"Tiểu chanh tử*, sao tao cảm thấy những lời nói này của mày như đang giẫm lên đầu ông đây vậy? Anh Tạ không nông cạn, đó là vì trong lòng anh ấy có bạch nguyệt quang, tình cũ khó quên đó!"
*Tiểu chanh tử: Chanh phát âm gần giống Thành - Tiểu Thành tử, ngoài ra, tiểu chanh tử còn có nghĩa là kẻ ghen tị, kẻ gato.
"Tình cũ cái gì?" Lục Giản nhướng mày, có chút ngoài ý muốn, là một phân đội nhỏ trên chiến trường buôn dưa lê bán dưa chuột tự nhiên anh cảm thấy bản thân mình như người tối cổ.
"Người ta còn đang tìm ân nhân cứu mạng trước đây kìa, dựa theo kịch bản thì ơn cứu mạng không phải là muốn lấy thân báo đáp sao?" Triển Vọng khẽ cười nói.
"Tình cảm dài như vậy, bạch nguyệt quang thật có phúc, nếu anh Tạ tìm được người không phải sẽ sủng ái cả đời à?"
"Ù." Mấy người ăn dưa quá hăng say, người đàn ông đẩy ngửa mớ bài trước mặt mình, mặt không chút thay đổi nói. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đm! Tự bốc, bảy cặp rồng cùng màu*, anh, anh không phải người đâu!" Triển Vọng suy sụp nhìn người đàn ông đối diện, trong lòng muốn c.h.ế.t mợ nó đi cho rồi.
*Thuật ngữ mạt chược: tổng cộng 1 người có 14 quân mạt chược. Bảy cặp rồng là trong bài vừa đủ 7 cặp, trong đó có 2 cặp bài giống nhau, tức là có 4 quân giống y chang nhau, 2 con là đầu rồng, 2 con là đuôi rồng. Bảy cặp rồng thuần sắc là tất cả các cặp trên tay đều cùng 1 màu. Hệ số nhân của 7 cặp rồng cùng màu là x32 số điểm. Còn thêm tự bốc ù sẽ được chung gấp đôi, nghĩa là x64, là mức chung cao nhất trên bàn mạt chược.
Website TruyenLau.com
Làm một quả dưa cho người ta bán, anh không thể có chút tự giác nào sao?
"Anh, anh còn để cho bọn em chơi nữa không." Lục Giản cũng hạn hán sa mạc lời.
"Anh, anh trâu bò rồi!" Tần Thành tan thành mây khói, bọn họ ăn dưa còn người ta quét sạch thẻ đánh bạc của họ không còn cắc nào. TruyenLau
"Trả tiền đi." Tạ Phong Trần rít một ngụm thuốc, thổi ra một vòng khói tròn, biến thành người lạnh lùng vô tình thúc giục người ta trả nợ.
Sắc mặt ba người phiền muộn ghê gớm, thu tiền là chuyện nhỏ, điều quan trọng là còn chưa kịp chơi nữa nhưng đã phải chấp nhận số phận phải đẩy hết thẻ đánh bạc ra.
Còn bên kia, Lâm Nhan chơi còn chưa đã thèm, Tiêu Bạch thấy thời gian không còn sớm nữa thì ép buộc Lâm Nhan về nhà trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lâm Nhan khóc nháo um sùm nhưng không có tác dụng, đùng đùng tức giận ném bó hoa hồng trắng siêu to siêu khổng lồ cho Tiêu Bạch, lưu luyến nhét cho mấy em đẹp trai như hoa mỗi người một vạn tiền boa: "Hôm nay chị đây rất vui, sẽ nhớ đến nhóm các cưng, ngày mai lại đến gặp các cưng được không?"
Lâm Nhan đi một bước ngoảnh đầu ba cái ra khỏi phòng bao, bốn thiếu niên sau lưng ngơ ngác nhìn nhau, mắt hoa đào giơ xấp tiền boa thật dày trong tay lên, nhỏ giọng nói: "Thật sự là một người thú vị."
"Thời gian đóng cổng sắp đến rồi, đi nhanh đi, nếu lại bị bắt được thì sẽ bị ghi sổ, bị phạt nặng đó." Chàng trai ấm áp nói.
"Vậy ngày mai lại đến đúng không?" Con cừu bé nhỏ.
"Đến cái rắm ấy!" Thiếu niên lạnh lùng bỗng nhiên gắt gỏng.
Lâm Nhan uống hơi nhiều, đầu mờ mịt như não bị đổ bê tông, đi lại có chút xiêu xiêu vẹo vẹo, ngoan ngoãn để Tiêu Bạch đỡ đi ra ngoài.
Bỗng nhiên sau lưng truyền đến bước chân dồn dập, ồn ào, Lâm Nhan còn chưa kịp phản ứng thì bả vai đã bị người khác va mạnh vào, không thể khống chế, trực tiếp ngã xuống đất, nhưng không ngờ đó chưa phải là bi thảm nhất, bi thảm hơn chính là khi cô còn chưa kịp phản ứng đã bị một ngọn núi đè bẹp.
Lâm Nhan xém chút nữa bị đè chết, không còn chút ý thức nào, giãy giụa kêu lên: "A a a... Tiểu Bạch, cứu mạng, nhà sập rồi."
Tiêu Bạch: "..."
Anh hận không thể giấu cái mặt mo này đi, tỏ vẻ không quen con nhỏ não tàn này.
Xấu hổ không còn mặt mũi nào!
Người đàn ông ngã vào trên người Lâm Nhan cũng cứng đờ cả người, còn những người chạy đuổi theo phía sau thì sững sờ trợn trừng mắt.
Tiêu Bạch phản ứng lại đầu tiên, nhìn thấy người đàn ông ngã vào người Lâm Nhan cả người đầy vết thương thì mau chóng kéo người ra, kéo Lâm Nhan ra sau lưng như bảo vệ gà con, dịu dàng săn sóc giúp cô sửa sang váy áo, vuốt vuốt mái tóc lộn xộn của cô, cố gắng che khuất làn da bị lộ ra ngoài: "Bà cố nội ơi, đã bảo em đừng uống nhiều như vậy mà em không nghe, trời sập cái gì mà trời sập, chỉ là có người không cẩn thận đυ.ng vào thôi, có bị đau chỗ nào hay không?"
Con ma men Lâm Nhan mềm nhũn dựa vào người anh, cười ha ha không tim không phổi: "Hahaha~ trời không sập, em đã nói em đại nạn không c.h.ế.t chắc chắn sẽ có tương lai hạnh phúc mà."
Tiêu Bạch hơi đẩy người ra một chút, lùi ra phía sau một bước theo bản năng, thật sự anh không quen kẻ thần kinh này đâu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.