Đổi thành cặp đôi khác thì đã sớm đỏ mặt ngượng ngùng rồi, tiếc rằng công lực và đạo hạnh của hai vị đại lão trước mặt chẳng phải người thường có thể sánh được.
Một người hỏi ngược Tề Kỳ: “Cậu chắc không phải vì cổ ngắn quá nên ngửi thấy mùi thối trong bụng mình đấy chứ?”
Một người mỉm cười nhắc Tông Chính: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.”
Thành công khiến cả hai im bặt.
Ăn cơm xong, Ninh Diên và Tông Chính phụ trách thu dọn và dọn dẹp.
Chu Hề dẫn Tề Kỳ ra phòng khách nói chuyện chính: “Chắc Tông Chính đã nói với cậu rồi nhỉ, tớ nhận dự án phát hành phục vụ thương vụ mua bán sáp nhập ở nước ngoài trong kế hoạch chuyển nợ thành cổ phần của Trung Hải.”
“Anh ấy có nhắc với tớ, nói ngoài Đồng Cảng ra, còn có hai doanh nghiệp logistics tư nhân đầu ngành khác cũng sẽ tham gia.”
Lần đó ở Nam Thành, Tông Chính đồng ý giúp cô diễn một màn để Kiều Bách từ bỏ ý định, không còn cầu xin quay lại. Tề Kỳ cảm kích anh vì sẵn lòng mạo hiểm trở mặt với anh em để giúp mình, nên đã tuyên bố: “Sau này anh có gì cần em giúp thì cứ mở lời.”
Không ngờ sau bữa cơm chẳng mấy vui vẻ ấy, Tông Chính thật sự đã hỏi ý kiến cô mấy lần về chuyện đầu tư, trong đó có cả Trung Hải.
“Tớ muốn mời cậu qua đây phụ trách việc mua bán sáp nhập ở nước ngoài của mấy doanh nghiệp này.” Chu Hề đi thẳng vào vấn đề. Website TruyenLau.com
“Để tớ phụ trách?” Tề Kỳ trợn tròn mắt không dám tin: “Cậu điên rồi à?”
Chu Hề nhìn cô không chớp mắt, không nói gì.
Tề Kỳ bị cô nhìn đến tim đập nhanh hơn, vẻ mặt càng lúc càng hoảng: “Tông Chính nói chỉ cần tớ tham gia một chút thôi, đâu có nói để tớ phụ trách.”
Vì lần này có nhiều doanh nghiệp tham gia mua bán sáp nhập, số tiền liên quan lại lớn, Tông Chính có phần lo lắng: “Tuy anh học tài chính nhưng không có kinh nghiệm thực tế, hơn nữa trong tập đoàn có nhiều việc, anh cũng không có sức lực quản chuyện này. Anh muốn tìm một người đáng tin lại hiểu nghề đến giúp, em có bằng lòng qua đây giúp anh để mắt một chút không?”
Khi ấy, Tề Kỳ nghĩ, dự án từ tay Hồng Thăng đưa ra thì có thể xảy ra vấn đề lớn đến mức nào chứ? Cùng lắm cô chỉ giúp Tông Chính xem qua những điều khoản quan trọng, không để Đồng Cảng chịu thiệt là được. Vì vậy, cô không nghĩ nhiều đã đồng ý.
Nhưng bây giờ, Chu Hề lại nói muốn giao toàn bộ dự án cho cô toàn quyền phụ trách, không chỉ có Đồng Cảng và hai doanh nghiệp còn lại. Không, tính thêm năm doanh nghiệp ở nước ngoài nữa, tổng cộng là tám doanh nghiệp, một thương vụ mua bán sáp nhập lớn trải rộng trên năm quốc gia và khu vực.
“Tớ không làm được.” Tề Kỳ khẳng định: “Tớ tuyệt đối không làm được.”
“Tại sao lại không làm được?” Chu Hề hỏi ngược lại.
