"Ôi chao, hiện giờ thanh niên các cô các cậu không phải rất thích làm nũng sao, con có thể nũng nịu với thiếu gia, thơm thơm cậu ấy, dỗ dành cậu ấy, ôm cậu ấy một cái lúc cậu ấy mệt mỏi, nói một vài lời động viên, hoặc con còn có thể quan tâm cậu ấy, đợi đến khi cậu ấy có tình cảm và sự thấu hiểu rồi nhất định sẽ mềm lòng. Ngày dì còn ở nhà cũ, quản gia ở đó coi thiếu gia như cháu trai mà đối xử, nên thiếu gia cư xử cũng rất tôn trọng với lão quản gia." Dì Lưu nhìn Lâm Nhan đầy hứng thú, sắc mặt vui vẻ, rủ rỉ nói.
Lâm Nhan trợn mắt há hốc mồm, không nhìn ra được dì Lưu ngày ngày ngoại trừ làm việc nhà, quanh quẩn bên nhà bếp hết sáng trưa chiều tối lại tối chiều trưa sáng, vậy mà nói đạo lý dỗ dành đàn ông lại đâu ra đấy như vậy.
Đúng là gừng càng già càng cay.
Nhưng mà đề nghị của dì Lưu khiến cho Lâm Nhan không thể tiếp nhận.
Thơm thơm, ôm ôm, làm nũng… Chỉ cần nghĩ đến sẽ làm những thứ đó với Tạ Phong Trần cô đã cảm thấy da gà da vịt rơi đầy người, không thể nào chấp nhận được.
Cô vội vàng bưng cốc nước lên uống một ngụm, muốn bình tĩnh lại một chút.
"Tục ngữ nói, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, Lâm tiểu thư nếu đã thông suốt thì cần phải áp dụng đi, tóm được đàn ông trên giường rồi thì gió bên tai chẳng phải là thích thổi lúc nào thì thổi sao?"
Dì Lưu nhìn Lâm Nhan nghiêm túc cân nhắc, trong mắt cũng lóe ra sự hưng phấn.
Thật ra là gần đây tính tình của Lâm tiểu thư trở nên gần gũi bình dị hơn một chút bà mới dám to gan mở miệng nói nhiều như vậy, nếu là ngày trước, còn lâu bà mới dám.
Có điều cuối cùng thiếu gia cũng chịu đồng ý về nhà, Lâm tiểu thư lại xinh đẹp như vậy, dáng vẻ hai người đều giống hệt thần tiên, nhìn rất xứng đôi vừa lứa, nếu chung sống vui vẻ, nói không chừng sang năm có thể cho ông cụ Tạ bồng chắt trai rồi.
Website TruyenLau.com
Lâm Nhan còn chưa kịp nuốt một ngụm nước nào đã bị những lời kinh hãi thế tục của dì Lưu làm cho sặc sụa, ho khan liên tục, khuôn mặt ho đến đỏ bừng, nước mắt cũng trào ra.
Dì giúp việc bình thường nhìn qua không nói lời nào, không nghĩ tới mở miệng một cái khiến người người nhà nhà kinh ngạc. Lâm Nhan cảm thấy mình đã xem nhẹ người phụ nữ đã có tuổi này rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - TruyenLau
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Dì Lưu vội đưa tay ra vuốt lưng cho Lâm Nhan xuôi, chờ cho Lâm Nhan khó khăn lắm mới bình thường lại, thì mở miệng hỏi, "Con và thiếu gia kết hôn hai năm rồi mà vẫn chưa động phòng ư?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặt Lâm Nhan như bị sét đánh, suýt chút nữa thì chút hơi sức còn lại cũng bay mất, sắc ửng hồng trên mặt còn chưa tan hết lại càng thêm nóng bừng, lỗ tai và cổ cũng nóng lên, dì Lưu nói cái chuyện không trong sáng gì đây...
Bây giờ người có tuổi đều tinh mắt như thế này sao?
"Con không cần phải thẹn thùng, dì là người từng trải, thiếu gia còn chưa nhìn thấy điểm tốt của con đâu! Con ưu tú như vậy, nếu như sẵn sàng rồi thì nhanh chóng động phòng với cậu ấy, sớm sinh em bé một chút, như vậy có thể nắm thiếu gia gắt gao trong lòng bàn tay, cũng không để cho mấy con hồ ly tinh ngoài kia được hưởng lợi chứ!"
"Dì Lưu, dì, con không mang điện thoại, nếu không dì gọi điện giúp con hỏi thử một chút xem hôm nay thiếu gia nhà dì có về hay không?" Lâm Nhan thật sự bị dì Lưu làm cho kinh ngạc đến không làm được gì, chỉ nghĩ muốn mau chóng dời sự chú ý của dì đi.
Lâm Nhan cảm kích tấm lòng thật tâm muốn giúp đỡ mình của dì Lưu, nhưng dì ấy không biết là cô và Tạ Phong Trần đã ly hôn rồi. Cô cũng không có ý định giải thích, chỉ muốn yên lặng ăn bữa tối.
"Được, để dì đi gọi luôn." Dì Lưu vui mừng ra mặt, cho rằng Lâm Nhan chỉ là ngượng ngùng, lập tức về phòng gọi điện cho trợ lý của Tạ Phong Trần.
Lâm Nhan ăn như rồng bay gió cuốn hết một bát cơm, rồi không thèm giữ hình tượng ăn thêm vài miếng đồ ăn, tranh thủ lúc dì Lưu chưa ra, vội vàng phi lên lầu, gần như là chạy trối chết.
Dì Lưu nối máy xong ra ngoài định đưa cho Lâm Nhan nói chuyện, lại thấy bàn ăn không còn ai, một bàn lớn vẫn còn nguyên hầu như chưa đυ.ng tới, hiểu rõ cười cười, "Trợ lý Trần, con có rảnh thì khuyên nhủ thiếu gia bận bịu xong việc rồi về nhà sớm một chút, Lâm tiểu thư nhớ thiếu gia rồi, mấy hôm nay cậu ấy không về, ngày nào cô ấy cũng nhìn chằm chằm cửa ra vào đó, ăn cơm cũng không ngon."
Trần Sảng đang lái xe, điện thoại bật loa ngoài, tiếng dặn dò của dì Lưu vang vọng rõ ràng trong chiếc xe yên tĩnh, những lời bà nói khiến cậu cảm thấy kì quái, hai người họ đã ly hôn từ trước rồi, cái cô Lâm Nhan kia làm sao có thể ăn cơm không ngon vì ông chủ được nhỉ?
Nhất định là dì Lưu có tuổi nên hồ đồ rồi, có điều cái cô Lâm Nhan đó cũng lợi hại, khiến dì Lưu bắt đầu nói chuyện giúp cô ta rồi.
Đáng tiếc, dì Lưu không biết hai người đã ly hôn rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.