Lâm Nhan còn chưa kịp ghim thẻ phòng vào, vậy nên trong phòng đều là một màu tối đen.
Cả cơ thể Lâm Nhan bị đè cứng ngắc trên cửa, một nụ hôn không báo trước ập đến, lấp kín môi cô.
Buổi tối cô có uống chút bia, đầu óc hơi ngà ngà say, thế nhưng khi thuận theo động tác của anh, bờ môi cô lại bị “tập kích” bởi hương rượu bia nồng nặc, Lâm Nhan gần như càng say hơn, lúc đầu hoàn toàn không có phản ứng, sau đó mới vùng vẫy kịch liệt, vậy mà anh như chẳng hề nhận ra được ý muốn của cô, bàn tay to lớn giữ chặt lấy cổ cô, đầu cô bị ép phải ngẩng lên tiếp đón nụ hôn của anh, hơi thở ấm nóng hòa vào nhau, cực kỳ ám muội.
Lâm Nhan vùng vẫy không được thì có chút gấp gáp, mạnh mẽ dùng lực cắn một cái, trong miệng thoắt cái tràn ngập mùi máu tanh.
Anh đau đến mức rên lên một tiếng, thoáng ngẩn người rồi lại hôn mãnh liệt hơn nữa, hệt như đang mang một thứ cảm xúc nào đó mà phát tiết, bàn tay đặt dưới eo cô càng lúc càng dùng lực, Lâm Nhan hơi đau đau.
Chính vào ngay khoảnh khắc anh không tập trung thì Lâm Nhan giơ tay đánh “bốp” một cái, bàn tay rơi trên mặt anh, âm thanh cực kỳ rõ ràng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Nhan đẩy mạnh anh ra rồi thuận tay ghim thẻ phòng vào, căn phòng thoáng chốc sáng lên, Lâm Nhan nhìn người đàn ông cao lớn đang đơ như cây cơ đứng trước mặt mình, giọng nói lạnh lẽo, “Tỉnh chưa?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bạt tai đó của Lâm Nhan không quá dùng sức, mặt Tạ Phong Trần không chút biểu cảm, khóe môi bị Lâm Nhan cắn rách da, chảy chút máu, ánh mắt như chết trân nhìn cô, đuôi mắt hơi đỏ, nhìn vừa quỷ dị lại khiến người khác sợ hãi, “Lâm Nhan, em thử ve vãn đàn ông khác lần nữa rồi xem.”
TruyenLau.com
Lời của anh hệt như phát ra từ khe răng nhỏ hẹp, vừa bá đạo vừa tràn đầy sự uy hiếp.
Lâm Nhan liền bị chọc tức đến mức buồn cười, châm biếm lại, “Mẹ nó, anh là gì của tôi chứ! Tôi ve vãn người khác liên quan đếch gì đến anh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tạ Phong Trần cảm thấy tim mình như bị đ.â.m một nhát, đau âm ỉ, vốn dĩ ly hôn là kết quả hai năm trước anh muốn mà không được, vậy mà sau này anh là người không buông bỏ được, người thoải mái tự tại lại là Lâm Nhan.
Người phụ nữ này hệt như chú chim vừa mới thoát khỏi l*иg, hoàn toàn không chịu sự khống chế của ai, Tạ Phong Trần cau mày, anh ghét cảm giác mất phương hướng thế này.
“Anh là đàn ông.” Tạ Phong Trần không nghĩ ngợi gì, thấy Lâm Nhan gần như không để ý thì lại bổ sung thêm một câu, “Người đàn ông đầu tiên của em.”
Biểu cảm tự cao tự đại của anh khiến Lâm Nhan khó chịu, mặt cô lập tức đen lại, như chú mèo bị người ta đạp một cái, cô giơ cao tay lên, chiếc túi xách quai bằng dây xích của cô bay thẳng lên mặt anh, giọng nói cô đầy giận dữ, “Cút!”
Mắt Tạ Phong Trần hơi nheo lại, anh đưa tay ra bắt lấy chiếc túi xách của cô rồi thuận tay ném lên giường, như cười như không nhìn Lâm Nhan đang xù hết cả lông lên, “Giận rồi? Hay là ngại? Thẹn quá hóa giận hả? Lâm Nhan, anh chỉ đang nói sự thật.”
“Mẹ nó, anh ngậm miệng lại cho tôi!” Lâm Nhan phẫn nộ trừng mắt nhìn anh, lớn tiếng thét lên, sau đó bừng bừng lửa giận đẩy người anh sang một bên rồi bước qua, giọng nhạt như tiền, “Người đầu tiên thì đã sao? Ai quy định cả cuộc đời này tôi chỉ có một mình anh?”
Lâm Nhan thấy tối hôm đó là lịch sử đen của chính mình, Tạ cẩu cưỡng hôn cô thì thôi đi, bây giờ lại còn đem chuyện này ra nói.
Cảm giác anh cho cô chính là anh đứng trên cao mà nhìn xuống cô, đồng thời cũng mang theo ý coi thường, điều đó khiến cô phát bực.
Không sai, tối hôm đó là cô chủ động, cũng là lần đầu tiên của cô, nhưng như vậy thì đã sao, cô dùng việc ly hôn để trả hết nợ rồi, giờ anh lại hối hận muốn tái hợp, cô phải cảm thấy mang ơn sao?
Lâm Nhan không hề cảm thấy Tạ Phong Trần quan tâm cô, cô chỉ thấy dục vọng của anh đang làm những điều càn quấy.
Có lẽ những lời của Lâm Nhan đã kích thích vào nơi đau đớn của anh, sắc mặt anh trầm lại, một tay nắm chặt lấy cổ tay cô, giọng như đang kiềm nén, “Lâm Nhan, em đừng thử thách giới hạn của anh.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.