“Đương nhiên là tớ không làm được, cậu đâu phải không biết.” Tề Kỳ nói liền một mạch: “Khoan nói dự án này quan trọng với cậu và Ninh Diên đến mức nào, chỉ xét riêng về nghiệp vụ thôi tớ cũng không làm được. Tớ chưa bao giờ một mình phụ trách vụ lớn đến thế, hơn nữa, ngoài hai lần tham gia case mua bán sáp nhập ở nước ngoài hồi thực tập tại Mỹ, sau này tớ chưa từng đụng vào nữa. Đừng nói là phụ trách, ngay cả làm trợ thủ cho cậu, tớ còn nghi ngờ không biết mình có đủ năng lực hay không…”
Chu Hề kiên nhẫn nghe hết một tràng lý do của cô, không biểu lộ cảm xúc gì, hỏi: “Nói xong chưa?”
Tề Kỳ mím môi, gật đầu, nghĩ một lúc lại bổ sung tổng kết: “Thứ nhất, tớ thiếu kinh nghiệm; thứ hai, năng lực cá nhân còn thiếu sót nghiêm trọng; cuối cùng, tố chất tâm lý kém, không chịu nổi áp lực. Cho nên, tớ không thể đảm đương trọng trách này.”
Chu Hề hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Tạm thời chỉ có vậy.”
Chu Hề gật đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt hoảng loạn của cô: “Cậu chưa từng làm ở thị trường thứ cấp, ngay cả lúc thực tập cũng chưa từng tiếp xúc. Nhưng hôm qua, lúc cậu khóa Thiên Thánh, vừa chuẩn vừa quyết đoán, bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ cậu là một trader chuyên nghiệp…”
“Không giống nhau.” Tề Kỳ biện giải: “Cái đó mất dấu thì mất dấu thôi, cũng đâu gây ra tổn thất thực tế. Còn cái này của cậu…”
“Lúc cậu bám theo những tài khoản đó, cậu thật sự nghĩ như vậy sao? Mất thì mất?” Chu Hề hỏi.
Tề Kỳ khựng lại.
Không phải. Khi truy tìm và khóa những tài khoản ấy, cô không muốn để mất dấu bất cứ tài khoản nào.
Tề Kỳ từng có một lần hợp tác trong dự án với vị nữ giám đốc đã nhảy lầu kia. Chuyện đó mang đến cho cô sự chấn động và phẫn nộ lớn hơn nhiều so với những người bình thường trong ngành, hơn nữa cùng là phụ nữ, cô căm hận đến tận xương tủy những tội ác mà Thiên Thánh và Đằng Hướng Dương đã gây ra.
Cho nên hôm qua, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ: bất kể Thiên Thánh muốn làm gì, cô cũng phải dốc hết sức không để hắn đạt được mục đích.
Chu Hề lặng lẽ nhìn cô vài giây, chậm rãi nói: “Thiên Thánh đã sớm ẩn mình trong bóng tối, mưu tính nhắm vào Quỹ An sinh. Tuy hiện giờ tớ vẫn chưa đoán được mục đích hôm qua hắn tranh hàng là gì, nhưng chắc cậu cũng đoán được tên họ Đằng kia tuyệt đối không phải vì kiếm tiền.”
“Cậu có thể nhìn ra dự án Trung Hải này quan trọng với tớ và Ninh Diên thế nào, Đằng Hướng Dương đương nhiên cũng nhìn ra được…”
Bọn họ ở ngoài sáng, kẻ địch ở trong tối. Ngoài việc lợi dụng họ để phá vỡ ngưỡng cửa giám sát, đưa Thiên Thánh vào danh sách đấu thầu, Đằng Hướng Dương còn giấu bao nhiêu chiêu trò nham hiểm, sẽ giở những thủ đoạn gì để cản trở, hiện vẫn chưa thể biết được. Nhưng nhìn vào hành động của hắn ngày hôm qua, nhất định hắn sẽ nhúng tay vào dự án Trung Hải.
Chu Hề siết nhẹ cánh tay Tề Kỳ: “Miếng mồi béo bở Quỹ An sinh này, một khi có người ngửi thấy mùi thịt, kẻ giương nanh múa vuốt nhào tới tranh giành chắc chắn sẽ không chỉ có Thiên Thánh. Vì vậy, trước khi bên trên chính thức công bố, càng đông người càng dễ lộ chuyện, tớ không muốn có quá nhiều người tham gia vào đội ngũ. Mà ngoài Chương Mục Chi ra, cậu là người tớ cho rằng thích hợp nhất.”
