"Lâm, Nhan." Tạ Phong Trần chỉ thấy cằm hơi tê tê, cảm thấy một chút ấm áp dán ở cằm, mùi rượu nồng nặc trên người cô khiến người ta nhíu mày.
Khuôn mặt đẹp trai bỗng trở nên mây đen cuồn cuộn, người phụ nữ này thật sự là không biết sống chết, đã ly hôn rồi mà còn quyến rũ anh nữa?
Còn tưởng anh sẽ không có tự chủ giống như đêm đó à?
Lâm Nhan muốn khóc, cũng muốn chết.
Cô cũng có muốn đâu, đều do tên đồng đội heo Tiêu Bạch kia, đồ khốn kiếp, tiểu nhân vong ơn phụ nghĩa, vậy mà lại không có lương tâm giao cô cho tên chó c.h.ế.t này.
Biết rõ cô uống không ít, đứng cũng không vững, bây giờ thì hay rồi.
Tên chó c.h.ế.t này chắc chắn sẽ hiểu lầm cô yêu thương, nhung nhớ, chiếm tiện nghi của anh ta, không chừng còn đang nghĩ làm sao để châm chọc cô đó!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng cơ thể hai người gần gũi dán sát vào nhau như thế, cúc áo vest của anh mở rộng, trên người cô cũng chỉ có một lớp váy mỏng, cô có thể cảm nhận được vẻ mạnh mẽ, rắn rỏi của người đàn ông trong từng lần hít thở nhấp nhô của l*иg ngực, còn có độ ấm thông qua quần áo truyền đến nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thật đúng là... ái muội khiến người ta đỏ mặt.
Trong đầu Lâm Nhan có chút mất khống chế nhớ tới một số hình ảnh kiều diễm trong mộng đêm đó, bàn tay đặt trên n.g.ự.c người nào đó vô thức giật giật, muốn từ từ rút ra. TruyenLau.com
Cô không thể tự loạn trận tuyến, cũng không thể khiến người ta biết cô đang giả ngây giả dại, ở đây có nhiều người như vậy, cô không thể quẳng tên kia ra được.
Dù sao cô cũng ăn chén cơm của diễn viên, coi như cô đang luyện tập đi.
Lâm Nhan lập tức giống như cây bồ công anh, gió thổi đến đâu thì cắm rễ ở đó, sức sống mãnh liệt, sừng sững như núi, ngoại trừ cánh tay trái bị đè nặng.
Cổ tay cô bỗng bị một bàn tay to nắm lấy, có một tiếng khiển trách nặng nề vang lên: "Dừng tay!"
"Chóng mặt." Lâm Nhan cụp mắt, vẫn duy trì tư thế đó, giật giật môi, ngoan ngoãn đến mức không chịu nổi, không hề làm ầm ĩ chỉ lẩm bẩm chóng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Sau đó Triển Vọng nhìn thấy mây đen trên mặt anh trai anh bắt đầu cuồn cuộn, bàn tay để bên hông nắm chặt lại, gân xanh nổi lên, giống như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Ngực Tạ Phong Trần không ngừng phập phồng, một hơi thở bị nghẹn không lên không xuống, không xả ra được, nhưng anh không phải là Tiêu Bạch, m.á.u lạnh vô tình đẩy Lâm Nhan ra, "Đứng cho vững."
"Ừm." Lâm Nhan cúi đầu, vừa im lặng vừa ngoan ngoãn, đứng lắc la lắc lư, cơ thể nhỏ bé yếu ớt giống như một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã xuống.
Bây giờ thì biết ngoan rồi à, hồi nãy không phải vô cùng gắng sức ôm Tiêu Bạch sao?
Sắc mặt Tạ Phong Trần xanh mét, nhấc chân bước đi, đè xuống suy nghĩ chẳng muốn quản cô ta.
"Anh, đừng nóng giận mà, loại phụ nữ này không nên quan tâm cô ta, để cô ta ở đây là được rồi, để dạy cho cô ta một bài học sâu sắc." Triển Vọng nhanh chân chạy theo sau, nói.
Tần Thành cạn lời liếc mắt nhìn Triển Vọng, cười nhạt một tiếng, thằng đần độn.
Lục Giản vừa mới xử lý xong chuyện của hội sở, nhìn thấy anh mình đi ra ngoài, Lâm Nhan kia thì bị để lại tại chỗ, lập tức hứa hẹn: "Anh, em sẽ để cho người ta trông nom thật kỹ, sẽ không để chuyện không may xảy ra."
Tần Thành một lời khó nói hết nhìn Lục Giản, tên này cũng chẳng khôn hơn được chút nào.
Lâm Nhan nghe thấy tiếng mọi người nói, hiểu rằng Tạ Phong Trần không tính để ý đến cô nữa thì cảm thấy rất vui vẻ, cuối cùng cũng tránh được một kiếp, cô tính yên lặng chờ anh ta đi khỏi thì sẽ rời đi.
Nhưng mà điều hòa của đại sảnh hội sở mở rất lạnh, quần áo Lâm Nhan mỏng manh, cô rụt rụt cổ, dạ dày càng lúc càng khó chịu, ẩn ẩn đau.
Giả điên giả dại cũng phải trả giá thật lớn, đêm nay cô vượt qua cũng không dễ dàng.
Cô bơ vơ một mình không có người chống đỡ, người ra vào Hoàng Đình không phú cũng quý, cô không thể trêu vào những người này chỉ có thể dùng cách quanh co này để giúp người bị đánh kia.
Nếu không gặp được tên đàn ông c.h.ế.t tiệt kia thì hành động của cô đêm nay vẫn được xem là hoàn mỹ.
Tạ Phong Trần nghiêm mặt bước hai ba bước đi đến cánh cửa xoay tròn, thoáng tùy ý nhìn ảnh ngược của bóng người kia trong cửa thủy tinh sát đất, người phụ nữ kia vẫn đứng im tại chỗ như cũ, cái đầu nhỏ cúi xuống, vậy mà cũng không đi theo một bước nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.