Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 15: Thật xấu

Lối ra của huyệt động không dễ tìm.

Thương Yến Đình tìm suốt hai ngày mới từ trong đi ra ngoài.

Trên lưng hắn cõng túi làm từ da rắn (← Giả Hi Đồng mãnh liệt yêu cầu, dùng để đựng những cái bảo bối đó của nàng), trong lòng ngực ôm con rối tiểu racoon dơ hề hề, tốc độ đi đường cực kỳ chậm).

Thời điểm tiểu racoon mới vừa được Thương Yến Đình bế lên tới, Giả Hi Đồng cả người đều có cảm giác thụ sủng nhược kinh*.
*Thụ sủng nhược kinh: đột nhiên được yêu thương nên kinh sợ.

Nàng nhiều lần tỏ vẻ con rối sẽ tự đuổi kịp, nhưng Thương Yến Đình vẫn không buông nó xuống. Bàn tay hắn không thể dùng sức, nhưng cánh tay lại là cực kì vững chắc. Nhưng mà đi một đoạn thì cần phải nghỉ ngơi một lát, vì vậy đi suốt ba ngày bọn họ mới từ trong rừng rậm này đi ra ngoài, đi vào thành trấn gần nhất.

##
Lúc này đúng lúc sáng sớm.

Tốp năm tốp ba người dân đi làm, đi chợ, họ đi song song với nhau trò chuyện việc lớn mới nhất trong thành.

“Nghe nói chưa, thiếu chủ mới của thành Thương Mưu sắp cưới đại tiểu thư Tống gia làm vợ đó.”

“Hai nhà này không phải đã sớm có ý muốn liên hôn sao? Chẳng qua đáng tiếc thiếu chủ Thương Mưu khi trước, ta nghe nói hắn mới thật sự là cử thế vô song, phong quang tễ nguyệt* a.”
*Cử thế vô song, phong quang tễ nguyệt: ý chỉ một người tuyệt vời trên thế giới khó có ai sánh bằng, cốt cách, phẩm chất có thể so sánh với vầng trăng.

“Đáng tiếc cái gì, hắn chính là kẻ tàn nhẫn đã thiết kế giết chết đệ tử có tiềm năng nhất của bảy gia tộc lớn khác.”

“Đúng vậy! Còn muốn ám sát cữu cữu ruột của hắn. Tàn nhẫn độc ác, giết người như ma như thế, đến cả tổ phụ của hắn đều phải đại nghĩa diệt thân*.”
*Đại nghĩa diệt thân: vì chính nghĩa mà diệt trừ người thân.

“Dù sao thiếu chủ mới của thành Thương Mưu và đích tiểu thư của Tống gia hiện tại đều đã trở thành đệ tử thân truyền, còn tiền đồ tốt đẹp của hắn đã hủy trong một sớm, tóm lại là ở ác gặp dữ.”

Sự việc thiếu chủ của thành Thương Mưu bị phế đã sớm truyền khắp nước Đông Húc, cho dù chỉ là một trấn nhỏ cũng đều đã biết việc này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giả Hi Đồng nghe được người qua đường thảo luận như vậy thì khẽ nhíu mày.

Thương Yến Đình đối với gia tộc Thương Mưu thật sự rất tốt, mọi tính toán của hắn hầu hết đều là tính toán cho tương lai của gia tộc. Chắc chắn là gia tộc Thương Mưu làm chuyện gì thực sự có lỗi hắn, nếu không trong nguyên tác hắn cũng sẽ không hắc hóa hoàn toàn đến như vậy.

Nàng theo bản năng nhìn về phía Thương Yến Đình. TruyenLau

Thế mà tâm trạng của hắn lại thực tốt, nghe xong toàn bộ mà mặt vẫn không đổi sắc, bình tĩnh bước vào thành.

##
Trấn nhỏ hiển nhiên không phồn vinh như thành Thương Mưu, đại đa số căn nhà trong trấn tất cả đều là lều tranh thấp bé. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Người nơi này ăn mặc vải thô, da thú để che đậy thân thể. Thương Yến Đình quần áo tả tơi đi ở trên đường, ngoài ý muốn lại có chút hòa nhập.