Tề Kỳ bị cô thuyết phục đến hơi dao động: “Vậy cậu để Chương Mục Chi phụ trách đi, tớ làm trợ thủ cho anh ấy.”
Trước ngày hôm qua, Chu Hề quả thực cũng tính như vậy. Thế nhưng hôm qua, khi nhìn thấy một mình Tề Kỳ ngăn chặn cả một đội ngũ của Thiên Thánh, cô đã thay đổi ý định.
Cô rất muốn được tận mắt nhìn thấy Tề Kỳ tỏa sáng mà Tông Chính từng miêu tả, trong những năm tháng cô không được chứng kiến.
“Chương Mục Chi còn có sắp xếp quan trọng hơn.”
“Nhưng mà…” Tề Kỳ nuốt khan: “Tớ thật sự… không chắc mình làm được.”
“Cậu không cần căng thẳng, tớ sẽ điều một người sang giúp cậu.” Chu Hề lại cho cô thêm một liều thuốc trợ tim.
“Ai?”
“Hạ Tuấn Dật.”
Trụ sở chính của Lợi Phong, nơi Tề Kỳ làm việc, nằm ngay tại Thanh Châu. Tuy sau khi trở về từ cổ trấn, cô đã nghỉ việc, không có tiếp xúc trực tiếp với vị phụ trách văn phòng Thanh Châu từng PK đánh bại Diệp Du Nhiên này, nhưng thỉnh thoảng nghe những người cùng ngành ở Thanh Châu nhắc đến anh, ai nấy đều khen không ngớt.
Sau khi Hạ Tuấn Dật nhậm chức, anh không chỉ quản lý văn phòng Thanh Châu đâu ra đấy, mà còn phát huy hiệu quả vai trò của liên minh Hoa Hồng, liên tiếp đưa ra hai sáng kiến đổi mới tài chính, khiến ngân hàng Y vô cùng hài lòng, đặt nền móng quan trọng để Hồng Thăng giành được quyền phát hành trái phiếu nước ngoài từ Cục Quản lý Ngoại hối.
“Cậu ấy làm việc ở khu thương mại tự do, tiếp xúc toàn nghiệp vụ nước ngoài, trước đây cũng từng theo Chương Mục Chi tham gia thương vụ mua bán sáp nhập giữa Indonesia và doanh nghiệp cao su trong nước. Tớ sẽ điều cậu ấy sang hỗ trợ cậu.” Chu Hề nói.
Hạ Tuấn Dật thông thạo chính sách và các điều khoản pháp luật ở nước ngoài, lại có kinh nghiệm liên quan. Quan trọng nhất là anh làm người chững chạc, xử lý công việc chu toàn, khả năng điều phối tốt, vừa hay có thể bù trừ ưu khuyết điểm với Tề Kỳ có tính cách hướng ngoại.
Có Hạ Tuấn Dật ở đó, gánh nặng của Tề Kỳ quả thực sẽ nhẹ đi phần nào, nhưng cô vẫn không có tự tin: “Hay là để cậu ấy phụ trách, tớ làm phó cho cậu ấy?”
Chu Hề nhướng mày nhìn cô: “Cho dù cậu có tự coi nhẹ mình đến đâu thì cũng là cựu phó giám đốc của Lợi Phong, lại còn là bạn thân của tớ. Cậu cảm thấy Hạ Tuấn Dật có thể thản nhiên để cậu làm phó cho anh ấy sao?”
Tề Kỳ cười ha ha. Hình như đúng là có hơi áp lực thật…
Thấy cô vẫn do dự không quyết, Chu Hề thở dài: “Được rồi, cậu cũng không cần trả lời tớ ngay bây giờ. Cứ về suy nghĩ cho kỹ, sau Tết nói với tớ.”
Tề Kỳ suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được, để tớ về suy nghĩ thêm.”
Nói xong chuyện chính, Tề Kỳ chuyển sang trò chuyện với cô về chuyện khác: “Tết cậu về nhà chứ?”
“Bọn tớ đặt vé máy bay tối mai rồi.” Chu Hề nói.
Tề Kỳ nhạy bén bắt được hai chữ “bọn tớ”, cười nói: “Cậu dẫn Ninh Diên về cùng à?”
“Có vấn đề gì sao?”
“Không có vấn đề gì, bà ngoại chắc chắn sẽ vui chết mất.” Tề Kỳ vừa nói vừa nhích sát về phía Chu Hề, thăm dò hỏi: “Cậu với Ninh Diên đây là định ổn định với nhau rồi à?”
Cùng lúc đó, cách một phòng ăn, Tông Chính tựa vào bàn bếp, vừa dùng giấy bếp lau khô nước trên đĩa vừa nói ra câu tương tự: “Đã gặp phụ huynh rồi, xem ra hai người đã xác định với nhau rồi.”
Nào ngờ Ninh Diên lại đáp: “Xác định rồi, mà cũng không hẳn là xác định.”
Tông Chính ngước mắt lên: “Ý cậu là sao?”
Ninh Diên khẽ cười: “Tôi xác định chính là cô ấy, nhưng sẽ không dùng hình thức kết hôn để ràng buộc mối quan hệ này.”
Động tác lau bát của Tông Chính hơi khựng lại: “Đây là suy nghĩ của cậu, hay của Chu Hề?”
“Là của bọn tôi.” Ninh Diên đáp.
Tông Chính nhìn anh mấy giây, chân thành nói: “Thật tốt.”
Trong mắt Tông Chính, yêu nhau và ở bên nhau đều không có một khuôn mẫu cố định, chỉ cần khiến cả hai cảm thấy thoải mái thì đó chính là cách đúng đắn.
Trong mắt người đời, Ninh Diên và Chu Hề đã có thể xem là một đôi trời sinh. Huống chi, dù mới chỉ tiếp xúc vỏn vẹn hai lần, Tông Chính cũng có thể cảm nhận được sự hòa hợp ở mức độ rất cao giữa tâm hồn và tư tưởng của hai người.
Giữa biển người mênh mông, có thể gặp được một người như vậy vốn đã chẳng dễ dàng, lại còn có thể yêu người ấy, cùng nhau xây dựng một cách chung sống khiến cả hai đều vui vẻ và thoải mái, càng đáng quý hơn.
Thấy vẻ ngưỡng mộ hiện trên mặt anh ấy, Ninh Diên vỗ nhẹ cánh tay anh ấy: “Đừng vội, rồi cậu cũng sẽ có.”
Nói xong, anh liếc ra bên ngoài.
Tông Chính cũng nhìn theo ánh mắt anh ra ngoài, vừa hay nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Tề Kỳ vọng từ phòng khách tới: “Ha ha ha, anh ấy trả lời cậu như thế á? Không nhìn ra đấy, Ninh thần vậy mà lại… Á!”
Sau một tiếng kêu thất thanh, giọng cô dần nhỏ xuống.
Tông Chính đoán tám chín phần là cô đã bị Chu Hề làm gì đó, không khỏi cong môi cười… Ninh Diên nói không sai, rồi anh cũng sẽ có.
Anh giúp Ninh Diên xếp từng chiếc bát vào tủ, sau đó cùng đi ra phòng khách. Tề Kỳ đang cười tươi rói đấu khẩu với Chu Hề, vừa nhìn thấy họ, không đúng, là vừa nhìn thấy Ninh Diên, cô lập tức nở nụ cười đầy ẩn ý, còn cố tình chậc chậc lắc đầu: “Biết người biết mặt không biết lòng mà…”
Ninh Diên khẽ nhướng mày, nhìn sang Chu Hề.
“Đừng để ý cậu ấy.” Chu Hề đáp xong, tiện tay đẩy Tề Kỳ một cái: “Chẳng phải cậu nói phải đi lấy quà sao, còn không mau đi?”
“Đúng là mê sắc quên bạn, trước đây tớ đến cậu còn giữ tớ ngủ lại, bây giờ…” Tề Kỳ hừ mạnh một tiếng, đứng dậy nói với Tông Chính: “Đi thôi, đi thôi, còn không đi là người ta lấy chổi đuổi chúng ta đấy.”
Tông Chính cười đáp được, quay sang giải thích với Ninh Diên: “Bọn tôi đặt một chiếc ấm cho lão đại ở Tàng Bảo Các, họ bảo tối nay đến lấy.”
Ninh Diên gật đầu, hỏi: “Có cần tôi đưa hai người qua đó không?”
“Không cần đâu, tôi gọi xe là được, tiện lắm.”
Ninh Diên không khách sáo nữa, cùng Chu Hề tiễn hai người vào thang máy. Dọc đường, anh không tránh khỏi bị Tề Kỳ càm ràm rằng từ khi có anh, địa vị của cô tụt dốc không phanh…
Ninh Diên chỉ cười không nói, nghe cô nói nhăng nói cuội, mãi đến khi cửa thang máy khép lại, con số trên màn hình LCD càng lúc càng nhỏ, anh mới cùng Chu Hề trở vào nhà.
Bữa tối ăn khá sớm, lúc này mới vừa qua bảy giờ, màn đêm chỉ vừa bắt đầu.
“Xem phim không?” Ninh Diên hỏi.
“Được.” Chu Hề chợt nhớ ra: “Xem nốt bộ Kẻ Đuổi Gió đi.”
Lúc ở sân hiên cổ trấn, Ninh Diên từng rủ cô cùng xem Kẻ Đuổi Gió, nhưng từ khi trở về đến nay đã gần ba tháng. Giữa chừng hai người cũng xem vài lần, nhưng lần nào cũng chỉ xem được đoạn mở đầu rồi sau đó lại… Hiếm khi buổi tối có chút thời gian rảnh, vừa hay có thể yên tĩnh xem hết bộ phim.
——
Bộ phim vẫn luôn được lưu trong laptop của Ninh Diên. Anh vào phòng làm việc lấy máy tính ra, kết nối với TV.
Bộ phim đã khá cũ, là một bộ phim phiêu lưu hành đ*ng t*nh cảm điển hình của Hollywood, thuộc kiểu chỉ cần xem mười phút đầu là có thể đoán được diễn biến của hai tiếng sau.
“Lát nữa bạn gái anh ta sẽ chia tay anh ta.” Chu Hề khẳng định: “Sau đó anh ta sẽ tái hôn với vợ cũ.”
Ninh Diên đã xem bộ phim này, biết cô đoán không sai, nhưng vẫn hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì anh ta và Lucy mới là người cùng một đường.” Chu Hề phân tích: “Trong xương cốt họ có cùng tinh thần mạo hiểm, còn bạn gái anh ta muốn một cuộc sống ổn định, nhưng anh ta vốn chưa bao giờ thật sự từ bỏ việc săn đuổi những cơn gió.”
Trong câu chuyện, nam chính từng truy đuổi một cơn lốc xoáy, nhưng vì dữ liệu quan trắc khí tượng do công ty bên ngoài cung cấp có sai sót, khiến anh và ba đồng đội rơi vào nguy hiểm. Ngoài anh may mắn thoát chết, ba người săn gió còn lại đều bị lốc xoáy cuốn đi mất dạng.
Nam chính sống sót trở về từ cửa tử vừa tự trách, áy náy, vừa sợ hãi và ám ảnh, đồng thời cố gắng tránh xa mọi thông tin và công việc liên quan đến việc săn gió, bao gồm cả những đồng đội trước kia và người vợ có cùng chí hướng với mình.
“Nếu anh ta thật sự buông bỏ rồi thì lúc nghe tin Lucy phát minh ra thiết bị thăm dò săn gió mới, anh ta đã không lộ ra vẻ mặt đó.” Chu Hề nói.
Mà vẻ mặt ấy có nghĩa là ngọn lửa dưới đáy lòng anh ta vẫn chưa tắt, chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ bùng cháy trở lại.
Quả nhiên, phim chiếu thêm hơn hai mươi phút thì gió tới. Người thân của nam chính bị mắc kẹt tại nơi sắp bị lốc xoáy càn quét. Sau một hồi giằng co, nam chính dứt khoát quyết định lên đường giải cứu người thân.
Xem đến đây, Chu Hề đã biết diễn biến tiếp theo đại khái sẽ là: giải cứu thất bại — nam chính chìm trong đau khổ và tự trách — vợ cũ động viên bằng những lời truyền cảm hứng — thắp lại hy vọng — quyết định tiếp tục săn gió — bạn gái không thấu hiểu nên chia tay — phản diện xuất hiện…
Ninh Diên bị dáng vẻ vừa xem vừa không ngừng phân tích tổng kết của cô chọc cười, đưa tay ôm cô vào lòng: “Sao em giống mẹ anh thế?”
