Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 38

Nhật Bản, Tokyo, Bệnh viện Seidai.

Chu Hề không biểu lộ cảm xúc gì, nhìn người đàn ông nằm trên giường bệnh: “Anh chắc chắn ngày mai muốn xuất viện?”

“Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, tình trạng của tôi thế này, về nhà nghỉ ngơi cho tốt cũng như nhau thôi.” Người đàn ông khẽ cười, “Ở bên này cái gì cũng bất tiện, hơn nữa tôi ra ngoài lâu quá rồi, nếu còn không về, người nhà sẽ sốt ruột.”

Ánh mắt Chu Hề chuyển từ lớp băng quấn trên đầu anh ta xuống cánh tay đang bó bột: “Anh thế này có lên máy bay được không?”

“Không vấn đề gì, tôi đã liên hệ với hãng hàng không rồi, chỉ cần mang theo giấy xuất viện và giấy chẩn đoán của bệnh viện là có thể lên máy bay.” Người đàn ông nói.

Chu Hề hơi nhướng mày: “Tùy anh.”

Người đàn ông cười, hỏi: “Còn cô? Khi nào về?”

“Ngày mai.”

Trên mặt người đàn ông thoáng hiện vẻ kinh ngạc: “Ngày mai?”

Chu Hề nhìn anh ta: “Sao, anh cũng đặt chuyến bay ngày mai?”

“Air China 387, 1 giờ 10 phút, bay đến Bắc Thành.” Người đàn ông nhìn vào mắt cô, chủ động giải thích, “Tôi cần đến Bắc Thành thăm một vị lãnh đạo, lịch trình đã được sắp xếp từ một tuần trước rồi, tôi không biết cô cũng về ngày mai, lát nữa tôi sẽ bảo thư ký đổi…”

“Bách Viễn Sơn.” Chu Hề ngắt lời anh ta, “Anh không cần phải hạ mình như thế. Hôm đó ở sân bay tôi đã nói rồi, giữa tôi và anh chỉ là lựa chọn khác nhau, không liên quan đến đúng sai. Anh không có lỗi với tôi, càng không cần bày ra vẻ áy náy tội lỗi như vậy.”

“Con người tôi chưa bao giờ chìm đắm trong quá khứ. Chút chuyện cũ rích giữa tôi và anh, tôi đã bỏ qua từ lâu rồi.” Chu Hề nhìn anh ta bằng ánh mắt trong veo, “Hôm nay tôi đứng ở đây, đơn thuần chỉ là để cảm ơn anh hôm đó đã ra tay cứu giúp. Nhưng đây là phép lịch sự và lương tâm cơ bản của một con người, không liên quan đến chuyện khác.”

“Tôi biết.” Bách Viễn Sơn miễn cưỡng nhếch khóe môi, “Cô yên tâm, tôi sẽ không nghĩ nhiều.”

“Tôi có gì mà phải không yên tâm?” Chu Hề không cho là đúng, “Anh nghĩ nhiều hay nghĩ ít cũng chẳng ảnh hưởng được đến tôi.”

Bách Viễn Sơn không muốn tiếp tục tranh luận với cô về chủ đề này, chủ động chuyển sang chuyện khác: “Đúng rồi, sáng nay người của đại sứ quán có đến, nhắc chúng ta có thể làm đơn yêu cầu cơ quan quản lý đường bộ bồi thường.”

“Họ cũng đã liên lạc với tôi. Tôi đã ủy quyền cho bộ phận pháp chế của chi nhánh công ty chúng tôi ở Nhật Bản xử lý giúp. Tôi qua đây cũng là muốn hỏi anh, có muốn cùng ủy quyền cho họ giải quyết không?”

“Có phiền quá không?” Bách Viễn Sơn do dự nói, “Chắc cũng chẳng được bồi thường bao nhiêu tiền.”

“Có phải vì tiền đâu.” Chu Hề bực mình nói, “Họ tắc trách trong công việc, khiến người vô tội bị thương, chẳng lẽ không nên xin lỗi và bồi thường sao?”

“Tôi không có ý đó, tôi chỉ là…” Bách Viễn Sơn không nói tiếp.

Chu Hề hiểu quá rõ điều anh ta băn khoăn. Họ không phải công dân nước này, những vụ khiếu nại chính quyền kiểu này sẽ vừa tốn thời gian vừa tốn công sức, đến cuối cùng số tiền được bồi thường có khi còn không đủ trả phí thuê luật sư và đủ loại chi phí phát sinh từ việc khiếu nại xuyên biên giới.

Còn về việc tại sao họ lại phải khiếu nại chính quyền, thì phải ngược về buổi trưa hai ngày trước.

