Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 59

“Cô quen.”

Lão Chung hoàn toàn không ngờ Ninh Diên lại chẳng chút kiêng dè mà nói thẳng tên bạn gái cũ: “Doãn San.”

Đuôi mày Chu Hề khẽ nhướng lên, ngoài dự liệu nhưng lại hợp tình hợp lý.

Nghe lời Trần Mặc vừa nói, vị bạn gái cũ này hẳn là người tất cả mọi người đều biết. Mà những người có mặt ở đây lại không cùng một giới, nếu ai cũng biết thì chỉ có một khả năng: người này là nhân vật công chúng, hơn nữa rất có thể còn có liên quan đến giới tài chính.

Doãn San là nhân vật nổi tiếng trong giới báo chí tài chính, ở giới kinh doanh cũng khá có danh tiếng, vừa tài hoa vừa xinh đẹp, có cả một lượng lớn doanh nhân hâm mộ.

Chu Hề nhìn Ninh Diên, nghiêm túc nói: “Mắt nhìn không tệ, tôi cũng rất thích cô ấy.”

Chu Hề và Doãn San quen nhau tại Hội nghị Thượng đỉnh Quỳnh Châu. Khi ấy, “hai động cơ” của cô và Ninh Diên đã gây chấn động giới đầu tư, ban tổ chức lâm thời quyết định mời cô cùng tham gia buổi phỏng vấn khách mời sau hội nghị, mà Doãn San chính là người dẫn dắt buổi phỏng vấn lần đó.

Vì là quyết định đột xuất, ban tổ chức hoàn toàn không kịp chuẩn bị đề cương phỏng vấn liên quan đến nội dung bài phát biểu của cô. Tổng thư ký hội nghị ái ngại nói: “Chu tổng, thật sự rất xin lỗi, thời gian khá gấp nên tài liệu chúng tôi cung cấp cho phóng viên Doãn tương đối ít. Lát nữa cô ấy có thể sẽ tập trung phỏng vấn Ninh tổng. Còn phía cô thì chỉ trò chuyện đơn giản về cuộc sống, những điều mắt thấy tai nghe khi làm việc ở nước ngoài gì đó…”

“Không sao.” Chu Hề không quá để tâm.

Sở dĩ cô nhận lời mời đột xuất lần này là vì cả cô lẫn Hồng Thăng mà cô sắp tiếp quản đều cần thêm nhiều cơ hội xuất hiện và thể hiện trước giới trong ngành. Còn Doãn San có đặt ra được câu hỏi đủ chiều sâu hay không thì không quan trọng, bởi cô sẽ tự “trả lời” ra những nội dung mình muốn truyền đạt…

Thế nhưng, ngay khi buổi phỏng vấn bắt đầu, Chu Hề đã phát hiện Tổng thư ký hội nghị quả thực đã xem nhẹ vị nữ MC xinh đẹp này.

Nhờ nền tảng và vốn kiến thức tích lũy qua nhiều năm làm phóng viên tài chính, không một câu hỏi nào của Doãn San là hỏi cho có. Trái lại, cô thể hiện sự nhạy bén và khả năng nhìn nhận cực cao đối với ngành, đặc biệt là chiều sâu trong tư duy khiến Chu Hề vô cùng tán thưởng.

“Chu tổng cho rằng kinh tế số sẽ trải qua ba làn sóng, trong đó làn sóng thứ hai là cuộc đổi mới ngành nghề dựa trên dữ liệu đám mây. Tôi muốn hỏi, điều này có gì khác với ‘nền kinh tế lưu lượng’ đang nóng nhất trong nước hiện nay?”

Đây là một câu hỏi rất hay, phản ánh đầy đủ một “ngộ nhận” của giới đầu tư, thậm chí là toàn xã hội đối với kinh tế số — Internet + thương mại = kinh tế số.

Doãn San trực tiếp hỏi về “sự khác biệt”, chứng tỏ cô không những không nhầm lẫn hai khái niệm này, mà còn muốn thông qua Chu Hề để “uốn nắn lại nhận thức sai lệch”.

