"Các em cũng có, tự đi tìm Tiểu Mạch đi." Sở Mộ Trầm cười cười, từ chối cho ý kiến.
Tiểu Mạch là trợ lý của Sở Mộ Trầm, là một chàng trai có tài nấu nướng phi phàm và tác phong làm việc vô cùng tinh tế.
Lâm Nhan uống canh gừng xong lập tức đi ngủ, cũng không biết có phải do canh gừng có hiệu quả hay thế nào mà Lâm Nhan cảm giác mình ngủ rất sâu. Nhưng lại nhanh chóng cảm thấy nóng tới mức không chịu được, chảy rất nhiều mồ hôi mà cô vẫn chưa tỉnh lại, cơ thể lúc nóng lúc lạnh suốt cả đêm tựa như đang bị giày vò trong hai tầng băng hỏa.
Chờ tới khi cô tỉnh lại, cả người đều có hơi m.ô.n.g lung, miệng đắng lưỡi khô lại còn kiệt sức, ngơ ngẩn nhìn cây kim châm trên mu bàn tay hồi lâu mới bừng tỉnh lại, quang cảnh xung quanh vốn không phải căn phòng trong khách sạn mà là cách trang trí của phòng bệnh ở bệnh viện, rướn người đứng dậy đã lập tức ngồi xuống.
"Dậy rồi à? Đừng lộn xộn." Ngoài cửa phòng bỗng truyền đến một giọng nam quen thuộc, Lâm Nhan lập tức ngoái nhìn, vừa liếc mắt đã thấy Tạ Phong Trần cầm cơm hộp đi vào.
Ánh mắt Lâm Nhan sáng lên, vui vẻ nói, "Sao anh ở đây vậy? Đến từ lúc nào?"
Mới mở miệng đã phát ra âm thanh vô cùng khàn, cổ họng phát đau, cô lập tức nhíu mày.
"Nếu anh không tới chỉ sợ em đã sốt tới ngu người rồi. Đừng nói nữa, uống chút nước cho thông họng trước." Tạ Phong Trần tiện tay đặt cơm hộp ở đầu giường lại rót thêm một ly nước ấm, anh thử nhiệt độ rồi mới đưa chén vào sát miệng Lâm Nhan, "Uống đi! Không nóng đâu."
Lâm Nhan cũng không cãi lại nữa, há miệng "ừng ực" vài tiếng đã uống xong ly nước, thoải mái hơn rồi, "Em phát sốt nha! Có thể là do hôm qua làm việc bên bờ biển bị lạnh, may mà có anh ở đây, anh đến lúc nào vậy? Không phải gần đây công ty bận rất nhiều việc sao?"
"Đã nói sẽ gọi video trước khi ngủ nhưng gọi mãi em vẫn không bắt máy, anh lo lắng nên tới xem thử, cũng do anh bận quá, đúng ra nên tới thăm em sớm hơn chút." Tạ Phong Trần giơ tay sờ sờ trán Lâm Nhan, nhiệt độ bình thường, anh thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhớ lại lúc đó cả người Lâm Nhan nóng như bị lửa đốt, trong lòng không hiểu sao bị xoắn chặt lại, cũng trách anh gần đây sơ ý, ít quan tâm đ ến cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Không có gì thì thôi đi, em đâu có trách anh. Em cũng không phải con nít, đâu phải lúc nào cũng cần người chăm sóc đâu. Anh đừng chuyện bé xé ra to, ngã bệnh là chuyện rất bình thường." Lâm Nhan không đồng ý, vội trấn an cảm xúc của anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Chuyện đó anh hiểu rất rõ nhưng nhìn dáng vẻ khó chịu vì phát bệnh của em, anh làm sao có thể thờ ơ được."
Website TruyenLau.com
"Được rồi, được rồi! Không dễ gì mới gặp mặt, đừng tranh luận về vấn đề nhỏ này nữa, anh ngồi xuống nói chuyện với em đi! Mấy ngày không gặp, sao anh lại hốc hác tới vậy, ngày nào cũng thức đêm tăng ca, ngủ không ngon hả anh? Tối hôm qua đã ngủ chút nào chưa?" Lâm Nhan dứt khoát nói sang chuyện khác.
"Lại muốn chuyển đề tài tới chuyện của anh à? Lâm Nhan, anh là đàn ông, làm việc với cường độ cao như vậy rất bình thường."
"Vậy cũng không thể chịu đựng như vậy chứ anh! Chịu đựng tới mức hư người thì ai lo cho đây?" Lâm Nhan nhíu mày, cực kỳ bất mãn.
"Vậy rốt cuộc bây giờ là ai không biết tự chăm sóc bản thân tới mức sinh bệnh rồi?" Tạ Phong Trần nhịn không được mà bật cười, bản lĩnh đánh trống lảng của người này quả thật là hạng nhất, suýt chút nữa anh đã bị cô dắt đi rồi.
"Có ai khống chế được loại chuyện ngã bệnh này đâu? Anh không thể trách em được!" Lâm Nhan lè lưỡi, không biết xấu hổ mà nói.
"Uhm, không trách em, trách anh không trông nom em cho tốt, trách anh mềm lòng đồng ý cho em đi làm vào mùa đông, không đành lòng gò bó em nhưng khi nhìn em ngã bệnh anh lại hối hận vì đã quá dung túng em, nếu là ở nhà thì sao có thể bị lạnh tới mức cảm cúm được chứ?" Hiện tại Tạ Phong Trần thật sự không có một chút biện pháp nào để quản lý Lâm Nhan.
"Haizz! Em đói bụng lắm rồi, tóm lại anh mua cơm rồi có cho em ăn không?" Người đàn ông này càng lúc càng lải nhải, Lâm Nhan xoa cái bụng xẹp lép, mong chờ nhìn chằm chằm hộp cơm.
"Ăn cơm trước đi!" Tạ Phong Trần cũng không nói nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.