"Tạ tổng, gần đây Lâm tiểu thư tựa như thay đổi thành một người khác, mọi người trong đoàn phim đều rất mến cô ấy. Nếu như ngài thích Lâm tiểu thư thì phải nắm bắt cơ hội theo đuổi cô ấy về, nếu không đợi tới lúc quay đầu lại đã bị người khác nhanh chân chạy đến trước rồi." Trần Sảng đi tới cửa, kéo cửa ra nhưng nhịn không nổi vẫn quay đầu lại nói một câu.
Trước kia cậu không có ấn tượng tốt với Lâm Nhan, điều đó được hình thành từ chuyện Lâm Nhan lập mưu gả cho ông chủ nhưng sau vài lần tiếp xúc với Lâm Nhan trong khoảng thời gian gần đây, cậu cảm thấy thật ra Lâm Nhan không phải là loại phụ nữ tâm cơ, ngược lại cô ấy có những phẩm chất hiếm thấy như thẳng thắn, không giả tạo, yêu ghét rõ ràng, phóng khoáng, chân thật.
Trong xã hội hiện nay, người có tấm lòng tốt đẹp đã không còn nhiều, nhất là Lâm Nhan - một người đang lăn lê bò trườn trong giới giải trí muôn màu muôn vẻ kia.
"Dường như cậu rất có kinh nghiệm?" Tạ Phong Trần bị trợ lý nhìn thấu tâm tư, cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Trần Sảng cảm thấy khó thở, ông chủ đang đá đểu anh là cẩu độc thân đây mà, cậu làm mẹ gì mà có kinh nghiệm, cậu đã dâng hiến tất cả tinh thần và sức lực cho ông chủ và công ty vốn không có thời gian yêu đương.
"Tạ tổng, ngài thích người ta thì cứ nói ra, phụ nữ ấy mà, ngài đối xử tốt với cô ấy một chút, cứ quan tâm và cưng chiều cô ấy là được. Hơn nữa, điều kiện cá nhân của ông chủ lại ưu tú đến vậy, Lâm tiểu thư chắc chắn sẽ yêu ngài." Trần Sảng gấp như đang ngồi trên chảo dầu, vắt hết óc để khích lệ ông chủ theo đuổi vợ cũ.
"Cô ấy nói không thích tôi." Ánh mắt Tạ Phong Trần buồn bã, giọng nói còn có chút suy sụp.
"Ặc… Thời gian sống chung không lâu nên không thích cũng là điều bình thường, nhưng tình cảm đều bắt đầu từ con số không mà! Nếu ngài không cố gắng tranh thủ và biểu hiện tốt một chút thì ngài càng đi sẽ càng xa, lỡ như Lâm tiểu thư bị người khác tán tỉnh hay thậm chí Lâm tiểu thư thích người khác thì sao giờ." Trần Sảng cảm giác bản thân mình vừa biết một bí mật kinh thiên động địa, trên thế giới này người phụ nữ dám nói không thích ông chủ trước mặt anh ấy, có lẽ Lâm Nhan là người duy nhất!
Nhưng cậu đã nói đến mức này mà ông chủ vẫn còn tỉnh bơ, Trần Sảng cảm thấy tấm lòng trung trinh của mình đã bị vứt cho chó ăn, cuộc sống này khắc nghiệt với cậu quá. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không thể không thừa nhận Thượng Đế tạo người rất công bằng, ngài cho ông chủ một chỉ số thông minh siêu phàm, có thể đánh đâu thắng đó trên thương trường nhưng chỉ số tình cảm gần như nằm ở giá trị âm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Ông chủ, nếu ngài không hành động sớm thì đừng nói là những nam diễn viên trẻ trong đoàn phim trở thành tình địch của ngài, Hàn thiếu cũng thường xuyên đến đoàn phim, lỡ như..." Trần Sảng bón cho ông chủ một liều thuốc mạnh rồi dừng lại, sau đó chuồn đi mất. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đương nhiên Tạ Phong Trần biết "lỡ như..." đó là gì?
Phân đoạn quay phim ngoại cảnh của diễn viên chính trong đoàn phim "Phượng Hoàng" đã kết thúc, điểm quay phim tiếp theo là ở phim trường ở Nam Giang. TruyenLau.com
Từ vùng núi trở lại phim trường cũng coi như là đi vào nội thành, sau khi kết thúc công việc, hoạt động giải trí của mọi người càng phong phú và đặc sắc hơn.
Đúng lúc tới sinh nhật của Giang Vân Chu, fan đến đoàn phim đưa rất nhiều đồ ăn ngon tới, Lâm Nhan thật sự có một bữa ăn no nê. Buổi tối, khi đoàn phim kết thúc công việc, mọi người đã đặt bánh kem và hoa rồi cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật Giang Vân Chu, một buổi sinh nhật trôi qua như thế.
Lâm Nhan nghĩ tới mấy ngày gần đây, Giang Vân Chu cũng giúp cô rất nhiều, trùng hợp hôm nay cô không cần đến đoàn làm phim nên Lâm Nhan đã thương lượng với nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, buổi tối mời Giang Vân Chu đi ăn xiên que và đồ nướng ở bên ngoài, ai ngờ Lâm Sanh nghe xong cũng muốn gia nhập.
Gia nhập thì gia nhập thôi, nhưng đặc biệt sau khi biết được mọi người ăn đồ nướng lề đường thì vẻ mặt có ý chê bai.
Thực sự Lâm Nhan không muốn dẫn cô ấy theo, nhưng nhớ lại đây là sinh nhật của Giang Vân Chu, càng đông người càng vui. Tới quán, mọi người chọn rất nhiều món, gọi một thùng bia chỉ có Lâm Sanh ngồi ngay ngắn, dáng vẻ tao nhã đoan trang như nữ thần vậy hoàn toàn không hợp với bầu không khí ở quán.
Lâm Nhan cười nhạo một tiếng, cô thấy ngứa mắt vô cùng, may mà nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ và Giang Vân Chu bắt đầu đùa giỡn khiến không khí khá hơn. Lâm Nhan vùi đầu ăn uống nhiệt tình, ăn thỏa sức mình, từ đầu đến cuối không ai thèm quan tâm đến Lâm Sanh. Lúc rời khỏi quán nướng, mọi người đều có chút men say nhưng vẫn dễ dàng trông thấy chiếc Maybach màu đen dưới ánh đèn đường kia, nhất là người đàn ông đứng dựa vào xe.
"Hữu Niên, sao anh lại đến đây?" Gương mặt Lâm Sanh tràn đầy vui sướng và nét thẹn thùng của cô gái nhỏ khi nhìn thấy Hàn Hữu Niên
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.