“Hửm?”
“Mẹ anh lúc xem TV cũng như vậy, vừa xem vừa bình luận. Bố anh bảo, trong TV nói còn chẳng hăng bằng bà ấy.”
Nghe ra anh đang trêu mình, Chu Hề dùng khuỷu tay huých anh một cái: “Anh chê em nói nhiều à?”
“Không phải.” Anh cúi đầu hôn lên má cô một cái: “Anh chỉ vừa tưởng tượng ra cảnh hai đứa mình khi về già.”
Những huy hoàng và vinh quang của quá khứ dần phai đi, họ cũng giống như những ông bà lão bình thường, ban ngày ngồi trong khoảng sân nhỏ ngập tràn hoa tươi đọc sách, đọc báo, phơi nắng, buổi tối cuộn mình trên sofa xem bù những bộ phim thời trẻ vì quá bận mà chưa có dịp xem.
Cũng giống như hôm nay, anh ôm cô, nghe cô lẩm bẩm không ngừng phân tích tình tiết và diễn biến tiếp theo…
Khung cảnh ấy như một dòng suối ấm chảy qua lòng Ninh Diên, ấm áp và đẹp đẽ đến mức khiến cổ họng anh hơi nghẹn lại.
Ninh Diên đưa tay bế cô lên ngồi trên đùi mình, cúi mắt chăm chú nhìn cô, hồi lâu mới chậm rãi nói: “Hề Hề, chúng ta cùng nhau biến khung cảnh đó thành hiện thực, được không?”
Anh chưa từng miêu tả khung cảnh ấy, nhưng những năm tháng từ từ trải ra trước mắt Chu Hề cũng ấm áp, đẹp đẽ hệt như những gì anh tưởng tượng.
Cô gật đầu: “Được.”
Ninh Diên nhìn sâu vào đôi mắt trong veo như làn nước thu của cô, nghiêng đầu hôn cô. Ban đầu chỉ rất nhẹ, rất nhẹ, như chiếc lông vũ lướt qua báu vật quý giá, sau đó nụ hôn dần sâu hơn, nồng nhiệt hơn…
Đang hôn đến mê mải, bàn tay Ninh Diên đặt trên chân cô chợt chạm phải một v*t c*ng, khiến động tác của anh khựng lại.
Anh hạ mắt nhìn xuống, đưa tay sờ thử, cảm giác đó là thứ cô nhét trong túi quần thể thao.
Nhận ra động tác của anh, Chu Hề chợt nhớ ra điều gì, đẩy anh ra một chút, th* d*c nói: “t-t.”
Vừa nói, cô vừa thò tay vào túi, lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ màu xanh: “Tối qua anh bóc ra rồi làm rơi cạnh tủ, vừa nãy Tề Kỳ vào cửa nhìn thấy, nhặt lên đưa cho em.”
Chu Hề nhớ đến vẻ mặt khoa trương hết mức của Tề Kỳ khi nhét nó cho mình: “Ôi chao, cuối cùng tớ cũng yên tâm rồi, quả nhiên anh ấy không phải g…”
Về vấn đề Ninh Diên có phải g hay không, tối hôm ở khu nghỉ dưỡng, Tề Kỳ còn lo thân mình chưa xong nên không kịp hỏi nhiều. Vừa rồi sau khi nói xong chuyện chính, đương nhiên không tránh khỏi dò hỏi một phen.
“Anh ấy thật sự là ngài Y?”
“Tớ cần gì phải lừa cậu?”
Tề Kỳ tính nhẩm thời gian: “Vậy hai người cũng được một thời gian rồi nhỉ?”
Nói ra thì, việc Tề Kỳ biết đến ngài Y hoàn toàn chỉ là tình cờ. Lần đó, Chu Hề và Ninh Diên tình cờ gặp nhau ở Thanh Châu, sau một đêm triền miên cộng thêm nửa buổi sáng quấn quýt, cô vội vàng chạy đi đến cuộc hẹn với Tề Kỳ.
