Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 99

Sau khi Quỹ An sinh được triển khai, Hồng Thăng được phân gần một phần ba. Tuy nguồn vốn được giải ngân theo từng đợt, mỗi đợt chỉ khoảng chục tỷ tệ, nhưng vì là dự án thí điểm cải cách tài chính nên tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất. Trong khâu lựa chọn dự án giai đoạn đầu, tất cả đều do Chu Hề đích thân kiểm soát.

Việc chuyển dịch khu vực châu Á – Thái Bình Dương liên quan đến rất nhiều vấn đề, phải đàm phán với các cơ quan tài chính, thuế vụ và những ban ngành khác của hai nước về chính sách gia nhập và rút lui, ưu đãi thuế, bảo đảm việc làm… Kết quả là cô buộc phải thường xuyên đi lại giữa Trung Quốc và Singapore, thường thì buổi sáng còn đang cảm nhận cảnh liễu bay đầy đường ở Bắc Thành, buổi chiều đã phải hứng trọn cái nóng gay gắt của Đảo quốc Sư tử.

Hơn một tháng trôi qua, Chu Hề dẫn theo Chương Mục Chi bay qua bay lại hai nơi, bận đến tối tăm mặt mũi, hoàn toàn không thể để tâm đến phía Ninh Diên. May mà anh vẫn giữ đúng tác phong “núi không đến với ta thì ta đến với núi”, bảo trợ lý mới hỏi Chương Mục Chi lấy lịch trình của cô, cố gắng sắp xếp toàn bộ các chuyến công tác vào khoảng thời gian cô sang Singapore, bảo đảm mỗi khi cô về nước, anh đều ở nhà.

Dù vậy, cùng với tiến độ công việc di dời, thời gian Chu Hề ở Singapore ngày càng dài, số ngày hai người được ở bên nhau đếm trên đầu ngón tay, chỉ có thể tranh thủ những lúc rảnh rỗi mà liên lạc với nhau, phần nào vơi bớt nỗi tương tư.

Chiều thứ Sáu, sau hết vòng này đến vòng khác thương lượng, đàm phán trước đó, cuối cùng Chu Hề và các cơ quan liên quan của Singapore cũng chốt được một thỏa thuận mà hai bên đều có thể chấp nhận về các vấn đề như thuế sau khi trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương chuyển địa điểm. Đây cũng là khâu khó khăn nhất trong toàn bộ công việc di dời lần này.

Chuyển địa điểm đồng nghĩa với thay đổi nơi đăng ký, mà nơi đăng ký lại liên quan mật thiết đến thuế tại địa phương. Một khi nơi đăng ký của Hồng Thăng châu Á – Thái Bình Dương chuyển sang Trung Quốc, vậy thì từ đó về sau, hàng loạt khoản thuế phát sinh từ trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương sẽ được nộp cho Trung Quốc.

Các tổ chức tài chính là những đơn vị nộp thuế lớn trong ngành dịch vụ, chính phủ Singapore sao có thể dễ dàng từ bỏ một nguồn thuế lớn như vậy? Vì thế quá trình đàm phán rất căng thẳng, may mà cuối cùng hai bên đã đạt được một khuôn khổ tương đối cùng có lợi — trong năm năm tới, thuế của Hồng Thăng châu Á – Thái Bình Dương sẽ được nộp cho chính phủ Singapore theo tỷ lệ giảm dần qua từng năm. Đồng thời, Hồng Thăng cam kết sẽ coi chi nhánh Singapore là đơn vị ưu tiên hàng đầu cho các giao dịch ngoài khơi của toàn khu vực châu Á – Thái Bình Dương, nâng cao vị thế của chi nhánh Singapore trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

Việc di dời khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Hồng Thăng sẽ tạo ra tác động rất tích cực đối với các tổ chức tài chính nước ngoài, có thể thúc đẩy thị trường tài chính nước ta tiến thêm một bước trên con đường mở cửa và quốc tế hóa. Vì vậy, phía chính phủ Trung Quốc cũng không ngại nhượng bộ đôi chút, rất sảng khoái đồng ý với phương án này, cứ thế chốt lại sự việc.