Trấn nhỏ cũng không một cái chợ hẳn hoi, mọi người tùy tiện tìm một chỗ ven đường bày quán để mua bán đồ vật. Thương Yến Đình cũng học bọn họ tìm một nơi ngồi xuống, sau đó đem đồ vật trong ba lô lấy ra.

Đương nhiên không phải là bán các loại thiên tài địa bảo của Giả Hi Đồng, mà là các loại thảo dược hắn sưu tập được ở trên đường xá.

Mục đích tới trấn nhỏ là trị liệu tay chân, kiếm tiền là bước đầu tiên.

Thương Yến Đình từ nhỏ đã đọc nhiều sách vở, tự nhiên cũng đọc qua các loại thảo dược trong đó. Hắn học chủ sạp bên cạnh ngồi dưới đất, chờ người tiến đến hỏi giá.

Buổi sáng, không người.

Buổi chiều, cũng không có người.

Người xung quanh đều đã thu quán, thảo dược trước mặt hắn một gốc cây cũng chưa bán được đi.

Nhìn vậy, Giả Hi Đồng rất buồn rầu.

Nàng chân thành đưa ra kiến nghị: “Thân ký chủ, hay là ngươi rao hàng một chút?”

Thương Yến Đình:…… Hắn không làm.

Đúng lúc này, thảo dược bày biện chỉnh tề trước mặt đột nhiên bị đá bay. Ba tên nam tử có dáng người gầy gò, ăn mặc áo tang rách đứng ở trước quán nhỏ, ánh mắt bất thiện nhìn Thương Yến Đình.

“Mới tới hay sao, đã bày quán một ngày, giờ phải giao nộp phí quầy hàng.”

Thương Yến Đình nhìn thảo dược bị đá bay nhíu mày: “Nơi đây không phải của một mình ngươi, vì sao phải giao tiền?”

“Ngươi hiện tại đứng ở địa bàn của chúng ta, đưa phí bảo hộ nhanh lên!”

Nam tử cầm đầu một chân đạp lên trên quầy hàng, khí thế kiêu ngạo mà nói: “Các huynh đệ cho ta xem trên người hắn có cái gì đáng giá.”

Không cho, liền cưỡng đoạt.

Đáng tiếc bọn họ cướp sai người.

Tuy rằng tay chân hắn bị phế, nhưng những vết thương khác trên người đã khỏi hẳn. Tu vi bắt đầu lại từ con số 0, nhưng hắn đã từng là Võ Đồ giai đoạn trước hơn nữa từ nhỏ luyện tập thân pháp, sẽ không thua dưới ba cái phế vật thân cao không đến bảy thước.

Thương Yến Đình đứng lên, gạt chân cong khuỷu tay, bằng thân pháp mạnh mẽ đánh ngã ba người xuống đất.

Tiểu thương xung quang thấy ba người bị đánh thê thảm, lại có chút đại khoái nhân tâm*.
*Đại khoái nhân tâm: ý chỉ sự thỏa mãn, vui vẻ trong lòng.

Mấy kẻ này đều là côn đồ địa phương, từ trước đến nay thường bắt nạt kẻ yếu ở trên con phố này. Thấy Thương Yến Đình là người mới tới, quan sát một ngày lúc này mới dám đi lên kiếm chuyện.

Không nghĩ tới đối diện là cái người cứng rắn.

Ba người chật vật tháo chạy.

Hảo cảm của người xung quanh đối với Thương Yến Đình tức khắc gia tăng, thậm chí có người thấy hắn nửa ngày không bán được đồ vật liền tốt bụng thò lại gần hỏi han: “Thiếu niên, ngươi bán thảo dược à?”

“Đúng vậy.”

“Nếu bán thảo dược, ngươi nên đi vào trong trấn bày bán ở dược phòng. Nơi này làm gì có người nhận biết thảo dược, đến nhầm địa phương rồi thiếu niên.”
Thương Yến Đình:…… “Đa tạ.”

Nói xong hắn cõng túi rời đi.

Ánh nắng dần khuất ở phía tây.