Ăn cơm xong, hai người đi spa. Sau khi chăm sóc toàn thân, họ để các kỹ thuật viên ra ngoài rồi nằm trên giường massage trò chuyện. Chu Hề vừa trở mình, tấm chăn phủ trên người trượt xuống, cứ thế để Tề Kỳ tinh mắt nhìn thấy hai dấu hôn trên ngực cô.
“Khoan đã!” Tề Kỳ bật dậy, chỉ vào ngực cô: “Chuyện gì đây?”
Chu Hề bình tĩnh kéo chăn lên cao rồi xoay người đi.
“Đừng giả chết!” Tề Kỳ túm cánh tay kéo cô quay lại: “Đừng nói với tớ hai quả dâu này là cậu tự trồng đấy nhé.”
Chu Hề liếc cô một cái: “Lời ngu ngốc thế này, cậu có tin thì tớ cũng chẳng nói nổi.”
Tề Kỳ không bị cô đánh lạc hướng, tiếp tục hỏi: “Vậy là ai? Cậu có đối tượng hẹn hò rồi à?”
“Chỉ là bạn giường thôi.”
Chu Hề trả lời hờ hững, nhưng Tề Kỳ lại thật sự bị sốc: “419?”
“Không hẳn.”
Không hẳn? Tề Kỳ chớp mắt: “Cố định à?”
“Có thể xem là vậy, mà cũng không hẳn.”
“Thế nào gọi là có mà cũng không?” Tề Kỳ không hiểu.
“Không có thời gian hẹn gặp cố định, gặp nhau rồi tính.”
Tề Kỳ nghe vậy có hơi lo lắng: “Không phải chứ, anh ta có phải loại lừa tình để lên giường không? Tớ nói cậu nghe, bây giờ trong nước có rất nhiều đàn ông kiểu đó.”
“Có lừa thì cũng là tớ lừa anh ấy.”
Tề Kỳ nhíu mày, thăm dò hỏi: “Người trong giới chúng ta?”
“Cậu không cần đoán nữa, những vấn đề cậu đang nghĩ tới, anh ấy đều không có.” Chu Hề nói.
Sau này, mỗi lần Chu Hề nhắc đến Y đều rất tùy ý, nhưng trong mắt Tề Kỳ, vị tiên sinh Y này quả thực không hề đơn giản.
Cô và Chu Hề cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ngay cả mấy năm phải xa cách giữa chừng cũng chưa từng mất liên lạc, sau đó lại cùng ăn cùng ở tại Mỹ suốt bốn năm, tính cách và tình trạng của đối phương thế nào, hai người đều hiểu rõ hơn ai hết.
Tình sử của Chu Hề rất đơn giản, ngoài Bách Viễn Sơn ra thì chưa từng có ai khác. Không phải vì cô còn vương vấn tình cũ hay bản tính bảo thủ, mà vì cô không có thời gian, cũng chẳng hề hứng thú với bất cứ chuyện gì ngoài công việc.
Không chỉ một lần, Tề Kỳ từng thầm nghĩ trong lòng, tuy Lâm Thanh đã gây tổn thương cho Chu Hề khi còn nhỏ, nhưng không thể không nói, hai mẹ con họ giống hệt nhau ở một vài phương diện. Họ đều biết rất rõ mình muốn gì, đồng thời sẵn sàng vì điều đó mà từ bỏ những thứ có cũng được, không có cũng chẳng sao, chẳng hạn như tình cảm.
Sau khi chia tay Bách Viễn Sơn, trong chuyện tình cảm của Chu Hề, ngay cả một bóng người thoáng qua cũng chưa từng xuất hiện. Vậy mà giờ đây lại đột nhiên xuất hiện một “bạn giường”, quả thực khiến Tề Kỳ tò mò không biết rốt cuộc là người đàn ông thế nào mới có thể khiến Chu Hề nảy sinh hứng thú về mặt t*nh d*c, lại còn duy trì suốt nửa năm.
