Trong lòng Lâm Sanh hiểu rõ Hàn Hữu Niên yêu cô tới cỡ nào, cô thích cho người ta chứng kiến hạnh phúc giữa cô và Hàn Hữu Niên nhưng không có nghĩa cô thích người khác nhìn chằm chằm người yêu của mình, nhất là loại tận dụng mọi thứ để bò lên trên người khác.
Lâm Sanh rút cánh tay bị Phương Đình Đình nắm chặt ra, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không vui, "Đình Đình, cảnh quay tiếp theo sắp bắt đầu rồi, em đi dặm phấn lại đi! Hàn Hữu Niên kêu chị còn phải gọi video lại cho anh ấy nha!”
"À… Được rồi." Tay Phương Đình Đình đột nhiên bị hẫng một cái, sửng sốt rồi bĩu môi, thì ra e ngại cô ả là bóng đèn, khoe khoang gì chứ, không phải cũng đang sống bám đàn ông à, làm như có năng lực lắm vậy.
Hai giờ sau, Lâm Nhan đã trang điểm xong, cả người mặc bộ váy dài xanh nhạt, làn da trắng nõn nà, tươi xinh nền nã, lông mày như làn khói nhẹ, đôi mắt lấp lánh, càng nhìn càng đẹp. Cô nhẹ nhàng đứng ở một bên tựa như là một đóa hoa sen tuyết thanh khiết ở Thiên Sơn, cao quý trong trẻo nhưng lạnh lùng, không nhiễm bụi trần.
Mọi người đều thổn thức nhìn đến không thể rời mắt, chẳng trách Lâm Nhan không coi ai ra gì, vì sự kiêu ngạo đã ăn sâu vào m.á.u người ta rồi.
Hôm qua nữ giả nam trang thì không phân biệt được giới tính, là một người phi giới tính rất xinh đẹp, hôm nay mặc đồ nữ lại khiến người ta kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô.
TruyenLau
Bên ngoài nắng chói như lửa, nhiệt độ bất chấp mọi thứ xuyên thẳng qua làn da mọi người, thỉnh thoảng có chút gió núi phất qua nhưng cũng không có tác dụng gì.
Vừa rồi Lâm Nhan ở bên trong đã nhìn thấy mình trang điểm xong sẽ đẹp cỡ nào, nhưng mà tất cả mọi người nhìn chằm chằm cô lại khiến cô rất không tự nhiên, huống hồ cô đang nóng vô cùng, sự xinh đẹp này cũng phải trả giá rất đắt, vài lớp quần áo cổ trang mặc lên người vừa ngột ngạt lại vừa nóng, sợ là cảnh diễn hôm nay phải hoàn thành dưới ánh mặt trời. Lâm Nhan không kiềm được cảm giác bức bối trong lòng, cô âm thầm mắng mười tám đời tổ tông của tên đầu sỏ hại cô mất ngủ một lần rồi thở dài một hơi thật sâu.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Trong một quán cà phê ở nội thành, Tạ Phong Trần mang theo Trần Sảng gặp mặt khách hàng, thình lình anh hắt hơi một cái.
Website TruyenLau.com
"Tạ tổng, có phải nhiệt độ máy lạnh thấp quá không, coi chừng cảm lạnh đó." Phương tổng phía đối diện vừa nói xong thì liếc cấp dưới một cái, cấp dưới hiểu ý đứng dậy tăng nhiệt độ máy lạnh lên.
"Không sao đâu." Tạ Phong Trần thản nhiên nói, anh không hề cảm thấy lạnh, nhưng không hiểu sao lại đột nhiên hắt xì.
Trong đoàn phim, Lâm Nhan đón lấy ánh mặt trời chói chang ở trên đầu nhưng dưới sự chỉ đạo của đạo diễn, cô vẫn cố gắng phối hợp di chuyển đúng vị trí và quay phim, trí nhớ Lâm Nhan rất tốt, lại thuộc lời thoại rất kỹ, mỗi một cảnh phim cô đều diễn tập ở trong đầu nhiều lần tới lúc quay phim thật sự thì diễn mượt như nước chảy mây bay, một lần đã được qua, tiết kiệm không ít thời gian nhưng đồng thời cũng tạo áp lực không nhỏ cho diễn viên hợp tác.
Nhất là Phương Đình Đình - đối thủ một mất một còn của Lâm Nhan trong phim. Nguyệt mỹ nhân vốn là biểu muội của Lăng Tiêu, sau khi đại hôn, Nguyệt mỹ nhân có ý chuốc say Lăng Tiêu rồi bò lên giường hắn thành công, sau đó được phong làm Nguyệt mỹ nhân. Dạ Tranh hòa thân đến từ Tây Lăng quốc ở tạm dịch quán để chờ ngày đại hôn, lúc này Nguyệt mỹ nhân không cam lòng vì vừa đại hôn không bao lâu đã bị tân Hậu đè đầu cưỡi cổ nên cố ý tìm tới cửa nhằm khıêυ khích và khoe khoang. Dạ Tranh vốn là Trưởng công chúa được hưởng ngàn vạn sủng ái lập tức lộ ra toàn bộ hào quang, chẳng những dùng lời nhục nhã Nguyệt mỹ nhân tới không ngẩng đầu lên được mà còn dứt khoát úp lên đầu Nguyệt mỹ nhân tội danh phá hoại quan hệ giao hữu của hai nước rồi sai người đánh đuổi ra khỏi cửa.
Lâm Nhan cảm thấy sắp xếp quay cảnh trong thời gian này quả thực không khéo cho lắm, những lời nói quái gở làm khó dễ của Phương Đình Đình vẫn còn vang vọng trong lỗ tai của Lâm Nhan, đôi mắt cô hơi lạnh lẽo rõ ràng không tính bỏ qua cơ hội trả thù này.
Cảnh quay của Lâm Nhan quá mức thuận lợi, vẻ mặt đạo diễn cũng không nhịn được mà lộ ra vẻ mặt tươi cười tán thưởng. Phương Đình Đình thấy không cam lòng, cô ả quyết tâm dùng kỹ thuật diễn xuất của mình hung hăng tát thẳng vào mặt Lâm Nhan, ai ngờ thực tế lại trái ngược hoàn toàn.
Phương Đình Đình gần như là dạng bản sắc diễn xuất*, còn Lâm Nhan thì nhập vai trong nháy mắt, giơ tay nhấc chân đều có phong thái, khí thế mạnh mẽ bức người, thái độ hung hãn không coi ai ra gì kia áp bức Phương Đình Đình tới mức không nói được một câu, hoặc là quên lời thoại, hoặc là không thể phản ứng tiếp...
*Bản sắc diễn xuất: là nói dạng diễn viên thường nhận các vai thích hợp nhan sắc, ngoại hình, khí chất sẵn có rồi phát huy.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.