"Đương nhiên là thử thách xem cô có đủ tư cách trở thành cháu dâu hay không nha, nhà họ Tạ là danh gia vọng tộc, rất coi trọng lễ nghi, đạo hiếu, nếu cô biểu hiện tốt, được ông cụ đồng ý sớm một chút, đến lúc đó chắc chắn ông cụ có thể yêu cầu thiếu gia về nhà sống cùng cô vui vẻ qua ngày." Dì Lưu là do nhà họ Tạ sắp xếp vào, ở biệt thự đã hai năm, biết được vợ chồng chủ nhân không hòa thuận, một người thì nhiều năm không về nhà, một người thì cả ngày mang bộ mặt lạnh lùng nghiêm khắc, vậy đâu phải là vợ chồng, rõ ràng còn không bằng người dưng nước lã.
Nhưng hai năm nay ông cụ Tạ cũng không nhúng tay vào, mấy ngày hôm trước ông chủ mới trở về nhà, hôm nay ông cụ lại tới đây, bà cảm thấy hai vợ chồng này vẫn còn đường cứu vãn.
Lâm Nhan miễn cưỡng cười, nụ cười không đạt đến đáy mắt, cô với Tạ Phong Trần cũng đã ly hôn, còn nói sống tốt cái gì nữa, thật sự là buồn cười.
Lâm Nhan tập trung nấu mì, dù rằng nguyên chủ là một tiểu thư mười đầu ngón tay không dính nước, nhưng trước khi xuyên qua cô sống cuộc sống tự lập, cũng tự làm việc nhà, làm một tô mì cũng không phải chuyện gì khó, khó chính là làm sao để nấu ngon thôi.
Nhưng mà cô cũng không muốn lấy lòng ông cụ, làm xong nếu ông cụ muốn ăn thì ăn, nếu không ăn được thì cứ để dì Lưu làm.
"Rất nhạt, nhà cô nghèo đến nỗi mua không nổi chút muối à?" Ông cụ ăn miếng thứ nhất, ngay lập tức cau mày.
"Thức ăn đều nấu đến nhũn, làm sao cô không trực tiếp nấu đồ ăn thành bùn luôn đi?" Vẻ mặt ông cụ ghét bỏ.
"Cô xem đi, mì này đã nát thành hình gì rồi? Đều trở thành soup gnocchi*, một chút cảm giác nhai cũng không có..." Ông cụ soi mói thành nghiện.
*Gnocchi: là loại viên bột nhỏ, có độ bông, rất mềm mịn, nhìn như một chiếc bánh bao nhỏ, bé bằng ngón tay, là một sự biến tấu của pasta.
Lâm Nhan không còn gì để nói, ghét bỏ như thế thì đừng ăn nữa là được mà? TruyenLau
Cô đã nói là cô nấu không tốt ông còn muốn cô làm, bây giờ lại bắt bẻ, coi như cô đã hiểu, ông cụ Tạ này cũng không phải là chủ nhân dễ hầu hạ.
May mắn cô sáng suốt, quyết đoán, đã sớm ly hôn với Tạ Phong Trần, nếu không sau này ở nhà họ Tạ còn không bị ông cụ này ghét bỏ đến c.h.ế.t hay sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Phong Trần vừa vào cửa thì nhìn lấy ông nội nhà mình trợn trừng mắt chỉ trích một tô mì, kén cá chọn canh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
TruyenLau.com
Nhưng bắt bẻ thì bắt bẻ, động tác trên tay cũng rất thành thật đưa hết vào trong miệng.
Còn Lâm Nhan bên cạnh bàn ăn thì mang bộ dạng ngoan ngoãn nghe dạy dỗ, khung cảnh này khỏi phải nói lạ lùng đến cỡ nào.
Lâm Nhan phát hiện ra Tạ Phong Trần đứng ở cửa đầu tiên, vẻ mặt vui vẻ như nhìn thấy cứu tinh, giọng nói mang theo vui sướиɠ nhè nhẹ đến chính bản thân cô cũng không nhận thấy, "Anh đã về à?"
"Ừ." Tạ Phong Trần rất không quen với vẻ nhiệt tình thân thiết này của Lâm Nhan, khuôn mặt cô xán lạn, long lanh, giọng anh có chút không tự nhiên.
"Anh mau chóng giải quyết đi, lần sau đừng để chuyện này xảy ra nữa." Lâm Nhan ghé sát vào, hạ thấp giọng nói bên tai Tạ Phong Trần, hơi thở như lan.
Tạ Phong Trần cảm thấy bên tai có một cơn gió mát thổi qua, thổi đến mức anh ngứa ngáy, tê dại, đôi mắt chợt lóe lên, khom người bước đến bên cạnh bàn ăn, cúi đầu chào ông cụ: "Ông nội, đã trễ thế này sao ông lại đến bên này? Ông có chuyện gì thì gọi điện thoại cho con, con sẽ trở về."
"Chờ anh trở về? Chỉ sợ đến khi ta chết, cỏ mọc đầy mộ cũng không gặp được mặt anh!" Ông cụ Tạ uống một ngụm nước mì, hừ lạnh trong mũi một tiếng, bất mãn liếc đứa cháu trai nhà mình, trong lòng buồn bực đến phát hoảng.
Hôm qua ông cho người gọi điện thoại cho nó, thằng nhóc thối này cũng không nhắn lại cho ông được một câu nào.
Ông sốt ruột chờ người đến chơi với ông, nuôi nó khôn lớn đến bằng này, kết hôn đã hai năm cũng không mang được thằng chắt về cho ông ôm một cái, đúng là một thằng bỏ đi.
"Thân thể ông mạnh khỏe, sống thêm ba mươi năm nữa cũng không thành vấn đề, là con không tốt, nếu ông có chuyện gì cứ nói thẳng với con." Tạ Phong Trần có chút đau đầu, ông nội càng lớn tuổi càng giống như đứa bé vậy.
Tên c.h.ế.t tiệt kia ngoan ngoãn nghe lời như vậy cũng là lần đầu tiên Lâm Nhan nhìn thấy, có chút mới lạ, trong lòng còn có chút vui vẻ.
Nhưng mà hai ông cháu nói chuyện vui vẻ, cô cũng lười làm người xem, rón ra rón rén tính chuồn êm lên lầu nghỉ ngơi, ai ngờ vừa mới động chân một cái, ánh mắt khôn khéo, quắc thước của ông cụ thẳng tắp b.ắ.n lại, đáng sợ đến mức khiến tóc gáy cô dựng đứng, tiến thoái lưỡng nan.
"Con chạy cái gì? Lại đây." Dù tuổi ông cụ Tạ đã cao, nhưng khí thế cũng không yếu, ra lệnh một tiếng tràn đầy uy nghiêm.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.