Ngồi vào trong xe, không biết Tống Thanh Hà cầm notebook làm gì, bỗng nhiên cậu nói, "Tên nhóc "Thiên Sứ Địa Ngục" này vốn tên Hà Phàm là đồng hương của Phương Đình Đình, Hà Phàm luôn thích Phương Đình Đình, không ít lần bôi đen và bóc phốt đối thủ cạnh tranh giúp Phương Đình Đình."
"Người phụ nữ này đúng là không biết điểm dừng, xem ra lần trước chịu khổ vẫn chưa đủ." Triệu Minh Dục tỏ vẻ chán ghét.
"Đúng vậy! Lần này nhất định phải cho cô ta một bài học nhớ đời." Thượng Quan Nguyệt cũng vô cùng bất mãn.
"Lần trước rảnh rỗi không có việc gì làm đã quay được video clip lăn lộn của cô ả và phó đạo diễn trong khách sạch, chị có thể tùy ý làm khó cô ả." Tống Thanh Hà lạnh lùng nói.
"Ố mài gót... Hà tử, cậu còn có cả loại video hạn chế này nữa hả?" Tần Nhược Phong cực kỳ bất ngờ, trong lòng cảm thấy rất không ổn, anh em tốt của cậu quá quan tâm mợ nhỏ cũng không phải là chuyện tốt.
Nụ cười trên mặt Lâm Nhan rất dịu dàng, cô không tính cho mấy cậu nhóc tham gia vào chuyện này, "Yên tâm, chị là người có thù phải trả, chị không dễ dàng buông tha cô ta đâu."
Bốn người cảm thấy nụ cười kia khiến người ta sởn gai ốc, nhao nhao rụt rụt cổ, có cảm giác Phương Đình Đình kia chính là con nghé con chưa hiểu sự đời.
Lâm Nhan rất muốn lập tức trùm bao bố đánh Phương Đình Đình một trận nhưng ngày mai Phương Đình Đình có cảnh quay, nếu hôm nay cô đánh người thì ngày mai Phương Đình Đình có cớ thích hợp để khỏi phải xuất hiện, đến lúc đó sao cô có thể chỉnh cô ả được?
TruyenLau.com
Ban đêm trước khi đi ngủ, Lâm Nhan dùng account clone đăng một tin tức ra ngoài, sau đó bình yên đi vào giấc mộng.
Sáng hôm sau, tinh thần Lâm Nhan phấn chấn đi tới đoàn phim, vừa mới vào đã bị mọi người dùng ánh mắt chán ghét, bài xích như là nhìn con chuột qua đường.
TruyenLau.com
Lâm Nhan không thèm để ý nhưng những người đó chưa chắc sẽ buông tha cô.
"Trời ạ, sao cô ta còn mặt mũi tới đoàn phim vậy?"
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Đúng là đồ hồ ly tinh, làm tuesday mà còn nghênh ngang như vậy, thật sự không tự nhận biết được giá trị của bản thân rồi."
"Thủ đoạn quyến rũ đàn ông của cô ta rất siêu phàm đó, nhìn khắp đoàn phim này xem, có nam diễn viên chất lượng tốt nào không bị cô ta quyến rũ không? Thật không hiểu sao đám đàn ông lại thích loại kỹ nữ trà xanh như nó."
....
Những người đó nhao nhao nghị luận, tựa như vô ý hoặc cố ý cất cao giọng như sợ Lâm Nhan không nghe được.
Một đám bà tám lắm mồm, Lâm Nhan lười để tâm tới nhóm người đó, cô đang muốn tới phòng trang điểm đã bị Phương Đình Đình ngăn cản bước chân.
Vẻ mặt Phương Đình Đình khinh thường nhìn cô chằm chằm, kỳ quái nói, "Lâm Nhan, sao hôm nay cô đến sớm vậy? Bên ngoài đoàn phim toàn là chó săn chực chờ tin tức của cô, tôi nghĩ cô..."
"Tưởng tôi bị người mắng đến nỗi lên hotsearch nên không còn mặt mũi nhìn đời hả?" Lâm Nhan cười lạnh.
"A~ quả nhiên là thứ không biết xấu hổ, dụ dỗ toàn bộ đàn ông trong đoàn phim còn chưa đủ à! Hàn thiếu là bạn trai chị Sanh Sanh mà cô cũng không buông tha?" Phương Đình Đình vốn cho rằng có thể hung hăng giẫm Lâm Nhan một cước, không ngờ lại bị khí thế của Lâm Nhan áp chế.
Ánh mắt Lâm Nhan rơi vào vật óng ánh trên cổ tay của Phương Đình Đình, ánh mắt sắc bén, "Không biết ai mới là người không biết xấu hổ, mỗi lần gặp bạn trai Lâm Sanh đều nhìn chằm chằm như chó nhìn thấy xương, thì ra cô không muốn làm con giáp thứ mười ba mà lại muốn làm chó liếʍ xương của Lâm Sanh hả?"
"Lâm Nhan, con kỹ nữ này nói bậy bạ gì đó, tôi muốn cào nát mặt cô." Sắc mặt Phương Đình Đình đột nhiên thay đổi tựa như bị tức giận, thân hình gầy gò xông tới muốn cào mặt Lâm Nhan.
Lâm Nhan lùi về phía sau một bước, túm chặt cánh tay Phương Đình Đình lại, giơ tay vả "bốp bốp" hai bạt tai, Lâm Nhan vừa cười khıêυ khí©h vừa nói, "Mẹ nó, ai là tuesday, não cô bị úng nước rồi à? Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất cô đừng chọc tôi, cô thật sự cho rằng không ai biết những chuyện dơ bẩn của cô sao?"
"Cô, cô có ý gì?" Ánh mắt Lâm Nhan vô cùng sắc bén, Phương Đình Đình nhất thời có hơi hốt hoảng.
Lâm Nhan cười mà không nói, xoay người rời khỏi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.