Lâm Nhan lập tức không phản bác được, đã từng gặp người không biết xấu hổ rồi mà chưa thấy người nào không biết xấu hổ đến mức bố đời thế này!
Cô phát hiện trình độ khua môi múa mép của tên đàn ông thối này càng ngày càng lợi hại, cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh, dứt khoát nghe anh nói thôi.
"Sao em không nói chuyện?" Lâm Nhan đột nhiên lại yên lặng, ngoan ngoãn như vậy khiến Tạ Phong Trần cảm thấy không quen, dù sao cô vẫn là người chuyện gì cũng thích làm ngược lại với anh đến cùng.
Cô bĩu môi, "Nói không lại anh, vậy tôi còn nói làm gì."
Tạ Phong Trần nhếch môi, cười, "Quỷ hẹp hòi, thế nên em tức giận à?"
Tay trái Lâm Nhan bị nắm, đành duỗi tay phải ra véo cánh tay anh, bất mãn nói, "Tôi cứ hẹp hòi đó, thì làm sao?"
"Chúng ta hôn môi có được không?" Anh dừng bước, ánh trăng dịu dàng như nước chiếu trên người cô, anh có thể cảm nhận được đêm nay cô không giống với ngày thường, tựa như cả người thu lại những góc cạnh sắc nhọn, kể cả có tức giận hay mắng mỏ cũng trở nên mềm mại.
Lâm Nhan sửng sốt, mắt người đàn ông lộ vẻ sâu xa, sáng quắc nhìn chằm chằm cô, chung quanh đột nhiên yên tĩnh, dường như cô chỉ có thể nghe thấy tiếng trái tim nhảy nhót không ngừng.
Nhất thời cô chưa biết phản ứng thế nào, trong lòng khẩn trương thấp thỏm không yên, không phải hai người chưa hôn bao giờ nhưng lúc này không giống trước đó.
Cánh môi đột nhiên bị một đôi môi vừa có độ ấm lại vừa mát mẻ dán lên, nhẹ nhàng chạm vào rồi lại nhanh chóng rời đi, thoáng gần rồi lại xa, lướt qua chạm nhẹ một cái.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Nhan há hốc miệng, giương mắt đờ đẫn nhìn tên đàn ông thối.
Ngây thơ như vậy? TruyenLau
Quả thực tựa như thiếu niên ngây thơ tuổi dậy thì, hoàn toàn không giống với phong cách của tên đàn c.h.ế.t tiệt này nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Được rồi, anh biết trong lòng em đồng ý." Đôi mắt cô cực kỳ sáng, trong suốt, nhìn qua vẻ mặt hết sức vô tội, anh không nhịn được duỗi tay ra che ánh mắt cô lại, như thế có lẽ cô sẽ không thể thấy được sự căng thẳng và thấp thỏm của anh. TruyenLau
Thế nhưng, cứ ngắm môi cô như thế, anh lại không chịu được mà lại muốn, muốn hôn... sâu thêm nữa.
Người phụ nữ này quả đúng là cô nàng yêu tinh, anh sợ cô tức giận, cũng không dám suồng sã quá đà, chỉ nhẹ nhàng hôn để an ủi chính mình một chút.
Đây là lần đầu trong cuộc đời anh chỉ vì một nụ hôn lướt qua, chạm nhẹ mà căng thẳng đến luống cuống chân tay.
"Cho nên, anh cố ý hỏi tôi chỉ là vẽ vời làm màu thôi?" Cô tức giận, cảm thấy tên đàn ông c.h.ế.t tiệt này cố ý khıêυ khí©h cô.
Tạ Phong Trần không chịu nổi mà giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Nhan, có chút bối rối, "Anh... A..."
Bờ môi bị lấp kín, chắc là cô vừa cọ răng, chiếc lưỡi mang theo mùi hương bạc hà mát lạnh xẹt qua cánh môi anh, trong lòng anh lập tức nóng lên, chỉ đưa tay trái ra nắm chặt gáy cô, không ngừng làm cho nụ hôn càng sâu thêm, liều c.h.ế.t mà dây dưa.
Nụ hôn vừa kết thúc, hơi thở hai người vẫn còn đan vào nhau, thở dốc.
"Chạm thoáng qua thì sao được gọi là hôn môi, muốn hôn thì cứ táp vào hôn cho đàng hoàng chứ!" Lâm Nhan chợt cười khẽ, trong mắt lóe lên từng tia sáng lấp lánh.
Cô cười đến tùy hứng mà quyến rũ, đẹp khiến cho người ta không rời mắt được.
Tạ Phong Trần chỉ cảm thấy trong lòng như thể có vô số con kiến đang cắn, vừa châm chích vừa ngứa, hận không thể cúi đầu hôn cô mạnh bạo một lần nữa.
"Cô nàng hồ ly này, đã biết rõ lại còn dụ dỗ anh."
Anh khẽ lẩm bẩm, tiếng nói khàn khàn tựa như có pha lẫn tình cảm kìm nén nào đó. Tâm trạng Lâm Nhan hoảng hốt, cảm giác được bàn tay lớn giữ gáy cô không biết tự lúc nào khẽ di chuyển lên trên cổ, còn cầm vành tai cô đùa giỡn, có chút nhột, cô nhíu mày, không chút khách khí, ghét bỏ phản bác lại, "Anh mới là hồ ly tinh ấy! Ngày nào cũng biết rõ còn dám trêu chọc người ta."
"Em đúng là không tha cho người khác chút xíu nào, không cách nào tóm được em." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ thở dài, ngón tay giật giật, bàn tay lớn lại trượt xuống bên hông cô, nhẹ nhàng nắm, ôm chặt cô trong ngực, than thở một tiếng, khẽ hỏi, gấp gáp muốn nhận được một câu trả lời khẳng định, "Bây giờ chúng ta như thế này có được xem là ở bên nhau không?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.