Khâu khó khăn nhất đã được giải quyết, tảng đá đè nặng trong lòng Chương Mục Chi suốt hơn một tháng chạy ngược chạy xuôi cuối cùng cũng được đặt xuống. Trên xe trở về khách sạn, anh thở phào một hơi thật dài: “May mà chính phủ mình biết phân rõ nặng nhẹ, biết nắm cái lớn, bỏ cái nhỏ, nếu không còn phải dây dưa dài dài.”

Chu Hề cụp mắt nhìn điện thoại, khóe môi hơi cong lên, không tỏ ý kiến.

Chương Mục Chi tiếp tục cảm thán: “Cuối cùng cũng được về nhà rồi, không về nữa chắc con gái tôi chẳng nhận ra tôi mất.”

Họ đã sang Singapore từ tuần trước, tính ra cũng gần mười ngày rồi.

Chu Hề khẽ “ừ”, ngón tay nhanh chóng gõ trên màn hình: “Tiến độ nhanh hơn kế hoạch một chút, cuối tuần này chắc có thể về nhà.”

Y: “Tối về à?”

“Tối không kịp, sáng mai nhé.”

Y: “Ừ, không vội.”

Chu Hề nhìn chằm chằm ba chữ trên màn hình, bật cười: “Không vội?”

Không đợi anh trả lời, cô đã gửi tiếp tin thứ hai: “Em còn tưởng anh sẽ nóng lòng muốn gặp em chứ? Hóa ra là em——tự mình đa tình?”

Phía trên màn hình hiển thị đối phương đang nhập, nhưng mãi một lúc lâu sau, khung trò chuyện mới hiện lên hai chữ: “Hề Hề.”

Chu Hề nhìn chằm chằm hai chữ láy ấy. Dường như xuyên qua màn hình, cô nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng mà bất đắc dĩ của anh ở đầu bên kia mạng, không khỏi cong khóe môi, tiếp tục nhắn: “Ừm? Vậy rốt cuộc anh có vội hay không?”

Ninh Diên khựng lại một lúc lâu mới trả lời, không đáp thẳng mà chuyển chủ đề: “Em ăn tối chưa?”

“Chưa, không vội.”

Ninh Diên sao có thể không hiểu ý trêu chọc của cô, nhưng anh chỉ trả lời: “Đã nghĩ xem muốn ăn gì chưa?”

“Em định lát nữa ăn tạm chút gì đó ở nhà hàng khách sạn.”

“Còn anh? Ăn chưa?”

“Anh cũng chưa.”

Chu Hề nhìn giờ, đã qua giờ cơm. Sau ca phẫu thuật, bác sĩ đã nhiều lần dặn Ninh Diên phải ăn uống, nghỉ ngơi đúng giờ, nhưng một khi bận rộn, anh vẫn khó tránh khỏi lúc bỏ bữa, lúc ăn thất thường.

Cùng làm trong một ngành, Chu Hề hiểu điều này hơn ai hết. Có lúc biết rồi, cô cũng không càm ràm trách móc quá nhiều, chỉ nói: “Vậy anh đi ăn cơm trước đi, lát nữa liên lạc. Em cũng sắp đến khách sạn rồi.”

Ninh Diên cũng không dây dưa, đáp: “Ừ.”

Cất điện thoại đi, chẳng bao lâu sau xe đã đến khách sạn nơi họ ở.

Hai người xuống xe, bước vào sảnh lớn. Chương Mục Chi hỏi: “Chu tổng, chúng ta ăn cơm trước hay lên phòng nghỉ trước?”

“Đi ăn luôn đi.” Chu Hề nói.

Trong khách sạn này có mấy nhà hàng. Chương Mục Chi vừa định hỏi cô muốn ăn món Trung hay món Tây thì ánh mắt chợt lệch sang một bên, nhìn thấy một người đàn ông cao ráo, thẳng tắp ở phía trước chếch sang bên.

