Buổi tối Tạ Phong Trần kích động tới mức ngủ không được, tâm sự kìm nén trong lòng muốn nói cùng Lâm Nhan nhưng không biết phải mở miệng như thế nào, tất cả đều hóa thành d*c vọng. Anh muốn Lâm Nhan một lần rồi lại một lần, phóng thích tình yêu vào nơi sâu nhất, anh cọ cọ vào người cô, tiếng nói khàn khàn liên tục hỏi cùng một câu bên tai Lâm Nhan, "A Nhan, anh là gì của em?"
Ngay từ đầu Lâm Nhan thật sự muốn chiều ý anh nên vẫn trả lời, "Bạn trai nha!"
Về sau bị anh giày vò vô cùng khổ sở,dường như anh đã có hơi vui sướиɠ, anh hỏi lại, cô cũng nở nụ cười xán lạn, giọng nói nhẹ nhàng đáp trả một câu, "Bạn bè nha!"
Lúc này sắc mặt Tạ Phong Trần đen thui, nhìn bộ dạng đắc ý của cô, lập tức biết cô cố ý. Anh hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể làm cô ở trên giường nhiều lần khiến cô cầu xin tha thứ, nhưng mà Lâm Nhan là người cứng đầu, anh càng ép buộc cô thì cô càng không muốn chịu thua, cuối cùng Tạ Trần Phong còn bị đạp một phát xuống giường.
Tạ Phong Trần buồn bực ngủ không được, anh kêu người ta vận chuyển hoa tươi từ nước ngoài về suốt đêm rồi lại gọi điện thoại cho Tạ phu nhân để bà ấy đến Bắc Thành kết thông gia. Ngày hôm sau, thừa dịp mẹ Sở mang Lâm Nhan đi viếng mộ ông ngoại và bà ngoại, Tạ Phong Trần bắt đầu chuẩn bị việc cầu hôn.
Mùa đông Bắc Thành quả thật lạnh đến mức run hết cả người, trước khi ra cửa, Lâm Nhan đã đội mũ, khẩu trang và khăn quàng cổ cho mẹ Sở thật kỹ, trang bị đầy đủ rồi cô với cùng mẹ Sở đi viếng mộ. Đi ngang qua một khu vui chơi, mẹ Sở nói muốn đến khi vui chơi một lần cùng cô, Lâm Nhan cùng mẹ Sở ngồi một vòng đu quay và vòng xoay ngựa gỗ.
Sau khi Lâm Nhan cùng mẹ Sở trở về, Lâm Nhan lập tức bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ ngây người, gió lạnh rít gào khiến từng bông tuyết tùy ý bay xuống, tuyết trắng trong sân lại làm nổi bật màu đỏ tươi chói mắt của hoa hồng.
Những đóa hoa hồng trải dài một con đường dẫn thẳng đến vườn hoa sau nhà, Lâm Nhan có hơi khó hiểu nhìn về phía mẹ Sở.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mẹ Sở nở nụ cười hiền lành, dịu dàng nói: "Nhan Nhan, đi xem đi con!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Trong lòng Lâm Nhan lập tức có một linh cảm, kiềm chế trống n.g.ự.c và cảm giác kích động, cô cùng mẹ Sở đi qua con đường hoa hồng. Cuối đường, Lâm Nhan nhìn thấy Tạ Phong Trần mặc bộ quần áo mà cô đã mua cho anh, tay cầm hoa tươi cười với cô, sự dịu dàng và sủng ái nơi đáy mắt dường như có thể làm người khác tan chảy.
TruyenLau
Lâm Nhan có cảm giác nhịp tim của mình đã không còn nữa, cô nhìn anh, nói một câu rất trớt quớt: "Trời lạnh vậy mà anh đứng đây làm gì vậy?"
"Lạnh không?" Tạ Phong Trần nghe vậy, vẻ mặt khẩn trương, anh lập tức muốn cởϊ áσ khoác ngoài cho Lâm Nhan.
"Đừng, chẳng phải anh khoác cho em thì bản thân phải chịu lạnh sao?" Lâm Nhan thấy vậy, khẩn trương ngăn cản anh.
"Vậy em nhịn một chút, sẽ xong nhanh thôi. Lâm Nhan, có lẽ em đoán được là anh muốn gì rồi nhỉ? Tuy có hơi th ô tục nhưng đây là biện pháp có hiệu quả nhanh nhất mà anh có thể nghĩ ra, anh vẫn luôn cảm thấy không thể thiếu nghi thức." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ cười, hai tay tặng hoa cho cô.
"Rõ ràng như vậy mà còn đoán không được thì em khác gì đồ ngốc đâu? Vậy anh nói mau đi!" Tay Lâm Nhan nhận hoa, lẳng lặng chờ lời tiếp theo của anh.
Trong giây phút quan trọng này, ánh đèn duy nhất trong vườn hoa bỗng nhiên bị dập tắt, Tạ Phong Trần nắm tay cô đi về phía trước, "Tuy em đã từ chối anh nhiều lần nhưng anh vẫn muốn thử một lần nữa. Anh muốn tranh thủ một thân phận danh chính ngôn thuận cho mình."
"Em cũng chưa từng nói sẽ không công khai với anh nha! Em thừa nhận anh là bạn trai, em cũng đã dẫn anh đi ra mắt bố mẹ rồi..." Lâm Nhan bĩu môi, cô không nén được nụ cười nhếch lên nơi khóe miệng, có hơi thẹn thùng mà phản bác.
"Anh không muốn chỉ làm bạn trai em, anh muốn danh chính ngôn thuận trở thành chồng em, có thể đứng trước mặt em từng giây từng phút để bảo vệ và che gió chắn mưa cho em, có thể dắt tay em đi về phía trước giống như bọn họ vậy."
Lâm Nhan kinh ngạc, sân sau là một mảng tối đen như mực, làm gì còn ai nữa, cô hỏi với vẻ thắc mắc, "Bọn họ là ai?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.