Sau bữa trưa, Chu Hề đã ru rú trong khách sạn hơn mười ngày, định đến trung tâm bách hóa gần đó lấy chiếc túi đã đặt trước. Nào ngờ vừa ra khỏi khách sạn, tấm biển quảng cáo khổng lồ dựng ở ngã tư lại đột nhiên đổ ập về phía cô. Cô không kịp tránh, mắt thấy sắp bị đè trúng thì bên cạnh bỗng có một bóng người lao ra, ôm chặt lấy cô, che chắn cô dưới người mình.

Một tiếng “rầm” vang lên dữ dội, cô và người kia, cùng hai người đi đường khác đều bị đè dưới tấm biển quảng cáo. May mà nhờ những người qua đường đồng lòng cứu giúp, tấm biển đè trên người họ nhanh chóng được khiêng ra.

Vừa nhìn thấy ánh sáng trở lại, việc đầu tiên Chu Hề làm là quay đầu nhìn người phía sau đã liều mình bảo vệ cô, nhưng lọt vào mắt lại là một gương mặt quen thuộc bê bết máu.

Cô kinh ngạc: “Bách Viễn Sơn?”

Bách Viễn Sơn gắng sức cười với cô, mấp máy môi nói một câu “Không sao”, sau đó hai mắt nhắm lại, ngất đi ngay trước mặt cô.

Họ được khẩn cấp đưa đến bệnh viện gần nhất, kiểm tra, điều trị, lấy lời khai… May thay, tấm biển quảng cáo kia tuy nặng, nhưng khi đổ xuống đã bị cột đèn giao thông bên cạnh cản lại một chút, giảm bớt lực va đập. Thương tích của bốn người tuy nặng nhẹ khác nhau, nhưng đều không nguy hiểm đến tính mạng.

Vì lúc xảy ra chuyện, Bách Viễn Sơn đã ôm chặt Chu Hề, che chắn cô dưới người mình nên Chu Hề là người bị thương nhẹ nhất trong bốn người, chỉ trầy chút da ở đầu gối và khuỷu tay. Còn Bách Viễn Sơn bị thương khá nặng, ngoài đầu bị đập rách phải khâu bốn mũi, cẳng tay cũng bị rạn xương, cần nằm viện điều trị.

Anh ta nhất quyết không chịu báo cho người nhà trong nước, cũng không muốn nói với bạn học ở Nhật Bản. Chu Hề đã mang ơn cứu mạng của anh ta, đành giúp anh ta làm thủ tục nhập viện, đồng thời thuê người chuyên chăm sóc anh ta.

Còn về việc tại sao anh ta lại xuất hiện gần khách sạn đúng vào thời điểm đó, rồi lại trùng hợp cứu được cô, Chu Hề lười hỏi, Bách Viễn Sơn cũng không muốn nói.

“Nếu anh đồng ý ủy quyền, tối nay tôi sẽ bảo bên pháp chế công ty qua làm thủ tục.” Chu Hề nói.

Bách Viễn Sơn đồng ý: “Được.”

Chu Hề nhìn anh ta một cái, lại nói: “Ngoài ra, sáng mai tôi sẽ sắp xếp người đến giúp anh làm thủ tục xuất viện, rồi đưa anh ra sân bay.”

Bách Viễn Sơn hiểu rõ tính cô, không khách sáo nhiều, trực tiếp đáp được.

Nói xong những gì cần nói, Chu Hề không dài dòng, lập tức rời đi.

Cửa phòng bệnh đóng lại, Bách Viễn Sơn xuống giường, lê dép chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới… Chẳng bao lâu sau, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt.

Hai tay cô đút trong chiếc áo khoác cashmere màu đen, đầu cổ ngay ngắn, vai lưng thẳng tắp, đôi chân đi giày cao gót mỗi bước đều gọn gàng dứt khoát, chỉ từ bước chân cũng có thể nhìn ra tính cách kiên nghị quyết đoán của cô. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đúng như cô đã nói, cô sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại, càng không chìm đắm trong quá khứ, không giống anh ta…

Anh ta chua chát nhếch khóe môi, khẽ tựa đầu lên mặt kính lạnh buốt, lặng lẽ nhìn bóng dáng xinh đẹp ấy càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.

**

Ngày hôm sau, Chu Hề kết thúc chuyến công tác kéo dài hai tuần, rời Tokyo.

Chạng vạng tối, máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Thành.

WeChat của Ninh Diên gửi đến đúng lúc: 【Anh đã ở cửa ra khu đến, em ra là có thể nhìn thấy anh.】

Chu Hề trả lời được, nhận vali hành lý tiếp viên hàng không đưa tới, quay đầu nhìn Bách Viễn Sơn sắc mặt trắng bệch. Mặc dù bác sĩ nói ngồi máy bay không có vấn đề gì lớn, nhưng có thể nhìn ra chuyến bay đường dài vẫn khiến anh ta chịu không ít khổ sở. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chu Hề chần chừ một chút, cuối cùng vẫn hỏi: “Có người đến đón anh không?”