Bước chân anh khựng lại, ngay sau đó trên mặt hiện lên nụ cười, trong lòng chậc chậc hai tiếng, người trẻ tuổi đúng là lãng mạn.

Trong lúc anh còn đang cảm thán, Chu Hề đã nhìn thấy người đàn ông phía trước mặc áo phông trắng đơn giản và quần dài.

Khách sạn này nằm ở khu trung tâm nên phần lớn khách lưu trú đều là người đi công tác. Trong sảnh không thiếu những người đàn ông đủ màu da, áo vest giày da, ăn mặc tinh tế chỉn chu. Bộ đồ thường ngày trên người anh trông đơn giản, tùy ý, nhưng kết hợp với gương mặt ấy cùng khí chất ôn hòa toát ra giữa đôi mày, lại vô cớ khiến anh có thêm vài phần nổi bật giữa đám đông, tựa như đứng trên cao nhìn xuống muôn ngọn núi.

Mười ngày không gặp, Chu Hề cứ nhìn anh như vậy, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi tương tư âm ỉ.

Chương Mục Chi nhìn hai người đang đứng từ xa nhìn nhau, cười nói: “Xem ra tối nay tôi phải ăn một mình rồi.”

Chu Hề chẳng ngượng ngùng, cũng chẳng khách sáo, nói: “Được, anh tự ăn đi.”

Chương Mục Chi đã theo cô hơn một năm, sớm quen với sự thẳng thắn của cô, cười híp mắt đáp được. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trong lúc họ nói chuyện, Ninh Diên cất bước đi tới.

Chương Mục Chi chủ động lên tiếng chào anh trước, không hàn huyên nhiều đã kiếm cớ rời đi, một mình lên nhà hàng buffet ở tầng hai.

Không còn người ngoài, giọng điệu và vẻ mặt Chu Hề càng thả lỏng hơn. Cô ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú ấy, rõ ràng biết mà vẫn cố hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Ninh Diên nắm lấy tay cô, nhìn vào mắt cô, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Anh vội.”

Chu Hề bật cười, đưa túi xách trong tay cho anh, rồi hiếm khi chủ động khoác lấy cánh tay anh, vừa dẫn anh đi về phía thang máy vừa hỏi: “Vội gì? Vội gặp em à?”

Ninh Diên thoải mái “ừ” một tiếng, cùng cô bước vào thang máy.

Thang máy chậm rãi đi lên, mặt gương sáng bóng phản chiếu bóng dáng hai người.

Chu Hề bắt gặp ánh mắt anh trong gương, hỏi: “Anh đợi bao lâu rồi?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Không lâu.” Ninh Diên nhìn cô trong gương, khẽ cau mày gần như không thể nhận ra.

Chu Hề tiếp tục nói: “Trợ lý mới của anh trông cũng được đấy.”

Sau khi dự án Quỹ An sinh được triển khai, Ngô Ứng rời khỏi vị trí trợ lý đặc biệt, đi ra nước ngoài mở mang thị trường. Ninh Diên tuyển chọn lại một người trẻ tuổi trong công ty làm trợ lý. Tuy người này trông không chín chắn bằng Ngô Ứng, nhưng xét đến hiện tại, làm việc vẫn khá ổn, đặc biệt là trong chuyện nắm bắt hành tung của Chu Hề, đã kế thừa rất tốt phong cách của Ngô Ứng, không đến mức để Ninh Diên muốn tạo bất ngờ lại thành ra đến mà chẳng gặp được người.

Ninh Diên bật cười, bóp nhẹ tay cô.

Thang máy đến tầng, Chu Hề dẫn anh tới phòng, lấy thẻ phòng trong túi ra mở cửa. TruyenLau.com

Cửa phòng mở ra, rồi lại “cạch” một tiếng khép lại sau lưng.

Gần như cùng lúc, Chu Hề ép Ninh Diên vào bức tường ở huyền quan, ngẩng cằm hỏi: “Có nhớ em không?”

