Trác Tư Hằng cực kỳ, cực kỳ có mắt nhìn mà tiến lên phía trước đỡ lấy, “Thầy Khương vất vả rồi, để em đỡ thầy!”
“Haiz! Thằng nhóc này lanh lợi quá, hay sẵn tiện cậu giúp đỡ nấu cơm tối luôn đi!” Thầy Khương nhìn Trác Tư Hằng thế này liền lập tức bị chọc cười, trêu đùa nói.
“A~ Vậy thì em không tình nguyện đâu, quan trọng là em dám nấu, mọi người dám ăn không?” Trác Tư Hằng lập tức mất đi tự tin, mọi người đều bị chọc cười phá lên.
Phía bên kia vườn hoa là thành viên mới đến Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên đang đào hồ cá nhỏ.
Buổi sáng mọi người đã khoanh vị trí, Lâm Sanh mới đến thì liền chủ động muốn làm việc, cũng thuận lợi được phân cho nhiệm vụ đào hồ cá, Hàn Hữu Niên cưng chiều cô, tuy rằng không hề muốn làm những việc này nhưng vẫn cùng cô làm.
Nhìn Lâm Sanh yếu đuối mỏng manh đến mức cầm xẻng cũng mất sức, Hàn Hữu Niên chỉ có thể bảo cô qua một bên rồi chuyển đống đất mới đào được lên trên.
Lâm Nhan thấy dáng vẻ hai người làm việc thú vị lạ lùng, vừa nhìn Hàn Hữu Niên là biết sống trong nhung lụa trước giờ chưa từng làm qua, Lâm Sanh cũng tương tự, thế nhưng hai người đứng với nhau dịu dàng tình cảm, hệt cái máy phát cẩu lương biết đi vậy. Ví dụ như lau mồ hôi cho đối phương, đưa nước cho đối phương, hoặc là anh đào đất để em chuyển lên, nam nữ xứng đôi, giống như Ngưu Lang Chức Nữ, ngược lại cũng là một phong cảnh đẹp.
Lâm Nhan còn nghe thấy tiếng Lâm Sanh khen ngợi đầy ngưỡng mộ, “Wow, Hữu Niên anh đúng là toàn năng đó, bất kể làm chuyện gì cũng giỏi ghê.”
Khóe miệng Lâm Nhan giật giật, suýt nữa thì không nhịn được mà cười thành tiếng.
TruyenLau
Mẹ nó chứ mấy việc đào đất trồng cây này đã cắm rễ, thấm sâu vào từng mạch m.á.u của người Hoa, là do tổ tông truyền lại, một người đàn ông làm chút việc này mà còn đứng bên cạnh hoan hô, cũng không thấy ngại sao.
Sự thật chứng minh, không chỉ có Lâm Nhan thấy kỳ lạ ngại ngùng, biểu cảm của những người khác cũng khó dùng một lời diễn tả được, dường như Lâm Sanh phát giác ra được ánh mắt của mọi người, cô ta nhìn sang mọi người rồi cười cười, hưng phấn nói, “Mọi người xem, chúng tôi biết đào hồ cá rồi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Động tác Hàn Hữu Niên cứng lại, vẻ mặt ngượng ngùng, nhìn Lâm Sanh bằng ánh mắt phức tạp, bảo cô ta đừng hét nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những người còn lại thì để ý cũng không được, mà không để ý cũng chẳng xong, cuối cùng thì cười mỉa mai một cái, Cảnh Tuyết cổ vũ nói, “Cậu thật là lợi hại!”
Lâm Nhan không nhịn được nên tránh mắt đi, cố gắng kiềm lại khóe môi đang cong lên.
Đây mẹ nó đúng thật là không bình thường nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Đứa trẻ ba tuổi chơi cát trên bãi biển cũng biết đào đất mà! Sao Lâm Sanh đột nhiên lại biểu hiện hệt như thiểu năng thế này.
Lâm Nhan không nhịn được mà thở dài trong lòng.
Màn hình livestream cũng đầy tiếng cười, các fan hâm mộ và cộng đồng mạng đều bị biểu hiện của Lâm Sanh làm cho cười không được mà khóc cũng không xong.
“Ha ha ha ha ha! Trời ơi, mẹ nó tôi đang xem gameshow hài sao?”
“Thật ra tổng giám đốc bá đạo đào đất cũng vui lắm, mà tại sao biểu hiện của Lâm Sanh hệt như đứa thiểu năng thế nhỉ?”
“Muốn nói là Hàn thiếu kiếm tiền đúng là giỏi, nhưng mà sao đào đất cũng giỏi luôn vậy? Chuyện đơn giản thế này người nào cũng biết chứ nhỉ?”
“Người thành thị về quê cũng như dân quê lên thành phố thôi! Đúng là vui ghê!”
“Nếu mà hai người này ở trong truyện làm nông thì e là sống không qua nổi hai chương.”
“Trên màn hình đều là fan của Lâm Nhan hả? Có cần phải đạp người khác xuống vậy không?”
“Sanh Sanh của chúng tôi từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, vừa lên đã phải làm việc thì còn muốn thế nào nữa?”
“Sanh Sanh của chúng tôi không sợ khổ không sợ mệt, tin tưởng cô ấy nhất định sẽ càng ngày càng tốt lên.”
“Sanh Sanh chính là một con ngốc không biết suy nghĩ, làm việc bẩn thỉu nặng nhọc mà còn bị cười nhạo.”
“Chỉ có tôi thấy Hàn thiếu cưng chiều bạn gái quá sao? Cẩu lương ăn đến no luôn.”
“A~ Fan của Lâm Sanh cũng đủ rồi đó, con mắt nào thấy là fan của Lâm Nhan vậy, toàn là gây chiến.”
“Lâm Nhan đi đến đâu thì Lâm Sanh đi theo đến đó, cũng say mê quá đó!”
“Đổ oan Lâm Nhan dụ dỗ người đàn ông của cô ta, fan vây lấy chặn đường Lâm Nhan, tập thể fan trân châu mất trí nhớ!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.