“Có.” Bách Viễn Sơn chống tay vào ghế đứng dậy, “Thư ký đã sắp xếp người của chi nhánh đến đón rồi.”

Chu Hề gật đầu. Nghĩ một lát, cô lại bổ sung: “Dù thế nào, lần này cảm ơn anh đã ra tay cứu tôi. Tuy không thực tế lắm, nhưng tôi vẫn phải nói, nếu sau này anh có việc cần tôi làm thì cứ nói, chỉ cần tôi làm được, tôi nhất định sẽ không từ chối.”

Bách Viễn Sơn nhìn dáng vẻ nghiêm túc, trịnh trọng của cô, cong môi: “Được.”

Người trên máy bay đã lục tục xuống gần hết, Chu Hề không muốn nói thêm với anh ta, kéo hành lý bước ra khỏi khoang máy bay. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cô và Bách Viễn Sơn đều mang hộ chiếu Mỹ, lúc làm thủ tục nhập cảnh, hai người chia ra hai lối trái phải, nhưng đều rất ăn ý không nói thêm gì nữa. Qua cửa kiểm soát, ra khỏi sân bay, từ xa Chu Hề đã nhìn thấy Ninh Diên giữa đám đông.

Anh mặc một chiếc áo khoác cashmere dáng dài màu camel nhạt, trong tay cầm một bó hoa nhỏ, đôi mắt cười sau cặp kính không gọng sáng lấp lánh.

Từ xa anh cũng đã nhìn thấy cô, mỉm cười với cô. Sau đó, hai người cách nhau một hàng rào chắn, cùng đi theo một hướng, một người đi về phía trước, một người lùi về phía sau, cho đến khi đi hết hàng rào.

Ninh Diên sải bước tới, đưa hoa cho cô. Một bó nho nhỏ, vài bông hồng phấn trắng cùng những bông hoa phụ màu xanh nhạt, rất đẹp, cũng rất tinh tế.

Chu Hề nhận lấy hoa, đề phòng không biết anh có học theo những hành khách bên cạnh, cho cô một cái ôm thật chặt hay không. May mà anh chỉ đưa tay nhận lấy vali của cô, hỏi: “Có mệt không?”

Chu Hề thả lỏng, đáp: “Cũng ổn.”

“Xe anh đỗ ở tầng dưới, phải đi một đoạn.” Ninh Diên sóng vai đi cùng cô, đi được vài bước mới nắm lấy tay cô, “Sáng nay xem dự báo thời tiết nói hôm nay Tokyo có tuyết lớn, anh còn lo chuyến bay sẽ bị hoãn.”

“Trong thành phố tuyết rất lớn, bên sân bay thì vẫn ổn. Nhưng vừa rồi lúc ra ngoài, em thấy mấy chuyến bay từ Nhật phía sau đúng là đã bị hoãn.”

Ninh Diên nghiêng đầu, đang định khen cô may mắn thì khóe mắt chợt liếc thấy một bóng người quen thuộc ở chếch phía sau.

Bước chân anh chậm lại, nhỏ giọng nói: “Gặp một người quen.”

Chu Hề nghe vậy quay đầu lại, nhìn thấy Bách Viễn Sơn.

Bách Viễn Sơn cũng nhìn thấy họ, khi ánh mắt rơi xuống đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người, đáy mắt nhanh chóng thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã trở lại như thường, mỉm cười chào Ninh Diên: “Ninh tổng.”

Ninh Diên xoay hẳn người lại, đối diện với anh ta, trước tiên chào hỏi một câu, sau đó mới chỉ vào lớp băng gạc trên đầu và cánh tay đang treo của anh ta, hỏi: “Anh bị sao thế này?”

“Ở Nhật gặp phải chút sự cố.” Ánh mắt Bách Viễn Sơn chăm chú đặt trên mặt Ninh Diên, như thể hoàn toàn không nhìn thấy Chu Hề đứng cách đó hai bước.

Từ việc vừa rồi anh ta không chào hỏi Chu Hề, Ninh Diên đoán hai người không quen biết. Nhưng xét đến mối quan hệ giữa anh và Chu Hề, Ninh Diên quyết định tạm thời không giới thiệu, đợi về rồi gọi điện giải thích sau. Dù sao nếu Bách Viễn Sơn không hay quên, lát nữa trong cuộc họp hội đồng quản trị, anh ta hẳn sẽ nhận ra Chu Hề.

“Không sao chứ? Bị thương có nặng không?” Anh quan tâm hỏi.

“Cũng ổn, đều là vết thương ngoài da.”