Ninh Diên lại không vội trả lời, mà vươn tay, trước tiên đặt chiếc túi trong tay xuống cho ngay ngắn, sau đó ôm lấy vòng eo thon của cô, bế cô ngồi lên bệ ở huyền quan. Rồi anh cúi đầu, hơi dữ dội hôn lên môi cô, dùng hành động thực tế để trả lời câu hỏi của cô. (lược bỏ)

Chu Hề vòng tay ôm cổ anh, đón lấy nụ hôn ấy, quyến luyến không rời.

Nụ hôn kết thúc, hai người trán kề trán, khẽ th* d*c.

Góc độ này cũng khiến Ninh Diên nhìn rõ hơn xương quai xanh thẳng mảnh lộ ra dưới cổ áo sơ mi của cô, mày anh lại khẽ nhíu.

“Dạo này em có phải không chịu ăn uống tử tế không?” Anh khàn giọng hỏi.

“Cũng gần giống anh thôi.” Chu Hề hờ hững đáp, nhưng ngón tay vẫn ở trong áo phông của anh, nghịch ngợm lướt qua.

Nơi đầu ngón tay cô lướt tới đều khiến anh ngứa ngáy. Ninh Diên giữ lấy cổ tay cô lộ ra ngoài áo phông, càng cảm thấy cô gầy đi rất nhiều so với trước, không khỏi nói: “Gầy đi rồi.”

“Có sao?” Chu Hề hỏi ngược lại.

“Có chứ.” Ninh Diên giơ tay còn lại lên, xót xa vuốt má cô, “Mặt cũng gầy đi rồi.”

“Thế còn những chỗ khác?” Chu Hề kéo bàn tay đang nắm cổ tay mình của anh, “Anh có muốn đo thử xem có gầy đi, nhỏ đi không?”

Ánh mắt Ninh Diên tối đi đôi chút, anh cúi xuống khẽ cắn môi cô, nói: “Ăn cơm trước.”

“Nhưng em… muốn ăn anh trước.” Ngón tay Chu Hề lại bắt đầu quấy phá.

Ánh mắt Ninh Diên càng tối thêm một tầng. Anh ước lượng nhịp độ và thời gian của hai người, lý trí vẫn kiên trì: “Hề Hề, chúng ta đi ăn cơm trước.”

Vừa nói, anh vừa lùi lại, định bế cô xuống. Nào ngờ Chu Hề lại ôm eo anh không chịu buông, còn ghé đầu vào cổ anh, cố ý mang theo chút nũng nịu nói: “Anh vẫn chưa trả lời là có nhớ em hay không mà?”

Ninh Diên bật cười, nâng mặt cô lên, nhìn vào mắt cô, nghiêm túc trả lời: “Nhớ. Chỉ cần đầu óc rảnh ra là anh lại nhớ em. Nghĩ xem em đang làm gì? Em đã ăn cơm chưa, có phải vẫn đang bận không? Còn nghĩ xem em có nhớ anh không.”

“Có nhớ.” Chu Hề nghiêng người về phía trước, hôn nhẹ lên môi anh một cái rồi nói: “Hơn nữa, cho dù đầu óc không rảnh, thỉnh thoảng anh vẫn sẽ bất chợt hiện lên trong đầu em.”

Cho dù hai người đã sớm thân mật không còn khoảng cách, nhưng Ninh Diên vẫn luôn đắm chìm trong những lời chẳng phải lời tình tứ mà lại hơn cả lời tình tứ của cô, vẫn luôn giống như một chàng trai trẻ mới biết chuyện yêu đương, bị cô trêu chọc đến rung động.

Anh chăm chú nhìn vào mắt cô không rời, khẽ nuốt khan: “Thật sự không đói à?”

Chu Hề mỉm cười ngẩng đầu, lại hôn anh một cái rồi nói: “Đói. Ăn cơm trước, ăn xong mới có sức.”

hết chương 99.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu