Người đến thử vai ngồi chật kín hội trường, đạo diễn Đỗ đích thân tới tuyển chọn, mỗi người có thời gian là một phút đồng hồ biểu diễn.
Lâm Sanh được sắp xếp thử vai trước Lâm Nhan, cảnh thử vai là hoàng đế bị trúng kịch độc, biết được người hạ độc lại chính là người luôn đầu gối tay ấp với mình, vẫn mời Thanh Vũ đến thưởng tuyết pha rượu uống trà.
Lâm Sanh lên sân khấu, gần như ngay lập tức nhập vai, làm cho Lâm Nhan không khỏi nhớ đến cảnh thử vai được miêu tả trong tiểu thuyết.
Thanh Vũ cho là hoàng đế biết rõ thân phận công chúa vong quốc của mình cuối cùng quyết định ra tay, dứt khoát quyết định hành động trước để cướp lợi thế.
Hai người yêu nhau nhưng lại ngăn trở bởi nợ nước thù nhà, trong mắt chất chứa thâm tình, phức tạp đến cực độ, một người ôm tâm tình đồng quy vô tận đưa lên ly rượu độc ấm áp, một người ra vẻ không biết uống rượu bị hạ độc đoạt mệnh.
Hoàng đế ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, hắn lẳng lặng nhìn nàng chăm chú, ánh mắt giống như xa cách hàng vạn núi sông nhưng thâm tình vẫn không buông xuống được, phảng phất như là lần cuối cùng ly biệt, hắn nhàn nhạt mở miệng, "Vũ, lâu rồi ta chưa xem nàng khiêu vũ, chi bằng nàng lại nhảy một khúc vì ta có được không?"
Trước mặt nàng, hắn không còn là quân vương đứng trên vạn người nữa, mà chỉ là phu quân của nàng.
Hốc mắt Thanh Vũ ửng đỏ, trong lòng vừa đau vừa hận, giãy giụa khôn cùng, dù sao cũng sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, thời gian cuối cùng nàng muốn phóng túng một chút, vì hắn làm chút chuyện gì đó.
Điệu múa uyển chuyển nhẹ nhàng, hồi tưởng lại ngày xưa, vẻ mặt hoàng đế cười nhàn nhạt, lòng bàn tay hắn dịu dàng vuốt ve mi tâm hơi nhíu chặt của nàng, thanh âm lưu luyến nói, "Vũ, lâu lắm rồi ta không thấy nàng cười, sau này hãy cười nhiều hơn nhé!"
Thanh Vũ rũ mắt, che giấu lạnh lùng nơi đáy mắt, nếu nước không mất nhà không tan thì nàng vẫn là công chúa trời sinh ngây thơ của Tây Khương quốc, mà hắn lại là đầu sỏ gây nên tất cả, lấy tư cách gì yêu cầu nàng phải cười?
TruyenLau.com
Ngày đó, hoàng đế nói với nàng rất nhiều, đều là tán gẫu chuyện nhà, không hề đả động gì đến thân phận của nàng, thậm chí không nhắc đến việc hắn bị trúng kịch độc, nàng lẳng lặng nghe, bình thản nán lại chờ hắn tử vong, còn có... tử vong của chính mình.
Rốt cục nàng cũng báo thù thành công, rốt cục cũng có thể giải thoát rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
TruyenLau
Kịch độc phát tác, miệng hắn phun đầy m.á.u tươi, nàng trơ mắt nhìn hắn bị ám vệ mang đi, trơ mắt nhìn chén rượu trống rỗng, ấm trà bên lò bếp hồng còn chưa có người uống, mà người đã đi trà cũng đã lạnh, tim của nàng cũng phảng phất như bị khoét rỗng sinh mệnh.
Chuông tang truyền đi khắp kinh thành, nàng ngồi dưới trời tuyết lạnh như cắt da cắt thịt nhìn lên khoảng không mù mịt trên bầu trời đêm, rốt cuộc nở nụ cười như điên dại.
Chỉ là cười, nàng cười, nhưng không ngăn được nước mắt tuôn rơi, lao mình vào trời tuyết nhẹ nhàng nhảy múa, lại không biết nhảy múa vì ai.
Website TruyenLau.com
Trên sân khấu Lâm Sanh quên mình lấy toàn lực nhảy múa, nước mắt rơi đầy mặt, khiến người bên dưới cũng bị cuốn vào vai diễn của cô ta mà khóc không thành tiếng.
Lâm Nhan không thể không thừa nhận, Lâm Sanh là diễn viên rất có thiên phú, dù là nhảy múa hay là kỹ thuật diễn đều vô cùng chuyên nghiệp, khó trách đời trước cô ta có thể dựa vào bộ phim "Phượng Hoàng" này mà một phát lên mây.
Lâm Sanh nhảy múa một điệu kia, trong chớp mắt như là hóa thân của Thanh Vũ.
Đạo diễn đánh giá Lâm Sanh vô cùng cao, nhưng cũng bới sâu tìm vết những chi tiết nhỏ cô ta diễn chưa tới tầm, ví dụ như kết thúc nước mắt của nữ chính không nên rơi nhiều quá như vậy, mặc dù không quyết định ngay tại chỗ để cô ta đóng vai nữ chính nhưng lại bảo cô ta về đợi tin tức.
Đã có Lâm Sanh nổi bần bật phía trước, người diễn tiếp theo lại biểu hiện ra có chút nhạt nhẽo tầm thường.
Cuối cùng đến phiên Lâm Nhan, đạo diễn Đỗ yêu cầu cô đoạn tuyệt quan hệ với nam hai Lăng Tiêu trong biển lửa.
Từ khi Nam Lăng quốc khai chiến với Đông Thần quốc tới nay, với tư cách công chúa hòa thân, Dạ Tranh vẫn luôn bị nhốt ở trong thâm cung.
"Két---"
Cửa cung nặng nề màu đỏ thẫm được đẩy ra chầm chậm, ánh sáng mãnh liệt truyền thẳng vào, chiếu thẳng vào mắt Dạ Tranh làm nàng không mở nổi mắt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.