Theo chủ quán vừa nãy nói đi tìm, khi Thương Yến Đình tìm được cái gọi là dược phòng, dược phòng đều đã chuẩn bị đóng cửa.

Chủ tiệm cẩn thận kiểm tra chủng loại và phẩm tướng của thảo dược: “Tạm được, tổng cộng trả cho ngươi hai mươi văn.”

“Ít vậy sao?”

Thương Yến Đình nghe vậy mày nhăn lại, hắn trước kia mua những thảo dược này cơ bản phải tốn đến 1 lượng bạc.

“Những thảo dược này lại không hiếm thấy, phẩm tướng cũng bình thường, cho ngươi hai mươi văn đã là cao.”

Chủ tiệm đem thảo dược đặt ở một bên, lại đến sờ sờ da rắn dùng để đựng thảo dược: “Da của ngải diệp mãng xà này không tồi a! Thiếu niên, nếu ngươi muốn bán nó, ta có thể trả cho ngươi hai mươi lượng, ngươi đi vào đại thành trì cũng là cái giá này, không sai biệt lắm.”

Thương Yến Đình:……

Vất vả hái nhiều thảo dược như vậy, còn không đáng giá bằng da rắn dùng để đựng cây và vây cá mà hệ thống muốn.

Giả Hi Đồng ở trong thức hải ngồi xổm hóng, nghe nói chủ tiệm nói vậy thì nhớ tới lịch sử gian khổ của Thương Yến Đình, hắn đã ở trong rừng cây nhiều ngày để tìm thảo dược.

Có chút đáng thương, nhưng nàng lại rất muốn cười nhạo hắn.

Mặc kệ như thế nào, cuối cùng cũng có tiền.

Bọn họ ở trong trấn nhỏ tìm một khách điếm trụ lại, ở trong núi rừng lâu như vậy, cuối cùng đã có một nơi nương náu.

Ban đêm

Thùng lớn đơn sơ chứa đầy nước ấm.

Thương Yến Đình ngồi ở trong thùng nước, nhiệt khí bốc hơi làm gương mặt trắng nõn tuấn lãng của hắn phiếm hồng. Sau khi thu liễm cảm xúc tối tăm cực đoan, cho dù xung quanh đơn sơ bản thân hắn cũng thể hiện ra một loại cảm giác quý khí.

Trừ bỏ……

Bên trong thùng có một đống xám xịt không rõ là sinh vật gì.

Tuy rằng ở dưới hình thức che chắn từ cổ của Thương Yến Đình trở xuống tất cả đều là mosaic, nhưng Giả Hi Đồng vẫn cuộn tròn ở trong thức hải của hắn không dám động.

“Thân ký chủ, ta cảm thấy được rồi.”

Một cái con rối mà thôi, cũng không cần tinh tế như thế.

“Ngươi biết chính mình có bao nhiêu thối sao?”

Thương Yến Đình duỗi tay lấy lược chải lông nhờ chủ quán chuẩn bị từ trước, gỡ hết những chỗ lông bị thắt lại trên người của tiểu racoon.

Ngoài miệng ghét bỏ, động tác trên tay lại hết sức cẩn thận.

Sau khi thay đổi hai thùng nước ấm, nam chủ và con rối đều đã sạch sẽ.

Tứ chi cùng cái đuôi của tiểu racoon đều có vết thương bị cá cắn, da lông bên trái bị mài rớt tảng lớn nhìn trọc lóc. Thương Yến Đình đem nó đặt ở trên giường nhìn chăm chú hồi lâu, biểu tình có chút ghét bỏ:

“Thật xấu.”

Giả Hi Đồng nghe vậy thì sửng sốt, nàng còn không phải là vì hắn mới biến thành như vậy.

Nàng vừa định phản bác, thanh âm của hệ thống lại một lần nữa vang lên, 【 chúc mừng nhiệm vụ giả đạt được 5 điểm giá trị tín nhiệm của nam chủ, giá trị tín nhiệm hiện tại 62/100】

Giả hệ thống: Ui, thân ký chủ khó tính nhưng lại là người khẩu thị tâm phi*.
*Khẩu thị tâm phi: nói một đằng nghĩ 1 nẻo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu