“Mẹ, có phải mẹ rảnh quá rồi không vậy!” Vốn dĩ Tạ Phong Trần đang bực dọc vì chuyện của Lâm Nhan, lại còn bị chính mẹ ruột mình đ.â.m một nhát, lòng anh vô cùng đau khổ.
“Nếu con có ích một chút, cho mẹ có cháu trai cháu gái ẵm bồng thì bà đây cũng lười mà để ý tới con. Con xem bộ dạng này của con, có phải tối qua mất ngủ không? Rốt cuộc là làm sao?” Tạ phu nhân thẳng thắn, trong lời nói lộ ý chê bai.
“Mẹ nói đúng, người ta không cần con nữa rồi.” Tạ Phong Trần một tay kéo lại tấm chăn điều hoà rồi đắp lên người, tiếp tục giả vờ ngủ như chết.
“Con, con, đúng là con bị người ta đá hả?” Tạ phu nhân hết sức kinh ngạc, đúng là khó tưởng tượng nổi, trong hai năm kết hôn, đứa con này của bà đều không thích Lâm Nhan, lạnh nhạt với Lâm Nhan, mà trước giờ Lâm Nhan đều không làm ầm ĩ, không ngờ giờ anh lại không hé răng lời nào mà rầu rĩ chịu uất ức thế này, còn dày vò bản thân thành dáng vẻ ‘cuộc đời này không còn gì để lưu luyến’ vậy nữa.
Xem ra Lâm Nhan đúng là khắc tinh của đứa con vô liêm sỉ nhà bà nha!
“A~ muốn cười thì cười đi, đừng có nhịn.” Tạ Phong Trần bất mãn.
“Mẹ cũng có cười đâu! Mẹ con đây là loại người cười trên sự đau khổ của người khác sao?” Tạ phu nhân trừng to mắt phản bác, mặt đầy vẻ vô tội, chỉ có điều nếu che kỹ ý cười nơi khoé mắt một chút nữa thì chắc sẽ càng đáng tin hơn.
TruyenLau
“Mẹ không phải hả?” Tạ Phong Trần bẻ lại…
“Haiz! Đứa con bụng dạ hẹp hòi như con không chịu nói với mẹ cái gì cả, có điều, bị đá cũng không mất mặt đâu, cái cây cứng nhắc thiếu hiểu biết như con đây coi như cũng có chút phản ứng rồi, trong lòng chắc khó chịu lắm nhỉ? Con trai, bây giờ con thế này nhất định vẫn thích Lâm Nhan đúng không? Chúc mừng con, con sống gần ba mươi năm cuộc đời cuối cùng cũng cảm nhận được hương vị của tình yêu rồi, dù sao thì thất tình cũng đỡ hơn là chưa thất tình bao giờ mà!” Tạ phu nhân an ủi nói.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Mẹ, mẹ có phải mẹ ruột của con không vậy?” Tạ Phong Trần muốn hộc máu.
Cái gì mà sống gần ba mươi năm cuộc đời cuối cùng cũng cảm nhận được hương vị tình yêu?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lại cái gì mà thất tình cũng đỡ hơn chưa thất tình bao giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Là anh đơn phương Lâm Nhan, tỏ tình xong thì người ta không thèm đếm xỉa, anh mẹ nó còn chưa được yêu nữa, thất tình cái mông!
Đây là lời mà mẹ ruột có thể nói ra sao?
Tạ Phong Trần cảm thấy mình chưa từng mất mặt dữ dội thế này bao giờ, tâm trạng cực kỳ u ám, vậy mà mẹ ruột còn xát muối lên vết thương của anh nữa chứ.
Không, xát muối xong còn rắc thêm chút ớt bột nữa.
“Được, được, mẹ không nói nữa.” Tạ phu nhân huơ tay tỏ ý hiểu rồi, sau đó lại nhìn con trai mình rồi nhịn không được mà thì thầm nói nhỏ, “Mẹ vẫn thấy đây là một bước phát triển tốt, con thích người ta như vậy, suy cho cùng thì cũng phải theo đuổi chứ! Theo đuổi được thì cháu của mẹ cũng có hi vọng rồi. Con trai, cố lên, mẹ ủng hộ con, có bất kỳ chuyện gì cần mẹ giúp đỡ thì đừng khách sáo nha.”
“Nếu mẹ muốn ẵm cháu thì việc gì nên làm cứ đi làm đi.” Tạ Phong Trần bốc hỏa, giọng nói không thể đè nén sự bực tức, chỉ muốn yên tĩnh một chút.
Quý bà nhà anh đây một lòng muốn ôm cháu trai cháu gái, lại còn muốn anh tìm bà giúp đỡ, không biết bà muốn gây ra chuyện trên trời dưới đất gì đây nữa!
“Ai da, tự con không có bản lĩnh lấy được tình yêu của vợ mình, giờ lại còn nổi nóng với mẹ làm gì? Mẹ không thèm giúp con đâu, thằng nhóc thối không lương tâm, canh này mẹ cũng không cho con uống, cứ để con sốt ruột vậy đi.” Tạ phu nhân lại bị con trai mình lợi dụng cháu bà làm điểm yếu để ép bà, liền thay đổi sắc mặt trong phút chốc, vừa uất ức lại không chịu yếu thế, cuối cùng thì tức giận rời đi.
Con trai thối, để bà xem xem sau này anh xin bà giúp đỡ thế nào, hứ!
Tạ phu nhân vừa ra khỏi thang máy liền gọi điện thoại cho Lâm Nhan, điều không ngờ rằng điện thoại của Lâm Nhan lại gọi được.
Lâm Nhan vừa check-in, nhìn thấy cuộc gọi đến của Tạ phu nhân thì khá bất ngờ, nghĩ đối phương cũng coi như là trưởng bối nên cô bắt máy.
Trong lòng Tạ phu nhân rất vui, vội vã nói, “Nhan nhan, con có ở nhà không? Hôm nay mẹ hầm canh, có thể gửi sang cho con một chút đó.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.