Nghe xong những gì Lâm Sanh nói thì Hàn Hữu Niên hết sức kinh ngạc, trong đầu anh lại không kiềm được mà nhớ đến ngày mà Lâm Sanh trở về.
Vừa hay hôm đó là tiệc sinh nhật của Lâm Nhan, công chúa nhỏ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa của nhà họ Lâm mặc một chiếc váy công chúa, đứng trước mặt anh, dùng ánh mắt thâm tình nói thích anh, muốn gả cho anh.
Anh nói, “Lâm Nhan, tôi không thích cô, cũng không lấy cô được.”
Lâm Nhan nước mắt lưng tròng, níu nhẹ gấu áo của anh, van xin anh một cách đáng thương, “Không cưới em cũng được, tạm thời anh đừng thích người khác có được không, em sẽ cố gắng khiến anh thích em, anh đừng từng chối em được không? Em không có gì nữa cả, em chỉ có anh thôi!”
“Lâm Nhan, tôi không thích cô, tôi rất ghét người khác quấn lấy mình không buông.” Ngày hôm đó, anh cãi nhau với bố mình vì chuyện trong nhà, tâm trạng không được tốt, đó cũng không phải là lần đầu tiên Lâm Nhan bày tỏ lòng mình với anh, trước giờ anh đều không xem trọng việc này nên dứt khoát từ chối, chỉ có điều một Lâm Nhan trước giờ luôn mặt dày không biết xấu hổ lại vì chuyện anh từ chối mà viền mắt ửng đỏ, nước mắt cứ thế mà tràn bờ mi, trước đến giờ anh không có suy nghĩ phải thương hoa tiếc ngọc, càng không thích con gái cứ khóc lóc nỉ non, chỉ cảm thấy phiền phức chứ cũng không suy nghĩ nhiều rồi kiên quyết rời đi.
Rồi sau đó, anh nghe nói nhà họ Lâm tìm lại được một cô con gái, lại nghe bạn bè tám chuyện Lâm Nhan và thiếu gia nhà họ Tạ yêu nhau, bị người ta bắt gian ngay tại giường, người lớn hai nhà cũng xác định hôn sự ngay lúc đó.
Bạn bè còn trêu chọc nói, “Hên là cậu không có hứng thú gì với nhỏ Lâm Nhan đó, con bé đó cũng đúng là hai lòng, cả ngày thì miệng cứ liên tục nói thích cậu, không gả cho cậu thì cũng không cưới ai, cuối cùng xoay đầu một cái liền ngủ chung với gã đàn ông khác rồi, được thôi, cái họa này e rằng sẽ về tay thằng con trai nhà họ Tạ rồi. Mà nói cũng kỳ lạ ghê, mọi khi cũng có nghe ai nói Lâm Nhan có qua lại với Tạ Phong Trần đâu, sao bây giờ lại dính vào nhau thế?”
Lúc đó trong lòng anh chỉ cảm thấy rằng bình thường Lâm Nhan hay làm mấy hành động kỳ quái thì cũng thôi đi, đã vậy lại còn ăn chơi trác táng với trai ngay trong chính tiệc sinh nhật của mình, làm bại hoại thuần phong mỹ tục.
---Em không có gì nữa cả, chỉ có anh thôi!
TruyenLau.com
Hàn Hữu Niên bừng tỉnh, cảm giác như có thứ gì đó nghẹn lại, khi đó Lâm Nhan níu lấy một góc áo anh, chắc cũng như đang níu lấy cơ hội sống sót cuối cùng rồi nhỉ?
Website TruyenLau.com
Anh chưa từng thấy qua bộ dạng Lâm Nhan buồn bã như vậy bao giờ, giờ nhớ lại, lúc đó có lẽ Lâm Nhan đã biết được chuyện mình không phải con gái nhà họ Lâm rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); TruyenLau.com
Thế nên cô mới nói cô không có gì nữa cả.
Một cô con gái yêu kiều từ nhỏ đã được nhà họ Lâm nâng niu trong lòng bàn tay, chưa bao giờ chịu đựng bất kỳ khó khăn nào, anh khiến hi vọng của cô tan vỡ, việc cô làm ra những chuyện động trời này gần như cũng là điều có thể giải thích được.
Thảo nào cô ngoan ngoãn gả đến nhà họ Tạ, nghĩ chắc là vì cảm thấy không thể dựa dẫm vào nhà họ Lâm nữa rồi, nhà họ Tạ cũng là một chỗ dựa không tệ!
Thảo nào một Lâm Nhan trước giờ chỉ biết ăn uống vui chơi, không muốn động tay động chân lại gia nhập vào showbiz.
Tất cả mọi nghi hoặc đều có được đáp án, lòng Hàn Hữu Niên lại cực kỳ phức tạp, có một cảm giác không thể nói ra lời.
Lâm Sanh thấy ánh mắt Hàn Hữu Niên nhìn xa xăm, hình như đang nghĩ điều gì, trong lòng cô có chút hoảng sợ, “Hữu Niên, em xin lỗi, tâm trạng em không được tốt nên nói bậy rồi, anh đừng giận.”
Hàn Hữu Niên hoàn hồn, nhìn ánh mắt sợ sệt của Lâm Sanh, không biết vì sao lại nhớ đến một đôi mắt lúc nào cũng rực sáng quật cường, anh không kiềm chế được mình, cất lên giọng nói trầm tĩnh, “Sanh Sanh, chúng ta ở bên nhau, em nên tin tưởng anh, anh không tức giận, chuyện của Lâm Nhan sau này đừng nhắc đến nữa.”
Mắt Lâm Sanh hơi sáng lên, gật đầu đồng ý, trong lòng lại như vừa bị một sợi gai đ.â.m vào, kể từ sau khi yêu nhau, đây là lần đầu tiên cô và Hàn Hữu Niên cãi vã.
Không biết có phải là ảo giác của cô không, sao cô lại cảm giác sau khi nói ra thân thế của Lâm Nhan thì trong lời nói của Hàn Hữu Niên, khi nhắc đến Lâm Nhan dường như đã mất đi sự lạnh lùng và chán ghét mà trước giờ vẫn luôn hiện hữu.
Ngày hôm sau, Lâm Nhan suýt chút nữa ngủ quên, bởi vì hôm trước vừa uống rượu nên lúc tỉnh lại đầu vừa nặng vừa đau.
Mới sáng sớm Tiểu Hòa đã đến gõ cửa, đã vậy còn mua canh giải tượu cho cô, Lâm Nhan thấy cô bé Tiểu Hòa này đúng là thiên sứ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.