“Khách sáo gì chứ, phía cô có cần tôi sắp xếp cho hai vệ sĩ không?” Lâm Nhan rất lịch sự, Lục Miểu đương nhiên cũng chu đáo mọi mặt.
“Không cần, không có lố vậy đâu.” Lâm Nhan từ chối, cô chỉ là một sao nhỏ, ra đường còn mang theo vệ sĩ thì không bị đám đông mắng mỏ mới lạ đó!
“Vậy cô yên tâm quay phim đi, chúng ta không đi kiếm chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ ai, trước đây con nhỏ Phương Đình Đình lúc nào cũng đối đầu với cô trong đoàn phim, lần này cô ta bị lộ ra chuyện dan díu trong bóng tối, cũng coi như tự làm tự chịu, vừa hay trong tay tôi có không ít tài liệu bí mật của cô ta, lần này công bố ra hết một lượt, tôi báo thù cho cô. Ngoài ra thì tôi đang nhận một gameshow cho cô, đón thời gian đóng máy phía bên kia của cô vừa đúng lúc, đến lúc đó ra ngoài dạo một chút cho khuây khỏa.” Nói mấy lời kiểu ‘thấy người gặp nguy, thừa cơ hãm hại’ một cách thẳng thừng không quan tâm ai thế này, không phải Lục Miểu thì còn ai vào đây được nữa.
Có điều Lâm Nhan thật sự cảm thấy được quan tâm mà vừa mừng vừa lo, Lục Miểu đúng là rất hợp với cô, nếu có thể hợp tác dài hạn thì cô cũng chưa chắc sẽ muốn kết thúc hợp đồng để sang công ty của Tiêu Bạch!
“Cảm ơn.” Ngoài câu cảm ơn ra thì Lâm Nhan cũng không biết nói gì nữa.
Bên này điện thoại vừa tắt thì Tiêu Bạch lại gọi đến, Lâm Nhan bắt máy, còn chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã truyền sang lời oán trách: “Bà cô của tôi ơi, cô nấu cháo điện thoại với ai mà lâu dữ vậy? Không biết ông đây đây sắp lo lắng chết mất rồi hả?”
Lâm Nhan nghĩ đến Lục Miểu, cười nói, “Anh còn có mặt mũi nói nữa, bây giờ anh còn quan tâm em không bằng ‘kẻ thù không đội trời chung’ của anh nữa, có thể trách ai đây?”
“Kẻ thù không đội trời chung của anh? Ai vậy? Hổ mẹ hả?” Tiêu Bạch hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lâm Nhan càng cười lớn hơn, Tiêu Bạch bị Lục Miểu mắng không ít lần nên lén lút gọi Lục Miểu là hổ mẹ, Lâm Nhan trêu đùa, “Dù gì người ta cũng là tiền bối của anh, bây giờ chị Miểu là người đại diện mới của em đó, anh không sợ em đi mách lại sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lâm Nhan, cô đúng là hố cha người ta đó, lúc đầu ông đây gây thù kết oán với cô ta là vì ai? Nếu cô mà phản bội anh thì cô chết chắc.” Tiêu Bạch lập tức dựng hết lông chồn lên, nghĩ đến lúc bị gương mặt lạnh lẽo của Lục Miểu mắng nhiếc thì Tiêu Bạch cảm thấy mình như muốn bốc hỏa nổ tung.
“Xem anh kích động kìa, em là loại người như vậy hả? Có điều anh sợ chị Miểu như vậy, em ngược lại lại cảm thấy hai người có chút xứng đôi đó!” Lâm Nhan trêu chọc.
TruyenLau.com
“Không thể nào, người khiêm tốn lại tao nhã lịch sự như ông đây mà xứng mịa gì với con hổ mẹ đó, mắt cô đúng là mù rồi.” Tiêu Bạch kích động phản bác ngay, lại nói, “Bây giờ cô còn có tâm trạng đùa giỡn nữa, xem ra không sao rồi, tôi đi nói mấy chuyện tài nguyên với bốn bạn nhỏ đây, cúp nha.”
Giấc ngủ này của Lâm Nhan vô cùng thoải mái, cả người đều ấm áp thư thái, hệt như đang tắm gội dưới nắng ấm của mùa xuân, lúc Lâm Nhan tỉnh dậy thì trời đã tối, mà cô cũng không biết mình đã lên giường ngủ từ lúc nào, điều làm cô càng sụp đổ hơn nữa là, cô dùng tư thế ‘banh càng’ của mình để ôm lấy Tạ Phong Trần, hình như anh đã sớm tỉnh rồi, dựa vào đầu giường mở đèn ngủ, cười nhẹ một cái, cực kì chói mắt, “Dậy rồi hả? Ngủ ngon không?”
Gương mặt Lâm Nhan không biết là do ngủ lâu hay là do ngượng ngùng mà nóng bỏng tay, sau đó nuốt nước bọt rồi leo từ trên người anh xuống, may là quần áo trên cơ thể hai người vẫn còn nguyên vẹn, Lâm Nhan thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu có chút không dễ chịu, “Sao tôi lại ngủ trên giường?”
“Anh thấy em ngủ trên sofa không thoải mái, lật người một cái liền rớt xuống đất nên anh bế em lên giường ngủ, giường này đủ lớn, hai người nằm vẫn còn dư sức.” Tạ Phong Trần ngủ một giấc, có thể thấy được tinh thần đã tràn trề, cộng thêm ánh mắt dịu dàng như gió khiến người ta không dám nhìn thẳng, giọng điệu tự nhiên đến mức hệt như hai người chỉ là đang ngồi ghế cạnh nhau trên xe thôi vậy.
Lâm Nhan hơi có cảm giác mọi thứ đang sụp đổ, là vấn đề giường lớn hay nhỏ thôi hả trời?
Mẹ nó chứ, bọn họ không phải là mối quan hệ có thể ngủ chung một giường đâu nha?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.