Cuối cùng thì Lâm Nhan cũng không ăn thức ăn mà Tạ Phong Trần gọi người mang đến, cuộc phẫu thuật của Giang Noãn rất thành công, Giang Dã bảo Lâm Nhan về nhà nghỉ ngơi trước.
Lâm Nhan nhìn “thần giữ cửa” Tạ Phong Trần đứng bên cạnh một cái, cô biết nếu còn không đi nữa thì e là
sẽ đem lại phiền phức cho Giang Dã, chỉ còn cách kết bạn với Giang Dã trên WeChat để lưu lại phương thức liên lạc rồi mới tạm biệt rời đi.
Từ bệnh viện ra tới phía ngoài, Tạ Phong Trần cũng không buông tay Lâm Nhan ra, người thì cao chân lại dài, anh đi không hề chậm, nhưng Lâm Nhan vẫn miễn cưỡng chạy theo được, hai người không nói gì suốt cả đoạn đường, Lâm Nhan liếc nhìn Tạ Phong Trần một cái, y như ai thiếu tiền anh ta vậy, mặt vừa đen vừa lạnh lùng.
Lâm Nhan biết anh đã nổi giận rồi, cô không rảnh hơi mà dỗ anh đâu.
Người nào đó tự làm đổ lọ giấm chua, giờ trách ai đây?
Trời đã tối, cơn mưa lớn bên ngoài đã chuyển thành mưa nhỏ lất phất, vừa mới bước ra khỏi bệnh viện thì Lâm Nhan đã cảm thấy hơi lạnh xộc đến, cô nhịn không được mà rụt cổ lại, không biết có phải đói rồi không mà bụng có chút đau, nhưng không nghiêm trọng, cô cũng không để ý, giây tiếp theo, một chiếc áo vest nam được khoác lên người cô, bao trọn cơ thể cô lại, Lâm Nhan giữ lấy trong vô thức.
Tạ Phong Trần ấn mạnh lên vai cô, lạnh lùng cất giọng, “Em muốn bị cảm hả?”
Tuy lời nói của anh có chút lạnh lùng, vậy mà lại không khó để nghe ra được ý quan tâm trong đó, không phải giận dỗi không thèm để ý đến cô sao? TruyenLau
Lâm Nhan muốn nói tôi bị cảm thì có liên quan gì đến anh, thế nhưng thật sự là bụng cô có hơi khó chịu nên cũng không nói mấy lời từ chối nữa, chỉ bĩu bĩu môi, “Anh chuyển sang hình tượng người đàn ông ấm áp từ lúc nào vậy?”
Hai người vừa đến cổng bệnh viện thì Trần Sảng đã dừng xe trước mặt, cậu lập tức xuống xe đưa dù trước rồi mới mở cửa hàng ghế phía sau. TruyenLau
Tạ Phong Trần không cho cô nói gì mà nắm cổ tay đưa cô lên xe, động tác thô lỗ nhưng cũng không thật sự làm Lâm Nhan khó chịu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Ngồi lên xe, Lâm Nhan không nói gì, anh gõ gõ phía sau ghế lái, Trần Sảng ngấm ngầm hiểu ý nâng vách ngăn trong xe lên.
Anh đưa cánh tay dài của mình ra khoác qua vai của Lâm Nhan, ôm cô vào lòng, “Lâm Nhan, nếu em dám qua mặt anh mà quyến rũ dã nam nhân khác ở bên ngoài, anh sẽ phế hắn ta!”
Lâm Nhan ngơ ngác, nhướng mày cười nhẹ, “A~ Anh thế này là đang uy hϊếp tôi hả? Nếu tôi mà không quyến rũ thêm mấy người nữa thì không phải có lỗi với uy danh của anh quá sao?”
Lời Lâm Nhan vừa dứt, chỉ cảm thấy nhiệt độ trong xe đột nhiên giảm xuống, tuy ánh sáng trong xe mờ tối nhưng cô lại có thể cảm nhận được rất rõ ràng sự tức giận khiến người ta khϊếp sợ đang toả ra trên người anh.
Lâm Nhan động đậy ngón tay, muốn nói gì đó để làm dịu lại.
Ai mà biết được anh lại hoàn toàn không cho cô cơ hội mở miệng, giây tiếp theo, bàn tay to lớn giữ chặt lấy cằm cô, anh hơi cúi đầu, mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi cô.
Nụ hôn của anh hệt như phong ba bão táp ập thẳng đến, dữ tợn và khát máu, không gian trong xe hơi tối lại chật hẹp, Lâm Nhan không có nơi nào để trốn đi, trong lòng bị thứ cảm giác kì lạ chiếm lấy, cô thầm chửi thề trong lòng một câu, tên chó má, lại chơi trò lưu manh nữa rồi.
…..
Lâm Nhan bị anh hôn đến mức rối hết cả trí lên, vừa chóng mặt lại mất phương hướng, khó khăn lắm cô mới thở được thì anh bỗng cắn mạnh môi cô một cái, cất giọng ngang ngược trầm thấp, “Em dám thử xem? Anh sẽ làm cho em cả đời này không bước xuống giường được!”
Môi Lâm Nhan bị đau, cô rên nhẹ một tiếng, âm thanh đó cực kỳ nũng nịu và ám muội, lại còn khiến người ta suy nghĩ xa xôi, Lâm Nhan trở nên rối loạn trong nháy mắt, đây là cái tình tiết cẩu huyết gì trong truyện tổng giám đốc bá đạo vậy trời!
Trong lòng cô rõ ràng là chê bai anh, thế nhưng cơ thể này lại không kìm được tự chủ mà hôn đến mức nghẹt thở, vậy mà cô cũng không nổi giận, thậm chí còn cảm thấy trên người tên c.h.ế.t tiệt vì ham muốn chiếm hữu mà ngang ngược nổi cơn ghen tuông này toát lên một cảm giác rất sống động, lại có chút đáng yêu nữa, là sao đây?
“Thử thì thử, ai sợ ai chứ!” Lâm Nhan cứng miệng lên, bướng bỉnh nói.
Mắt Tạ Phong Trần tối lại, anh hạ thấp tấm bảng ngăn cách xuống, “Đến chung cư Thương Lan.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.