“Vậy thì tốt, nhưng thương gân động xương phải mất trăm ngày mới khỏi, sao anh không về thẳng nhà nghỉ ngơi?”

“Không còn cách nào, có một lịch trình không thể từ chối.” Bách Viễn Sơn dùng khóe mắt nhìn Chu Hề, nói với Ninh Diên, “Bên tôi phải mau chóng qua đó, không nói chuyện nhiều với anh nữa.”

“Được, anh cứ lo việc trước đi, hôm khác có thời gian tôi lại đến thăm anh và Hà đổng.” Ninh Diên nói.

Bách Viễn Sơn đáp được, chào tạm biệt anh. Trước khi đi, anh ta liếc về phía Chu Hề một cái, sau đó kéo vali nhanh chóng rời đi.

Ninh Diên trở lại bên cạnh Chu Hề, nắm tay cô lần nữa: “Em đoán người này là ai?”

Chu Hề không đáp, chờ anh nói tiếp.

“Bách Viễn Sơn, CEO của Tường Triều.”

Bước chân Chu Hề hơi khựng lại: “Tường Triều?”

Ninh Diên tùy ý ừ một tiếng, nắm tay cô băng qua đường dành cho người đi bộ, sang phía đối diện đi thang máy, tiện thể nói với cô: “Tường Triều đã từ chối anh, chuyển sang ủng hộ em vào Vân Diễn.”

Cửa thang máy mở ra, Chu Hề im lặng bước vào, vẫn đang tiêu hóa thông tin này——Bách Viễn Sơn là CEO của Tường Triều? Hóa ra năm đó người anh ta cưới là con gái Hà đổng?

Tường Triều và Vương đổng trong hội đồng quản trị là thông gia kết nghĩa, mà Vương đổng lại hết lòng ủng hộ Ninh Diên, cho nên từ đầu đến cuối, Hồng Thăng vốn không định lôi kéo Tường Triều về phe mình, cũng vì thế mà không quá chú ý đến tình hình của công ty này.

Không ngờ… Chu Hề cười khẩy, màn kịch này của Bách Viễn Sơn đúng là làm bộ làm tịch.

“Nghe được tin tốt như vậy mà vẫn không vui?” Ninh Diên hỏi.

“Anh ta có đổi phe hay không, em vẫn có thể thắng, có gì đáng để vui?”

“Chắc chắn thế sao?”

“Không chắc, nhưng lời mạnh miệng thì phải nói trước.” Chu Hề thành thật nói.

Ninh Diên bật cười: “Thật ra, em có từng nghĩ đến chuyện lôi kéo vị thành viên hội đồng quản trị là anh không?”

“Chưa từng.” Chu Hề nói thẳng. Tỷ lệ thành công quá thấp, cô không muốn lãng phí thời gian và sức lực.

“Cũng chưa chắc đâu.” Ninh Diên đùa, “Em có muốn thử cách khác không?”

“Cách gì? Mỹ nhân kế à?” Chu Hề trêu chọc.

“Cũng không phải không được.”

“Anh muốn em dùng mỹ nhân kế với anh?” Chu Hề chậm rãi nói, giọng thấp thấp, lững lờ quấn lấy, ngón tay còn khẽ vạch trong lòng bàn tay anh.

Cảm giác tê ngứa từ lòng bàn tay truyền thẳng đến tim, Ninh Diên đột ngột siết tay, nắm chặt ngón tay đang nghịch ngợm của cô.

“Thôi bỏ đi, không thể để em thắng mà không quang minh chính đại được.” Anh vô cùng chu đáo nói.

“Em không ngại.” Chu Hề nói.

Ninh Diên tự bê đá đập chân mình không dám tranh luận thêm, đi đến ghế phụ mở cửa xe cho cô. Đợi cô ngồi vào, anh mới cất hành lý vào cốp sau, rồi vòng sang ghế lái.

Cửa xe mở ra, Chu Hề đang cài dây an toàn ngửi thấy một mùi hoa thơm nồng.

Ngay sau đó, một bó hồng trắng khổng lồ lọt vào tầm mắt, tạo thành sự tương phản rõ rệt với bó hoa nhỏ cô vừa đặt trên bảng điều khiển trung tâm.

Ánh mắt Chu Hề chuyển từ bó hoa sang mặt anh, thấy anh co ngón tay khẽ sờ mũi: “Có phải hơi sáo mòn không?”

“Đúng là khá sáo.” Miệng nói vậy, cô vẫn đưa tay nhận lấy bó hoa.

Ninh Diên thuận thế nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng.

Mùi hương thuộc về anh phủ xuống: “Vậy em không ngại anh sáo mòn thêm một chút chứ?”

Nói xong, không đợi Chu Hề trả lời, anh giữ lấy cằm cô, cúi đầu cắn lấy môi cô.

hết chương 38.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu