Mặc dù sau khi xuyên sách Lâm Nhan cũng không tiếp xúc gì nhiều với
Hàn Hữu Niên, nhưng giờ phút này ánh mắt của anh ta vẫn khiến cho sống lưng cô lạnh toát.
Hơi thở của người đàn ông rất mạnh mẽ, tầm mắt tới chỗ nào thì nơi đó một mảnh đóng băng.
Giọng Lâm Nhan mỉa mai cười cợt, không chút sợ sệt nhìn thẳng ánh mắt âm u của Hàn Hữu Niên, "Năng lực đổi trắng thay đen của nhà họ Hàn cũng thật khiến tôi mở mang tầm mắt, Hàn thiếu không hỏi phải trái đúng sai đã muốn buộc tội tôi, vậy mời ngài đưa ra chứng cớ rồi bàn tiếp."
"Chị Nhan Nhan, chị đừng như thế, em tin chị nhất định không cố ý đâu, nhưng dù sao thì Tôn tiểu thư cũng bị thương rồi, chị cứ nói lời xin lỗi trước đã, lát nữa bảo Hữu Niên đi theo đứng giữa thu xếp, thay chị hòa giải với Tôn tiểu thư, chị yên tâm, bố mẹ sắp tới nơi rồi, chị không muốn bọn họ nhọc lòng vì mình đấy chứ?" Lâm Sanh mặc kệ tình thế vẫn chưa được khống chế, vẻ mặt lo lắng đi đến trước mặt Lâm Nhan khuyên bảo.
Cổ chân cô đau không chịu được, vốn đã không còn kiên nhẫn, lại chán ghét cái kiểu Lâm Sanh chỗ nào cũng muốn làm người tốt ra vẻ thánh mẫu, liếc mắt, giọng điệu sắc nhọn cay nghiệt, "Đầu óc cả nhà mấy người có phải có vấn đề hay không? Không có bằng chứng vu oan tôi còn chưa nói, giờ lại ba người lại xúm vào ép tôi nhận tội? Sự việc không có chứng cứ, lại cứ ở đây nói mấy lời vô ích này, rảnh rỗi đến nhức trứng rồi phải không?"
TruyenLau
Người nổi tiếng tới phòng khách biệt thự nhà họ Hàn dự tiệc ngày càng đông, tiệc mừng thọ của ông cụ Hàn còn chưa đến giờ lành, Hàn Hữu Niên nhìn Lâm Nhan dầu muối không ăn, sắc mặt xám xịt, ra lệnh cho trợ lý của mình, "Chuyện hôm nay, xảy ra ở biệt thự nhà tôi, nhà họ Hàn từ trước đến nay không giúp người quen chỉ theo lẽ phải, Tiểu Lục, cậu đưa Lâm Nhan đến đồn cảnh sát, báo cho cảnh sát, chuyện lần này nhà họ Hàn chúng ta dốc hết sức phối hợp điều tra."
"Hữu Niên, anh đừng như vậy, cho em khuyên nhủ chị ấy lần nữa nhé!" Sắc mặt Lâm Sanh trắng bệch, như thể người bị định tội giờ phút này là chính cô ta.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Trong lòng Lâm Nhan lạnh lùng, ánh mắt nực cười quét một vòng những người từ lúc tới đến giờ vẫn luôn xem kịch vui, "Tôi đây ngược lại không hề hay biết từ trước đến nay nhà họ Hàn có mắt như mù, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, chắc không ai rõ hơn mấy người ở đây đâu nhỉ?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Sanh Sanh, từ trước tới giờ cô ta vẫn không coi ai ra gì, có khi nào nghe lời em chứ? Dẫn đi!" Ánh mắt Hàn Hữu Niên ngập tràn sự tàn nhẫn, không còn chút kiên nhẫn nào.
"Chờ chút!" Một giọng nam mát lạnh truyền tới, sau đó một thanh niên tuấn tú mặc âu phục màu xanh sapphire đi vào bên trong, đào hoa trong mắt tỏa ra cùng với tuổi tác không hợp với sự điềm tĩnh và tàn nhẫn, "Hàn thiếu, cho dù muốn đưa mợ nhỏ của tôi tới đồn cảnh sát, ít nhất cũng phải biết đầu cua tai nheo ra làm sao đã chứ!"
Lâm Nhan nhìn người tới, vẻ mặt khẽ giật mình, là Tiểu Phong, là đứa nhỏ có một đôi mắt đào hoa mê hoặc người khác trong nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, đợi chút, nó gọi cô là mợ nhỏ?
Tình huống gì đây?
Lâm Nhan còn chưa kịp nghĩ thêm đã thấy người đàn ông sau lưng Tiểu Phong, cao lớn anh tuấn, hơi thở mạnh mẽ, toàn thân tỏa ra hơi lạnh nhìn không chớp mắt đi đến trước mặt mình, là Tạ Phong Trần, không phải anh không muốn tới sao?
Cô chỉ cảm thấy tim đập thình thịch chỉ chực nhảy ra ngoài, mắt mở to ra, mũi cũng có chút chua xót dâng lên, há miệng ra giọng nói không kiềm chế được mà biến thành làm nũng, "Sao bây giờ anh mới đến?"
"Giỏi nhỉ! Để em ở một mình chờ một chút, mà đã để chính mình bị thương, có đau không?" Sắc mặt người đàn ông trầm xuống, ghét bỏ trừng mắt nhìn cô, không coi ai ra gì mà ngồi xổm trước mặt cô, động tác dịu dàng vén váy cô lên, bàn tay không chút khách khí nào cởi bỏ giày cao gót thủy tinh giày vò cô ra, bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nắm chân trắng nõn của cô, lắc nhẹ mắt cá chân, "Có đau không?"
Cả người Lâm Nhan như bị sét đánh, chỉ cảm thấy chân giống như bị điện giật, dòng điện tê dại này xộc thẳng lên tới trái tim, không có tự tin nhìn người đàn ông không màng thân phận cao quý ngồi xổm trước mặt mình, chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, nước mắt không kiềm chế được chảy xuống từ khóe mắt, tủi thân gật đầu, "Đau!"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.