Bệnh tình của mẹ Sở dường như lập tức tốt hơn, mỗi ngày đều dồn hết tinh thần để chuẩn bị mọi việc cho hôn lễ, lại còn tự thiết kế áo cưới cho con gái của mình, ngày nào cũng bận rộn kinh khủng.
Mỗi ngày Lâm Nhan vẫn chuẩn bị cơm dinh dưỡng cho mẹ Sở, luôn cố gắng bên cạnh bà, hai mẹ con cùng nhau thảo luận về chi tiết của áo cưới, cùng nhau quyết định lễ phục dành cho hôn lễ, lúc hai người chụp hình cưới, mẹ Sở cũng đi cùng.
Đương nhiên Lâm Nhan biết mẹ Sở muốn tham dự toàn bộ quá trình hôn lễ của cô nhưng cô lo lắng sức khỏe mẹ Sở không chịu đựng được.
May mà sau một khoảng thời gian bận rộn thì hôn lễ cũng được tổ chức đúng như kế hoạch, sức khỏe mẹ Sở không hề xuất hiện vấn đề gì.
Trong ngày hôn lễ, nhà họ Sở và nhà họ Tạ mời tất cả bạn bè đến tham dự, đôi mắt bố Sở rưng rưng nắm tay Lâm Nhan đi qua con đường trải đầy hoa tươi và giao tay cô cho Tạ Phong Trần. Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, bọn họ cùng nhau tuyên thệ, trao nhẫn và ôm nhau, sau đó là một nụ hôn nồng nàn.
Lâm Nhan chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời mình viên mãn như hôm nay, khi nghi lễ hoàn thành xong, cô liếc nhìn thấy vẻ mặt đầy thỏa mãn mà tràn đầy nụ cười dịu dàng trên mặt mẹ Sở, trong giây phút đó, cô dường như đã thông qua mẹ Sở mà nhìn thấy gương mặt mẹ mình lúc ngồi dưới sân khấu nhà trẻ để xem cô biểu diễn, các hình ảnh dường như chồng chéo lên nhau. Cô đã không còn phân biệt rõ trước mắt là mẹ nguyên chủ hay là mẹ mình, trong mắt hai người đều có sự chúc phúc và cỗ vũ dành cho cô, chân thành tha thiết mà nhiệt tình như thế.
Trong lòng Lâm Nhan dâng trào cảm xúc, bỗng nhiên chạy xuống dưới đài, ôm chặt lấy mẹ Sở, giọng nói nghẹn ngào, "Mẹ, con yêu mẹ!"
Website TruyenLau.com
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng mẹ con thâm tình làm đỏ khóe mắt.
TruyenLau
Nhà họ Sở ở Bắc Thành và nhà họ Tạ ở Hải Thành làm thông gia với nhau, hoàn toàn làm chấn động toàn giới thượng lưu, cũng trong thời khắc hôn lễ này, mọi người mới biết được con nuôi ngày xưa của nhà họ Lâm ở Bắc Thành chính là con ruột của nhà họ Sở, em gái của Sở Mộ Trầm, mọi người thổn thức không thôi, câu chuyện đời thực lại cẩu huyết hơn phim truyện truyền hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Thứ mà Lâm Nhan cầm trong tay chính là kịch bản dành cho người chiến thắng cuộc đời, những người ngày xưa cười nhạo Lâm Nhan, châm chọc cô là tu hú chiếm tổ, giờ phút này tất cả đều bị vả mặt tập thể. Cô đâu còn là Lâm Nhan trèo cao vào nhà họ Lâm, rõ ràng là ngôi đền nhỏ họ Lâm không chứa nổi con phượng hoàng vàng Lâm Nhan này, ai mà ngờ được Lâm Nhan có thể có vận may như vậy!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có nhà họ Sở ở Bắc Thành và nhà họ Tạ ở Hải Thành làm chỗ dựa, Lâm Nhan đã đứng trên đỉnh cao của cuộc đời. Giới giải trí đối với cô có lẽ là do tính tình ham chơi thôi, đơn giản là không đóng phim được thì về thừa kế sản nghiệp của gia tộc thôi.
Sau khi hôn lễ kết thúc, mẹ Sở tỏ ra thần bí nói muốn cho Lâm Nhan gặp một người, Lâm Nhan không rõ chân tướng, đợi tới khi nhìn thấy đối phương là Lâm phu nhân thì mới cảm thấy kinh ngạc.
Mới vừa xuyên tới nơi, Lâm Nhan cảm thấy Lâm phu nhân chính là một vị phu nhân ưu nhã nhưng hiện tại khi so sánh với mẹ Sở, trong tích tắc, Lâm Nhan cảm thấy khí chất của Lâm phu nhân bị áp xuống rồi.
Lâm phu nhân nhìn dáng vẻ thâm tình của mẹ con hai người, không nhịn được mà nghĩ tới lúc trước, lúc đó Lâm Nhan và bà cũng thân mật khăng khít như vậy, không có gì giấu giếm nhau, nhưng mà sau này... Lâm phu nhân lại nghĩ tới con gái ruột của mình đang ở trong tù ngục, sắc mặt nhất thời có hơi khó coi, ngữ khí cũng lạnh xuống, "Sở phu nhân tìm tôi có việc gì?"
Lâm Nhan không nói chuyện, mẹ Sở chỉ dịu dàng cười, âm thanh cực kỳ êm tai, "Lâm phu nhân đừng suy nghĩ nhiều, tôi vốn nên đích thân tới Hải Thành để gặp mặt bà nhưng sức khỏe tôi không tốt chỉ đành phiền bà ghé qua một chuyến. Khoảng thời gian trước, Nhan Nhan cho tôi xem video clip và ảnh chụp của con bé từ nhỏ đến lớn, trong lòng tôi cực kỳ cảm kích công ơn dưỡng dục và sự thương yêu nhiều năm nay của bà đối với Nhan Nhan. Làm một người mẹ, tôi cảm thấy bà nên được chứng kiến khoảnh khắc con của mình kết hôn, bất luận đã xảy ra chuyện gì thì bà cũng là mẹ nuôi của Lâm Nhan, tôi vô cùng biết ơn khi bà đã đến đây... Việc thứ hai là, tôi nghe nói gần đây nhà họ Lâm xảy ra không ít chuyện, không biết tôi có thể giúp được việc gì hay không?"
Lâm Nhan có hơi bất ngờ, cô biết mẹ Sở dịu dàng lương thiện nhưng không ngờ lòng nhân hậu của bà lại lớn như vậy, dường như cách cư xử của bà trước đây vẫn chưa thể hiện ra hết!
Lâm Nhan cũng không thể trách mẹ Sở có tấm lòng Mary Sue được, từ lúc cô trở lại nhà họ Sở cho tới bây giờ, cô cũng chưa từng nói Lâm phu nhân đối xử tệ với mình cho nên trong lòng mẹ Sở vẫn giữ nguyên cảm kích với Lâm phu nhân.
"Sở phu nhân muốn khoe nhà họ Sở có quyền thế cỡ nào với tôi sao? Nhà họ Lâm chúng tôi nghèo túng thế nào cũng không cần các người đến bố thí. Nếu không tại Lâm Nhan thì sao Lâm Sanh của tôi bị tống vào tù được, lão Lâm cũng sẽ không..."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.