Là người đầu tiên đưa ra động cơ “kinh tế số”, Chu Hề vui vẻ nhận nhiệm vụ này.

Cô tiện tay lấy một viên kẹo dừa trên bàn: “Kinh tế lưu lượng nghĩ đến việc làm thế nào để bán viên kẹo này, mục tiêu cuối cùng là bán được càng nhiều càng tốt; còn kinh tế số ít nhất phải suy nghĩ xem, làm thế nào để đưa chính xác viên kẹo này đến tay những khách hàng vừa hay đang muốn ăn kẹo dừa?”

“Còn sâu hơn nữa thì sao?” Doãn San hỏi tiếp.

“Tại sao có người không ăn kẹo dừa, làm thế nào mới có thể biến nhóm người này thành khách hàng mục tiêu? Ngoài thay đổi về hương vị, viên kẹo này còn có thể có thêm những khả năng nào khác hay không…”

“Tôi có thể hiểu như thế này không?” Doãn San tổng kết, “Kinh tế lưu lượng là sự thay đổi về kênh bán hàng và mô hình tiếp thị, còn kinh tế số là sự tối ưu hóa toàn bộ quy trình của cả ngành.”

“Cách hiểu của cô rất đúng trọng tâm, cũng rất chính xác.” Chu Hề thật lòng khen ngợi. Đừng nói người bình thường, ngay cả rất nhiều nhà đầu tư cũng chưa hiểu rõ điểm này.

Hiện nay, trong ngành và ngoài xã hội đều đang ra sức tung hô thương mại điện tử và nền kinh tế người nổi tiếng trên mạng, giới đầu tư lại càng nâng hai thứ này lên tận mây xanh.

Nhưng trong mắt Chu Hề, bất kể thương mại điện tử hay livestream trực tuyến, chẳng qua cũng chỉ là chuyển hàng hóa từ cửa hàng thực tế lên mạng bán, từ tiếng loa rao hàng của nhân viên khuyến mãi trong siêu thị biến thành những người nổi tiếng trên mạng bán hàng trên nền tảng… Nhà sản xuất mua lưu lượng, tìm những người nổi tiếng hàng đầu trên mạng, về bản chất chẳng khác gì năm xưa thuê cửa hàng ở vị trí bắt mắt nhất trên phố đi bộ Dung Thành, thuê vị trí quảng cáo lớn nhất.

Ngoài việc giúp thương mại điện tử và những người nổi tiếng trên mạng hưởng lợi, kinh tế lưu lượng sẽ không tạo ra tác dụng đổi mới đối với toàn ngành và nền kinh tế thực, trái lại còn gây tiêu hao tài nguyên trùng lặp. Còn kinh tế số sẽ thúc đẩy toàn bộ ngành nâng cấp và tạo ra bước nhảy vọt về chất.

Doãn San tỏ vẻ đồng tình, nhưng đột nhiên chuyển chủ đề: “Vậy sau khi Chu tổng tiếp quản Hồng Thăng, cô có đầu tư vào những dự án liên quan đến kinh tế lưu lượng không?”

Chu Hề đối diện với ánh mắt hơi mang ý khiêu khích của cô, khẽ cười: “Đương nhiên là có.”

“Tôi là nhà đầu tư, công việc của tôi là kiếm tiền cho LP — những người rót vốn cho tôi.” Cô không hề né tránh mà nói.

Sau khi buổi phỏng vấn kết thúc, Chu Hề chủ động trao đổi danh thiếp WeChat với cô.

Doãn San quét mã QR của cô, hỏi: “Chu tổng tự vả mặt mình trước khán giả cả nước, không sợ bị mắng à?”

Chu Hề xòe hai tay: “Khán giả và LP, lựa chọn này không khó đâu nhỉ?” Website TruyenLau.com

Doãn San mỉm cười: “Chu tổng rất thành thật, cũng rất thẳng thắn, tôi rất thích cô.”

