Lâm Nhan mặt không biến sắc liếc Tạ Phong Trần một cái, cô đảo đảo mắt rồi thuận tay đẩy bộ dụng cụ ăn uống vừa mới tách đến trước mặt Giang Vân Chu, sau đó lại tự mình tách một bộ khác, cầm ấm nước trên bàn đổ vào ly chén của hai người, nói nhỏ, “Dụng cụ ăn uống nên tráng một lượt rồi dùng.”
Giang Vân Chu thấy Lâm Nhan tận tình như vậy thì vừa mừng vừa lo, liên tục cảm ơn.
Không biết tình hình, không rõ chân tướng, Thượng Quan Nguyệt cảm giác như mình vừa được xem một màn ân ái thì nhịn không được mà trêu chọc, “Chị Nhan Nhan, chị cũng thiên vị quá rồi đó! Tách dụng cụ, rót nước cho đàn anh chứ cũng không thèm quan tâm đến bọn em!”
Ngược lại thì Tần Nhược Phong rất biết chuyện, đánh thẳng một bạt tai vào đầu của Thương Minh Nguyệt, “Đàn ông mà nhõng nhẽo cái m.ô.n.g ấy, đến ăn cũng không bịt được miệng của mày nữa!”
Thượng Quan Nguyệt không biết chuyện gì, xoa xoa đầu vừa mới bị đánh một phát đau điếng, uất ức “ồ” một tiếng.
Tạ Phong Trần nhìn Lâm Nhan ân cần chu đáo với người đàn ông khác, đã vậy còn cười đến mức miệng muốn kéo đến mang tai thì anh chỉ cảm giác vừa nhức mắt vừa nhói trong tim, cầm đũa lên đ.â.m rách bao bì đựng dụng cụ, màng ni lông vỡ “bụp” một cái cắt ngang cuộc trò chuyện vui vẻ của hai người, anh lạnh lùng cất giọng, “Lâm Nhan, giúp anh đổ nước tráng dụng cụ.”
Hai người liếc mắt đưa tình xem như anh không tồn tại?
Không có cửa!
Lâm Nhan ngẩn người, không nói gì, giúp anh đổ nước rồi cẩn thận đưa cốc và bát cho anh.
Tạ Phong Trần mãn nguyện cong môi, nhận lấy, học động tác của Lâm Nhan rồi tráng dụng cụ một cách vụng về.
TruyenLau.com
Chỉ một cái run tay thì bát gốm và cốc thủy tinh liền “xoảng” một cái rồi trực tiếp “nở hoa” trên nền đất, vỡ vụn ra.
“Thật ngại quá, tay hơi run một chút.” Anh bày ra vẻ mặt vô tội.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Lâm Nhan thấy anh thế này thì liền thấy ghét bỏ, từ nhỏ đại thiếu gia đã sống trong nhung lụa, chưa từng ăn tiệm lề đường, e rằng lúc ăn cơm cũng muốn người khác cầm đũa đặt vào tay mình luôn, làm gì cần mấy khâu lặp đi lặp lại này, cô bất lực thở dài, thuận tay lấy một bộ dụng cụ khác từ bàn kế bên, đưa bộ trước mặt mình cho anh, “Bỏ đi, cái của tôi tráng qua rồi, anh trực tiếp dùng bộ này đi.”
Tạ Phong Trần không từ chối, anh nhìn Giang Vân Chu bằng ánh mắt sâu xa, trong lòng thì đã hết điều gì vướng mắc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thứ anh lấy được là bộ dụng cụ đích thân Lâm Nhan tráng qua, trong lòng cô vẫn để ý đến anh.
Lâm Nhan chỉ tính bước đầu chứ không tính đến phía sau, lúc xiên nướng lên món thì mọi người đều không chút khách sáo, duy nhất chỉ có Tạ Phong Trần gần như không đυ.ng đến những xiên thịt trên bàn, ngược lại uống không ít bia, anh cũng không kén chọn mấy, lấy ngay loại bia mà Lâm Nhan gọi rồi uống với Giang Vân Chu hết lon này tới lon kia.
Màn sau thì đến lượt bọn Tần Nhược Phong tìm Giang Vân Chu chơi trò đố nhau phạt rượu*, Lâm Nhan giương mắt nhìn Giang Vân Chu thua hết lần này đến lần khác, không biết anh bị chuốc bao nhiêu rồi nữa.
*Khi uống rượu, hai người cùng giơ ngón tay ra một lúc rồi đoán số, ai nói đúng là được, nói sai bị phạt uống rượu.
Lâm Nhan muốn cản cũng không được.
Bữa ăn kết thúc, cả người Giang Vân Chu, từ mặt, tai đến cổ đều đỏ ửng lên, đi trên đường cũng muốn bay theo chiều gió, Tạ Phong Trần thì ngược lại, anh uống không ít nhưng vẫn giữ được dáng vẻ sáng sủa, trầm mặc và bình tĩnh, thần sắc tỉnh táo, dường như không hề có chút men say.
Lâm Nhan lo cho Giang Vân Chu uống nhiều sẽ xảy ra chuyện nên bảo nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ chăm sóc anh một chút rồi vội vàng chạy đến tiệm thuốc gần đó mua thuốc giải rượu, còn sẵn tiện mua luôn cháo.
Nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ đưa Giang Vân Chu về phòng khách sạn, Lâm Nhan đưa cháo và thuốc cho trợ lý của Giang Vân Chu rồi mới yên tâm rời đi.
Sau đó cô tạm biệt nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, lúc này mới quẹt thẻ về phòng mình, ai mà ngờ được vừa mới mở cửa liền bị một thân hình cao lớn lách qua khe cửa để vào trong, còn chưa phản ứng lại thì cả người liền bị anh bắt nạt, ép người cô lên cửa, cánh cửa phòng sau lưng đóng “cạch” một tiếng.
Tác giả có lời muốn nói: Tạ tổng: Tim chua quá, ghen rồi, Lâm Nhan vậy mà lại kêu người khác là anh, còn lau ghế cho người đàn ông khác nữa…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
Nam Chính Cua Lại Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.