"Ngược lại tôi cảm thấy đây là một cơ hội quảng cáo miễn phí đó!" Ánh mắt Tạ Phong Trần thản nhiên, bỗng nhìn thấy Lâm Nhan đi chân trần, nhịn không được mà dời tầm nhìn đến bụng Lâm Nhan, nếu thực sự mang thai, đi chân trần không bị lạnh bụng à?
Lâm Nhan trợn trừng mắt, quảng cáo con mẹ anh đó!
"Đừng có xàm xí với tôi nữa, tôi biết anh đã gọi cho tôi vài cuộc điện thoại, anh nói thẳng đi, anh muốn gì?" Lâm Nhan day day huyệt thái dương, vô cùng mệt mỏi.
"Cô..."
Lâm Nhan thấy anh dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình chằm chằm, nhịn không được mà lùi về sau hai bước, cảm thấy da đầu hơi tê dại, "Tôi thì sao?"
"Có phải cô có thai không?" Sắc mặt Tạ Phong Trần căng thẳng.
Trong đầu Lâm Nhan xuất hiện một dấu chấm hỏi thật to.
Có thai?
Tình huống quái quỷ gì đây?
Nhưng mà nhìn ánh mắt hồi hộp của Tạ Phong Trần, không hiểu sao Lâm Nhan rất muốn cười, giữa đêm hôm khuya khoắt anh lại chạy tới đây làm chuyện quỷ quái này thì ra là sợ đêm đó lưu lại hậu họa, quả nhiên là tên cặn bã.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ah~~~Anh nghĩ có chuyện tốt vậy sao! Tôi đã nói sẽ ly hôn với anh, làm sao có thể giữ lại nòi giống của anh chứ? Mang thai là chuyện không thể nào." Lâm Nhan vừa cười vừa nói một mạch.
"Tại sao không giữ lại?" Ánh mắt Tạ Phong Trần hơi trầm xuống, giọng nói thoáng mang theo một vẻ áp bức và lạnh lùng khiến người ta không thể khinh thường. TruyenLau.com
Nụ cười của Lâm Nhan quá chướng mắt khiến anh hận tới nghiến răng nghiến lợi, trong lòng càng cảm thấy buồn phiền vô cớ.
Tuy cô nói không có thai nhưng được có con với Tạ Phong Trần anh là niềm mong ước của nhiều phụ nữ khác, sao cô lại dám không giữ chứ? Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đại thiếu gia, đầu của anh bị cửa kẹp à? Tôi không thích ngài, vậy tôi ấp ủ ý nghĩ sinh con cho ngài làm gì?" Lâm Nhan mở nắp chai nước, uống một ngụm rồi nhìn bộ dạng có vẻ rất không hài lòng của Tạ Phong Trần, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Tôi không thích ngài.
Tôi không thích ngài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tôi không thích ngài.
Câu này y hệt như ma chú lởn vởn trong đầu Tạ Phong Trần, giống như là một câu ca không ngừng lặp đi lặp lại.
Không biết vì sao, ngày thường vẫn luôn nghe vài lời vu vơ, khoảnh khắc này, tự nhiên nghe từ miệng Lâm Nhan nói lại, tim không hiểu sao nhói một cái, như thể có một ngọn lửa không tên bùng lên không dằn xuống được, còn có chút đau đớn khó chịu.
Anh nhớ tới đêm đó, lúc cô người đầy hơi rượu ôm chầm lấy anh, cô còn lần mò cơ bụng của anh nói thích, thích đến nỗi không muốn buông tay...
Aiz~~~ người phụ nữ này vừa kéo quần lên đã phủi m.ô.n.g bỏ chạy, đúng là đồ vô liêm sỉ, lúc ngủ với anh thì nhiệt tình như lửa, lúc trở mặt thì m.á.u lạnh vô tình hơn bất cứ ai.
"Không thích mà còn quyến rũ tôi? Không thích mà còn trèo lên giường tôi?" Tạ Phong Trần đứng lên từ trên giường, bước từng bước một đến trước mặt Lâm Nhan, ánh mắt gắt gao nhìn cô chằm chằm.
Lâm Nhan sửng sốt, ánh mắt anh sáng như đuốc, từng bước áp sát khiến cô vừa không biết phải làm sao lại vừa bị á khẩu không trả lời được.
Đại ca, anh có thể đừng tùy tiện treo những lời này trên miệng được không vậy?
Nếu cô biết đêm đó nằm mơ cũng có thể khiến bản thân xuyên sách, cô đảm bảo mình sẽ là một quân tử ngồi yên lòng không loạn trong mộng.
Tuy lúc đầu cô vẫn rất thích gương mặt kia của anh, nhưng anh chính là Tạ cẩu thích la liếʍ Lâm Sanh nha!
Cô nào dám có ý nghĩ không an phận.
Trong lòng Lâm Nhan có nỗi khổ lại không dám nói, cô chỉ có thể thôi miên chính mình.
Sự yêu thích nông cạn thiên về hình thức, nó bắt đầu từ giá trị nhan sắc và kết thúc bằng nhân phẩm.
Nếu thích mà không giữ được, cô tuyệt đối sẽ không mua dây buộc mình.
Anh đến càng lúc càng gần, Lâm Nhan chỉ có thể lùi về sau từng bước từng bước một, cô cảm thấy ánh mắt của anh kỳ dị và nguy hiểm, trong nháy mắt tựa như hiện lên vẻ lạnh lẽo hoặc giống như bùng lên một ngọn lửa, dù là loại biểu hiện nào cũng khiến cô bất an bối rối.
"Đêm đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, tôi uống rượu nên đầu óc không tỉnh táo, không phải chỉ ngủ một đêm thôi sao, có gì ghê gớm lắm đâu? Tôi cũng đồng ý tất cả điều kiện anh đưa ra rồi nha, một người đàn ông như anh cũng có thiệt thòi gì đâu, sao lại cứ bám mãi không buông thế!" Lâm Nhan bĩu môi, có hơi ghét bỏ.
Lâm Nhan cảm thấy một người đàn ông trưởng thành như Tạ Phong Trần quả thực không đủ khí phách, thậm chí là lòng dạ hẹp hòi
"Ngược lại cô rất tùy tiện." Tạ Phong Trần cười khẩy, càng lúc càng đến gần, ngón tay với những khớp xương rõ ràng đang từ từ cởi từng chiếc nút áo sơ mi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.