Trong một khoảng thời gian, Phương Đình Đình đã NG vài chục lần liên tiếp, Phương Đình Đình gấp tới mức sắp khóc rồi, bây giờ cô chỉ vừa nhìn thấy ánh mắt Lâm Nhan thì không thể mở miệng nổi.
Trong lòng Lâm Nhan rất thống khoái, từ đầu đến cuối đều không bị ảnh hưởng.
Lâm Sanh đứng nhìn ở một bên, đôi mi thanh tú cau chặt lại, không nhịn được cảm giác kinh hãi, dường như cô ta không ngờ kỹ thuật diễn xuất của Lâm Nhan tiến bộ thần tốc tới vậy.
"Phương Đình Đình, cuối cùng cô có diễn được hay không? Cô nhìn Lâm Nhan chằm chằm có thể nhìn tới mặt cô ấy nở hoa sao? Không cần đọc lời thoại nữa sao?" Đạo diễn Đỗ không nhịn được nữa, muốn nổi cơn tam bành, trời vốn đã nóng nay còn có thêm trận lôi đình này, ông hận không thể dùng quạt giấy trong tay vả vài cái vào mặt Phương Đình Đình.
"Đạo, đạo diễn, tôi… Rất xin lỗi, tôi làm lại lần nữa." Sắc mặt Phương Đình Đình xám như tro, bị đạo diễn mắng một trận, sốt ruột tới mức chảy nước mắt.
Cô không hiểu vì sao mỗi lần nhìn vào ánh mắt Lâm Nhan thì cô bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, hoảng hốt, thậm chí còn có hơi chột dạ, càng buồn cười hơn là cô ả lại cảm thấy bản thân mình như một con kiến nhỏ bé trong mắt Lâm Nhan, vốn phân cảnh này là Nguyệt mỹ nhân do cô ả thủ vai đến cửa khıêυ khích người khác nhưng cô vừa đứng trước mặt Lâm Nhan thì lập tức cảm nhận được một cảm giác áp bức vô cùng nặng nề, trong mắt Lâm Nhan không có hung hãn cũng không đứng lên khıêυ khí©h càng không hề mở miệng nói câu nào.
Trong lòng Phương Đình Đình vô cùng hoảng loạn, tuy kỹ năng diễn xuất của cô không quá xuất sắc nhưng cách diễn cũng được xem như tự nhiên, có thể tồn tại ở trong giới này, ngoài khả năng ứng xử ra thì bản thân phải có thực lực nhất định, nếu không thì cô cũng không dám hung hãn như vậy.
TruyenLau
Nhưng bây giờ diễn chung với Lâm Nhan đã NG vài chục lần, đó là nỗi nhục lớn nhất trong sự nghiệp diễn xuất của cô ả, Phương Đình Đình càng sốt ruột thì diễn xuất càng không ổn, đạo diễn lại đang vạch lá tìm sâu, điều này khiến cô ả đ.â.m lao đành phải theo lao.
TruyenLau
Thời tiết nóng bức, cô ả cũng không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt của nhân viên đoàn phim xung quanh là loại gì, chắc chắn là cười nhạo và mỉa mai cô ả là đồ phế vật, còn nữa, cô ả vừa mới kiếm chuyện với Lâm Nhan, chắc chắn Lâm Nhan cố ý làm khó cô ả, vừa mới phân cảnh đầu tiên đã dùng hết sức để nhập vai, lần nào cũng vậy khiến cho bây giờ cô ả bị bẽ mặt.
Trong giây phút này, Phương Đình Đình vừa căm hận vừa ghen tị Lâm Nhan, sinh ra đã có một gương mặt hại nước hại dân thì làm bình hoa thôi, sao lại nhập tâm diễn xuất như vậy làm gì chứ, nếu như Lâm Nhan không cố tình thể hiện tốt như vậy, thì cô ả cũng sẽ không phải đội quần làm nền thế này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); TruyenLau.com
"Quay lại lần nữa? Tôi xem tới xem lui bao nhiêu lần cũng thấy cô
không diễn được Nguyệt mỹ nhân như tôi muốn, cô là sủng phi của Vương thượng, Dạ Tranh là tân Hậu sau này, là tình địch của cô, ánh mắt cô nhìn Dạ Tranh phải là coi rẻ, khịt mũi xem thường nhưng trong lòng cô tràn ngập sợ hãi, chứ không phải giống cô bây giờ, trông cô không khác gì nha hoàn hầu bàn… Thôi, tôi chẳng muốn lãng phí thời gian với cô nữa, giải lao đi, buổi chiều tiếp tục." Đầu đạo diễn Đỗ đầy mồ hôi, tức tới không thở nổi, nói chuyện chẳng nể nang ai, rút khăn trên cổ lau mồ hôi một phen, bực mình quăng bộ đàm lại rồi rời khỏi.
Phương Đình Đình cảm thấy mặt mình đau buốt và nóng hừng hực, vô cùng xấu hổ, không thể phản bác lại câu nào, lời của đạo diễn như từng cái tát vang dội, tàn nhẫn đánh vào mặt cô. Đạo diễn Đỗ là một đạo diễn có uy tín cao trong giới, nếu như bị ông ấy gắn mác kỹ năng diễn xuất tệ thì sau này làm sao cô có thể làm diễn viên trong giới nữa.
"Đạo diễn, ngài uống ly trà đá cho đỡ nóng, có lẽ do thời tiết hiện tại nóng nên trạng thái Đình Đình không tốt lắm, chúng tôi sẽ giúp cô ấy diễn tập." Lâm Sanh vẫn luôn đứng ngoài thờ ơ quan sát toàn bộ diễn biến, lúc này cô nhận lấy một ly trà đá mát lạnh trong tay trợ lý rồi đưa cho đạo diễn kèm theo giọng nói khuyên giải đầy dịu dàng.
"Uhm, nếu cô ấy khiến người ta đỡ lo như cô thì tốt rồi." Đạo diễn nhận ly trà đá rồi uống một ngụm, sắc mặt hòa hoãn lại, không biết lời vừa rồi của ông là biểu dương hay tán thưởng.
Phương Đình Đình vốn cảm kích khi thấy Lâm Sanh chìa tay cứu cô một mạng nhưng khi nghe được những lời này của đạo diễn, trong mắt cô ả lại không khống chế được mà nổi lên một chút cảm xúc khác thường.
"Phương tiểu thư, chiều nay phải cố lên nha!" Lâm Nhan bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt thâm sâu nhìn thoáng qua Phương Đình Đình.
"Cô đừng quá đắc ý, để rồi coi, coi ai sẽ là người cười cuối cùng." Mặt Phương Đình Đình tối sầm lại, ánh mắt nhìn Lâm Nhan gần như tóe ra tia lửa.
"Chị Nhan, nóng muốn c.h.ế.t luôn! Chị uống xíu nước cho thấm giọng." Một tay Tiểu Hòa vội vã đưa nước, tay còn lại làm tròn nhiệm vụ bung dù che nắng cho cô nhưng vì cô ấy lùn hơn Lâm Nhan nửa cái đầu nên lúc che dù có hơi tốn sức.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.