“Cô Doãn cũng rất khiến người ta yêu thích.”

Một năm trôi qua, lúc Chu Hề nhớ lại tình cảnh khi ấy, cô lại hoàn toàn không nhớ ra giữa Ninh Diên và Doãn San khi cùng tham gia phỏng vấn có gì khác thường. Không ngờ hai người còn từng có một đoạn tình cảm như vậy.

Lão Chung thấy cô mãi không nói gì, không đoán chắc được tâm trạng của cô, bèn thử nói: “Em dâu, em đừng hiểu lầm, chuyện của hai người họ đều là chuyện cũ từ đời nào rồi.”

“Đúng đấy, hai người họ yêu nhau hồi đại học, đã hơn mười năm rồi.” Trần Mặc, người vừa khui chuyện, vội vàng chữa cháy.

Được anh nhắc tới, Chu Hề lúc này mới nhớ ra Doãn San và Ninh Diên đều tốt nghiệp Đại học T, hóa ra duyên phận của hai người đã bắt đầu từ khá sớm.

“Cô ấy học dưới anh một khóa, bọn anh quen nhau hai năm. Sau đó anh ra nước ngoài học cao học, cách nhau xa nên chia tay.” Ninh Diên chỉ đôi ba câu đã kể hết toàn bộ chuyện tình cảm trước đây.

Nghe vậy, lão Chung không ngừng tặc lưỡi, ghé sát tai Trần Mặc nói: “Thằng nhóc này quả nhiên không có kinh nghiệm. Chuyện bạn gái cũ chính là câu hỏi chết người, ai lại khai thẳng ra như thế chứ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Tôi thấy em dâu chẳng có phản ứng gì.” Trần Mặc quan sát Chu Hề.

“Cậu biết cái quái gì. Lòng dạ phụ nữ như kim đáy biển, ngoài miệng nói không để tâm, trong lòng nghĩ thế nào ai mà biết được. Cứ chờ xem, tối nay thằng nhóc này có mà chịu đủ.”

Hai người cứ rì rầm to nhỏ, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên Chu Hề và Ninh Diên, hoàn toàn không nhận ra từ lúc bữa tiệc bắt đầu, Kiều Bách chưa từng nói một câu nào, chỉ cúi đầu uống rượu.

Mãi đến khi Trang Nhân Quang kinh ngạc thốt lên: “Không phải chứ, cả chai này đều do cậu uống à?”

Mọi người nghe tiếng nhìn sang, thấy Trang Nhân Quang đang cầm một chai rượu trắng rỗng lắc lắc: “Sao cậu còn tự mở riêng một chai để ở đây?”

Trước khi vào tiệc, nhân viên phục vụ đã rót rượu vào bình chia rượu, mỗi người một phần. Vậy mà nhân lúc mọi người trêu chọc Ninh Diên, Kiều Bách lại mở thêm nguyên một chai, một mình uống.

“Đã nói là ba chai.” Kiều Bách cười đứng dậy, đưa tay với lấy chai rượu trắng mới mở trên bàn, “Còn thiếu hai chai nữa.”

Anh đang nói đến vụ cá cược rằng nếu Ninh Diên dẫn con gái về thì sẽ uống ba chai Mao Đài. Nhưng anh chủ động nhận phạt như vậy, ai cũng nhìn ra có gì đó không ổn.

Lão Chung ngồi gần anh nhất lập tức túm lấy cánh tay anh, nói: “Đây là Mao Đài năm 82 của tôi đấy, bản giới hạn, uống một chai là mất một chai, cậu đừng hòng phí phạm rượu của tôi.”

Một câu đùa rất khéo léo, rõ ràng là đang tìm đường lui cho Kiều Bách. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ai ngờ Kiều Bách lại không nhận tình: “Vậy thì không uống Mao Đài nữa. Phục vụ…”

Anh quay người, lớn tiếng gọi: “Mang cho tôi hai chai rượu trắng loại nửa ký, loại nào cũng được.”

Nhìn bộ dạng này, tối nay anh nhất quyết phải uống hết ba cân rượu trắng.

Lão Chung có lòng tốt lại bị coi như lòng lang dạ thú cũng không nổi giận, trái lại còn đứng dậy, khoác vai Kiều Bách ấn anh ngồi xuống: “Ai bắt cậu uống ba cân? Cố tỏ ra mình giỏi giang cái gì?”

“Đúng đấy, Ninh Diên còn chẳng nói gì, cậu lại nghiêm túc làm thật.” Trần Mặc cũng lên tiếng khuyên.

“Cậu ấy không nói là chuyện của cậu ấy, nhưng lời tôi đã nói thì phải thực hiện.” Kiều Bách ngừng một lát, ánh mắt chậm rãi chuyển về phía Ninh Diên, “Nếu không, có rất nhiều chuyện, đợi đến khi người khác nhắc nhở thì đã không còn kịp nữa.”

Là người biết chuyện, Chu Hề biết người anh thực sự đang nhìn là Tề Kỳ.

Chu Hề không để lộ cảm xúc, liếc Tề Kỳ đang cố tỏ ra bình tĩnh một cái, rồi đưa tay phủ lên bàn tay lạnh ngắt của cô đang đặt dưới bàn.

Tề Kỳ lập tức siết ngược lấy tay cô.

Chu Hề khẽ siết lại, trao cho cô một ánh mắt động viên — không sao, có tớ ở đây.

Gần như cùng lúc đó, Ninh Diên chậm rãi lên tiếng: “Đã cược thì phải chịu thua, thua rồi thì phải nhận.”

Một câu hai nghĩa, cũng là nhắc Kiều Bách rằng trong chuyện tình cảm, chẳng phải cũng là đã cược thì phải chấp nhận thắng thua hay sao?

Trang Nhân Quang vẫn luôn im lặng không nói, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa mấy người họ vài vòng, từ lâu đã nhạy bén nhận ra chút gì đó khác thường.

Sau khi nhìn nhau với Ninh Diên một cái, anh quyết định làm tròn trách nhiệm của người anh cả: “Đã cược thì phải chịu thua, rượu này chắc chắn phải phạt, nhưng có nói ba chai phải uống hết trong một lần đâu. Tối nay uống một chai trước, hai chai còn lại cứ nợ đó, lần sau uống tiếp.”

“Đúng, cứ ghi nợ trước đã.” Lão Chung vội phụ họa.

Kiều Bách đang định từ chối thì bị Chu Hề cắt ngang: “Kiều tổng, còn hơn ba tiếng nữa mới đến mười hai giờ. Nếu anh nhất quyết phải thực hiện cho xong vụ cược này ngay hôm nay, tôi lại có một đề nghị. Hay là anh mang hai chai rượu về phòng, ngồi cạnh bồn cầu mà uống, lúc uống thì gọi video cho bọn tôi. Như vậy nếu uống xong muốn nôn hay muốn ngủ thì cũng có thể giải quyết ngay tại chỗ.”

Một tràng lời khiến căn phòng lập tức rơi vào im lặng. Lão Chung chậm rãi quay mặt sang, nhìn vẻ nghiêm túc của cô, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Ý trong lời Chu Hề đã rõ rành rành, chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mũi Kiều Bách mà mắng: “Cậu diễn trò này cho ai xem đấy? Thật sự muốn uống đến chết thì tự đi mà uống, ở đây làm loạn cái quái gì!”

Trang Nhân Quang tuy không biết những khúc mắc giữa mấy người họ, nhưng lại vô cùng tán thành lời Chu Hề, cảm thấy Kiều Bách không kiểm soát được cảm xúc, phá hỏng bầu không khí. Vì vậy, anh cũng khá bực bội nói: “Đề nghị của em dâu không tệ. Trần Mặc, cậu gói hai chai rượu cho cậu ta, để cậu ta về phòng uống.”

Làm anh em nhiều năm, Trần Mặc lập tức hiểu ý anh cả. Đây là bảo anh mau chóng đưa người đi, tránh để xảy ra chuyện càng khó chịu hơn. Anh lập tức gọi Tông Chính: “A Chính, đi, cậu đi cùng tôi giám sát cậu ta.”

“Rượu là của lão Chung, để lão Chung đi.” Trang Nhân Quang đưa mắt ra hiệu cho lão Chung.

Lão Chung lập tức hiểu ý, một tay giữ lấy Kiều Bách, đồng thời ghé sát tai nhắc nhở: “Anh cả nổi giận rồi, có gì về rồi nói.”

Kiều Bách tuy đã nốc nửa ký rượu nhưng vẫn còn một chút lý trí. Anh nhìn Trang Nhân Quang đang sa sầm mặt trước, sau đó lại nhìn Tề Kỳ đang mím môi đến trắng bệch nhưng kiên quyết không thèm nhìn anh lấy một cái, cười khổ: “Được, tôi về uống.”

Nói xong, Kiều Bách đưa tay lấy chai rượu trên bàn, đẩy ghế ra rồi đi thẳng ra cửa. Lão Chung và Trần Mặc phụ trách “áp giải” chỉ đơn giản chào mọi người một tiếng, lập tức cầm áo khoác đuổi theo.

Khi cánh cửa khép lại lần thứ hai, bàn tay đang siết lấy tay Chu Hề mới từ từ thả lỏng.

**

Người đã đi mất một nửa, Trang Nhân Quang cố duy trì bầu không khí, trò chuyện thêm vài câu rồi lấy cớ men rượu bốc lên, đầu óc choáng váng, muốn về nghỉ sớm, bảo mọi người ai về phòng nấy.

Lúc đi ra, Ninh Diên tiễn anh ra cửa lên xe điện trước. Nhân lúc Chu Hề và những người khác còn ở phía sau, Trang Nhân Quang hạ giọng hỏi: “Tối nay Kiều Bách phát điên là vì cô Tề phải không?”

“Ừ.” Ninh Diên không giấu giếm.

Bước chân Trang Nhân Quang hơi khựng lại, thăm dò hỏi: “Là cô bạn gái đã ở bên cậu ấy nhiều năm đó?”

“Ừ.”

Trang Nhân Quang cau mày, quay đầu nhìn Tông Chính đang đi phía sau Tề Kỳ. Chuyện này rốt cuộc là thế nào đây?

Dường như đoán được anh đang nghĩ gì, Ninh Diên nắm lấy cánh tay anh, trấn an: “Đều là người lớn cả rồi, họ sẽ biết chừng mực.”

Trang Nhân Quang thở dài, không nói tiếp.

Trước cửa câu lạc bộ đã có mấy chiếc xe điện chờ sẵn. Trang Nhân Quang lịch sự chào tạm biệt Chu Hề và Tề Kỳ, sau đó lên chiếc xe đầu tiên rời đi trước.

Đợi anh đi xa, Chu Hề quay đầu nhìn Ninh Diên, còn chưa kịp mở miệng đã thấy anh dùng ánh mắt nói với cô: Không sao, em đi đi.

Chu Hề khẽ mỉm cười, không nói thêm gì. Sau khi chào tạm biệt Tông Chính, cô dẫn Tề Kỳ lên cùng một chiếc xe.

Chớp mắt, chỉ còn lại Tông Chính và Ninh Diên.

Phòng hai người cùng một hướng, Ninh Diên đang định hỏi anh có muốn đi cùng không thì chợt nghe anh nói: “Tôi biết quan hệ của họ.”

Ninh Diên hơi khựng lại, xoay người nhìn anh, muốn xác nhận ý anh là gì.

Tông Chính đối diện với ánh mắt anh, ánh nhìn thẳng thắn, không chút né tránh: “Tôi thích Honoria, mười năm trước đã thích rồi.”

hết chương 59.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu