"Nói thật, em không nghĩ đến, người phải biết tự hiểu lấy bản thân, nếu như em có du͙© vọиɠ mạnh mẽ chiếm lấy anh, cũng rất tham lam, nếu như anh thích thì đương nhiên sẽ là một điều hạnh phúc. Nhưng mà chuyện tốt quá hóa dở, ngộ nhỡ đến một ngày nào đó anh chịu không nổi, bây giờ em rất tốt sau này sẽ trở thành không tốt. Làm người sống đúng bản thân mình là được, tại sao phải miễn cưỡng người khác chứ! Tất cả mọi người đều là người trưởng thành rồi, nếu yêu nhau thì đơn giản ở bên nhau không phải tốt hơn sao?" Nhất thời Lâm Nhan một lời khó nói hết, cô không thích phức tạp hóa vấn đề lên, rất mệt người.
Tạ Phong Trần rất muốn thốt ra lời phản bác cô, nhưng mà đột nhiên anh lại cảm thấy cô nói rất có lý.
Yêu nhau thì đơn giản là ở bên nhau, như vậy cũng rất tốt mà.
Không biết cô không có lòng tham hay do anh quá tham lam, anh rất muốn tham gia vào tất cả mọi chuyện trong cuộc sống của cô, nắm giữ toàn bộ thời gian và không gian của cô.
Nhưng Lâm Nhan nói rất đúng, tốt quá hóa dở, có lẽ sẽ khiến cuộc tình này trở thành gánh nặng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Lâm Nhan, trước đây đều là người khác ghét bỏ anh không có cảm xúc, bình tĩnh đến mức đáng sợ, nhưng hôm nay, anh phát hiện, em chỉ có hơn chứ không hề kém anh chút nào, anh thừa nhận, anh đã bị em thuyết phục rồi, ngày mai anh sẽ đưa em đến sân bay." Giọng điệu Tạ Phong Trần có chút bất đắc dĩ.
"Ừm, nếu như anh bận việc xong có thể đến Bắc Thành thăm em, em cũng sẽ rất vui vẻ." Lâm Nhan hài lòng nở nụ cười, cuối cùng đã thuyết phục được người bảo thủ này, anh có thể thỏa hiệp cũng xem như một loại tiến bộ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Được, chờ anh xong việc sẽ đi tìm em."
Hôm sau, Lâm Nhan bay đến Bắc Thành, vừa xuống máy bay thì điện thoại của Sở Mộ Trầm gọi đến, anh nói anh ở cửa ra đón cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sở Mộ Trầm tự mình đến sân bay đón cô, tuy rằng đã đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm, nhưng Lâm Nhan thật sự vẫn rất kinh ngạc vì được anh quan tâm như vậy, "Tại sao anh lại tự mình đến đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Em tự mình đến, tại sao anh lại không thể tự mình đón?" Cách một thời gian không gặp, Sở Mộ Trầm nói chuyện càng ngày càng hài hước. Anh quan sát Lâm Nhan từ đầu đến chân, nhíu mày, "Không phải đã nhắc em mặc nhiều một chút à? Làm sao đến cả khăn quàng cổ và găng tay cũng không mang vậy."
Lâm Nhan xấu hổ kéo kéo khẩu trang, cười gượng, "Em cũng không nghĩ bên này tuyết đã rơi rồi, mới vừa rồi trên máy bay nhìn thấy em cũng ý thức được mình mặc hơi ít."
Sở Mộ Trầm dừng lại, gỡ khăn quàng trên cổ xuống, thuận tay quấn quanh cổ Lâm Nhan, "Tạm chấp nhận trước đi, đến lúc ăn cơm bên cạnh quán ăn là trung tâm thương mại, lúc đó lại đi mua."
Cả người Lâm Nhan cứng đờ, chỉ cảm thấy trên cổ chỗ được khăn quàng quấn quanh nóng rát, hành động này của Sở Mộ Trầm hơi quá rồi, Lâm Nhan không thèm suy nghĩ giơ tay gỡ khăn trên cổ xuống khoác lại lên cổ anh, "Không cần, em không quá lạnh, tự anh quàng đi!"
Dường như Sở Mộ Trầm nghĩ đến điều gì đó, có chút hối hận, biết bản thân quan tâm sẽ bị rối loạn, "Thật xin lỗi, anh suy nghĩ không chu đáo, em đừng để ý."
"Không sao, em cũng biết anh quan tâm em. Chỉ là, em đã có bạn trai, hành động đó của anh sẽ khiến anh ấy hiểu lầm." Lâm Nhan do dự nhắc nhở rằng cô đã có bạn trai, như vậy chắc là thầy Sở sẽ không làm hành động nào vượt qua mối quan hệ bạn bè nữa đi!
"Thật xin lỗi, là sơ sót của anh, em đừng nghĩ nhiều, anh đối với em chỉ là sự quan tâm của anh trai đối với em gái thôi, thật sự không mang ý đồ gì cả." Sở Mộ Trầm biết Lâm Nhan đã hiểu lầm, vội vàng giải thích, chỉ là, anh luôn không biết nói chuyện, chỉ sợ những lời nói này cũng không có sức thuyết phục gì.
"Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh." Lâm Nhan từ chối cho ý kiến, đề phòng trong lòng thả lỏng một chút, nhưng trải qua chuyện vừa rồi, tâm trạng của cô cũng trở nên hơi mẫn cảm, cảm thấy hơi thiếu tự nhiên.
Tuy ngoài miệng thầy Sở nói như vậy, nhưng trong lòng sẽ không thật sự có ý nghĩ gì với cô đi?
Lần trước cô đã nói với anh đừng có thích cô, không có kết quả, nhưng anh lại đối xử với cô dần dần tốt hơn, căn bản không nghe lời khuyên của cô mà!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.