Về thân phận của ngài Y, Tề Kỳ đã dò hỏi không chỉ một lần, cũng từng đưa ra rất nhiều suy đoán: “Tớ có trực giác mãnh liệt rằng ngài Y là người cùng ngành, hơn nữa chắc tớ còn quen. IB? Quỹ đầu tư tư nhân hay VC…”
“Người có thể khiến cậu muốn ngủ cùng, trước hết phải đủ đẹp trai, nếu không cậu chẳng nuốt nổi…”
Chu Hề là người coi trọng ngoại hình, có thể khiến cô ngủ cùng suốt hơn nửa năm, nhan sắc tuyệt đối không thể thấp;
Tuổi cũng không thể quá lớn, nếu không phương diện kia đã xuống sức, không thể khiến cô cả Chu sau nửa năm vẫn còn hứng thú dạt dào; cũng không thể quá trẻ, chó sói con tuy thể lực tốt nhưng phần lớn chưa đủ trưởng thành, dễ quấn người, Chu Hề tuyệt đối sẽ không tự chuốc lấy loại phiền phức vừa tốn thời gian vừa tốn công sức này.
Mặc dù Chu Hề hết lần này đến lần khác né tránh câu hỏi người đó có phải người cùng ngành hay không, nhưng theo lý mà nói, nếu không cùng ngành thì cô hoàn toàn chẳng cần né tránh. Vì vậy, khả năng cao người này là người cùng ngành, hơn nữa level không thấp, nếu không Chu Hề vừa chẳng có cơ hội gặp, lại vừa chẳng thèm để mắt tới…
Làm tài chính, đẹp trai, độ tuổi vừa phải, chức vụ từ cấp đối tác trở lên… Tề Kỳ xâu chuỗi những từ khóa lại, trong đầu nhanh chóng hiện ra một gương mặt, không phải ai khác, chính là thần tượng của cô — Ninh thần.
Chẳng cần hỏi Chu Hề, Tề Kỳ đã tự bác bỏ đáp án này trước. Ai mà chẳng biết Ninh Diên là gay, tiểu thịt tươi còn nuôi ngay trong nhà, bị paparazzi chụp được rồi, sao có thể chứ? Trừ khi là song tính? Nhưng bao nhiêu năm nay, chưa từng nghe nói anh có bạn gái tin đồn, trái lại bạn trai tin đồn thì không ít.
Mặc dù bây giờ đã xác định rất rõ Y chính là Ninh Diên, nhưng Tề Kỳ vẫn rất muốn biết: “Anh ấy thật sự không phải gay à?”
Chu Hề lười giải thích, dứt khoát nói bừa: “Trước đây là gay, nhưng bị tớ bẻ thẳng rồi.”
Tề Kỳ nhìn cô, trong ánh mắt viết rõ: Cậu trâu bò thật!
Chu Hề đối diện với ánh mắt nghi ngờ của cô, nghiêm túc nói: “Không tin à? Chính miệng anh ấy nói thế đấy.”
Sau đó, Chu Hề kể sơ qua đoạn đối thoại lúc ấy, thế là Tề Kỳ bật cười điên cuồng: “Ha ha ha, anh ấy trả lời cậu như vậy á? Không nhìn ra đấy, Ninh thần vậy mà lại… Á!”
Đương nhiên, nửa câu sau đã bị Chu Hề đạp cho nuốt ngược vào bụng.
“Nhưng mà tớ nói thật.” Tề Kỳ ghé sát bên Chu Hề: “Một hộp này có ba cái, vẫn còn hai cái, Y tiên sinh có vẻ hơi xuống phong độ rồi đấy…”
——
Bộ phim vẫn đang tiếp tục…
Trong ánh sáng chập chờn hắt ra từ TV, Y tiên sinh nghe cô Z thuật lại xong, gần như không thể nhận ra mà khẽ nhướng mày.
Anh đưa tay lấy chiếc hộp nhỏ màu xanh trong tay cô, nói: “Hóa ra ‘biết người biết mặt không biết lòng’ là ý này.”
Chu Hề ừ một tiếng, còn chưa kịp nghe câu tiếp theo đã bị anh bóp cằm hôn xuống.
Mà đến khi cô trở lại giường, chiếc hộp nhỏ màu xanh kia cuối cùng cũng đã trống không. Còn bộ phim đã xem suốt ba tháng ấy, rốt cuộc vẫn không thể xem hết.
hết chương 78.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn