“Hắn, khắc, đồ!”
Nếu có người hỏi ai là người khắc đồ đệ hung hiểm nhất trong tứ đại phong chủ câu trả lời nhất định là phong chủ Thanh Sương Phong · Loan Chấn Phong.
Chỉ cần là đệ tử ở học viện Thánh Đô quá mấy năm đều biết, phong chủ của Thanh Sương Phong mỗi lần thu một tên đệ tử thân truyền thì không lâu sau người đó sẽ chết.
Học viện Thánh Đô tổng cộng có mười mấy đệ tử thân truyền, trong đó không có một cái nào là ở Thanh Sương Phong.
Hồi trước cũng có người không tin tà, nhất quyết bái nhập vào dưới trướng phong chủ trở thành đệ tử thân truyền, kết quả không lâu sau đó đã chết trong một lần ra ngoài làm nhiệm vụ. Sau đó lời đồn phong chủ khắc đồ ……
Bị chứng thực!
Cũng vì phong chủ của phong bọn họ không hề thu thêm đệ tử thân truyền, Thanh Sương Phong mất đi đệ tử đi đầu đồng thời mất đi lực hấp dẫn quan trọng để đệ tử khác bái nhập vào phong. Đều này dẫn tới mỗi năm Thanh Sương Phong đều xếp hạng thấp nhất ở trong tứ đại phong.
Tuần hoàn ác tính, càng ngày càng thảm.
“Thế trở thành đệ tử thân truyền của viện trưởng thì sao?”
Thương Yến Đình tiếp tục hỏi.
“Đệ tử thân truyền của viện trưởng?”
Vậy thì càng không có hy vọng.
“Muốn trở thành đệ tử thân truyền của viện trưởng chỉ có hai phương pháp, sinh ra trong tám đại gia tộc, hơn nữa phải là người có thiên phú cao nhất trong đó; hoặc là đạt được toàn nhất ở trận đấu của tông môn vào cuối năm.”
Trận đấu của tông môn vào cuối năm có hai loại đấu: Đánh lôi đài một người; đánh trận thí luyện của tứ đại phong.
“Toàn nhất” là chỉ người đạt hạng nhất ở đánh lôi đài một người, hạng nhất một người đánh trận thí luyện của tứ đại phong cùng với hạng nhất đoàn thể đánh trận thí luyện của tứ đại phong.
Nhiều năm như vậy, vẫn không xuất hiện được thần nhân nào như vậy.
Huống chi phong bọn họ …… Khụ, có thể lấy được hạng ba đã không tồi rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Như vậy sao.
Thương Yến Đình hướng tới hai người nói lời cảm tạ: “Đa tạ sư huynh giải thích nghi hoặc.”
##
Ở sau khi gặp được tám đại thế gia, Giả Hi Đồng cho rằng Thương Yến Đình sẽ có một ít hành động báo thù, nhưng mà là nàng suy nghĩ nhiều.
TruyenLau.com
Nam chủ nhẫn thuật chắc chắn là đệ nhất, mỗi ngày vẫn y như cũ trừ bỏ luyện võ thì là đến Tàng Thư Các, lịch sinh hoạt của nàng còn phong phú hơn hắn.
Là một cái hồn thể không cần nghỉ ngơi, buổi sáng mỗi ngày Giả Hi Đồng đầu tiên là đổi một ly nước chu sa sạch sẽ cho nhánh cây lang mộc, sau đó lấy ra chiếc lược chuyên dụng của mình dốc lòng chải chuốt, xử lý ít lông tóc không có bao nhiêu trên người tiểu racoon.
Cuối cùng chính là cho sủng vật Tiểu Hôi Hôi của nàng ăn.
Mỗi buổi tối, Thương Yến Đình đều sẽ chuẩn bị đầy đủ cỏ khô tốt nhất cho ngựa. Sau đó ở sáng sớm ngày hôm sau, Giả Hi Đồng sẽ thao túng tiểu racoon xách theo rổ nhỏ đầy cỏ ra cửa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng mà hôm nay, Tiểu Hôi Hôi biến mất rồi!
Nơi xa, ngựa thoát cương đang chạy như điên.
Phía sau nó là một đoàn đệ tử đang truy đuổi.
“Bắt lấy nó!”
“Wow, nó béo thật!”
“Bắt được nó, giữa trưa liền có đồ ăn ngon a!”
……
Một đám võ tu mấy ngày không được ăn thịt đôi mắt xanh lè, nghiễm nhiên là thấy được một khối thịt mỡ biết di động.
Giả Hi Đồng bị kinh ngạc làm rơi cả rổ nhỏ đang treo trên móng vuốt xuống mặt đất, xoay người chạy vào nhà: “Thân ký chủ, cứu mạng!!!”
##
“Tam sư đệ, ngươi bọc đánh bên trái.”
“Ngũ sư đệ, ngươi chặn đường bên phải.”
Đại sư huynh không có mặt, nhị sư huynh bình tĩnh chỉ huy các sư đệ. Vài phút sau các sư đệ mỗi người bắt lấy một cái chân đem nó nâng trở về.
Đó là sủng vật của nàng a!
Giả Hi Đồng nóng vội đến mức tứ chi chạm đất xông đến.
Giây tiếp theo, nàng bị bao tải bọc lại —— chui đầu vô lưới.
“Hôm nay là vận khí gì đây, sáng sớm đã bắt được hai con mồi.”
Nhị sư huynh xách theo tiểu racoon lui về phía sau, mặt tươi cười đến mức cười ra nếp nhăn: “Mọi người mau bắc nồi nhóm lửa.”
“Sư huynh.”
Thương Yến Đình bước chân nhanh hơn lên trước chặn đường đi của mấy người bọn họ.
“Sư đệ ngươi cũng tới rồi, Thanh Sương Phong chúng ta đã lâu không xuất hiện con mồi, đi đi đi, trưa hôm nay ăn bữa ngon!”
Nhị sư huynh nhiệt tình mà hô hào.
Thương Yến Đình không nhúc nhích, ánh mắt nhìn về phía tiểu racoon trên tay phải của hắn: “Đây không phải con mồi, là tiểu ma thú đã ký khế ước của ta.”
Khế ước ma thú tuy thưa thớt nhưng cũng không phải không có.
Nhị sư huynh nghe vậy thân thể khựng lại một chút, trước mặt chủ nhân lại muốn ăn ma thú của người ta: “Cái này, cái này…… Thật xấu hổ a.”
Hắn vội vàng đem tiểu racoon trả lại, thuận tiện khen câu: “Tiểu ma thú này thật đáng yêu.”
Thương Yến Đình ôm lấy tiểu racoon, ánh mắt nhìn về phía con ngựa được khiêng ở phía sau: “Sư huynh, con này cũng là của ta.”
Không khí vốn đã xấu hổ tức khắc trở nên càng xấu hổ.
Mấy cái sư đệ ở phía sau cảm giác khối thịt nặng trĩu trên vai tựa hồ bay mất.
Các sư huynh tiếc nuối.
Thương Yến Đình cười vô cùng hiền hòa: “Sư huynh?”
Không biết vì cái gì, nhị sư huynh nhìn sư đệ trước mặt đang cười tười nhưng lại cảm giác lạnh căm căm.
“Xin, xin lỗi sư đệ.”
Nhị sư huynh xoay người bảo các sư đệ phía sau mau chóng thả ngựa.
Sáng sớm bận việc vô ích.
Mấy người hưng phấn mà tới, thất vọng mà về. Khi rời đi không khí cực kỳ gượng gạo, sư huynh trẻ nhất đi ở phía sau cùng trộm quay đầu nhìn Thương Yến Đình một cái.
Cho đến khi đi xa, bọn họ mới bắt đầu thảo luận.
“Bộ dáng tươi cười của Diêm sư đệ vừa rồi có chút đáng sợ.”
“Ta cảm giác khả năng hắn đang tức giận.”
“Thiếu chút nữa đem ngựa cùng với ma thú của người ta ăn mất, nếu là ta cũng sẽ tức giận.”
“Nhưng mà ngươi không cảm thấy Diêm sư đệ người này rất khó ở chung sao, đặc biệt là vừa rồi…… Cái loại cảm giác này thật quái dị.”
“Được rồi.”
Nhị sư huynh đánh gãy bốn người nói chuyện: “Diêm sư đệ là người quái gở, mọi người ngày sau lại đây ít thôi, không cần quấy rầy hắn là được. Không được học Thiên Võ Phong đối chọi gay gắt như vậy, không hề có tình nghĩa đồng môn.”
##
Bên kia, Giả Hi Đồng cũng cảm giác được sự việc xấu hổ vừa rồi làm không khí lúc đó trở nên quái dị.
“Thân ký chủ, bộ dáng mới vừa nãy của chúng ta hình như không tốt lắm?”
Nàng đã sớm chú ý tới Thương Yến Đình ở trong phong so với thời điểm là giáo tập sinh còn quái gở hơn. Tuy rằng các sư huynh trong Thanh Sương Phong đều là người rất nhiệt tình, nhưng cho dù là ai đi nữa thì đều sẽ không vẫn luôn mặt nóng dán mông lạnh*.
*Mặt nóng dán mông lạnh: ám chỉ sự việc một người khi được người khác nồng nhiệt bắt chuyện cũng chỉ lạnh nhạt, hờ hững. Nhiệt tình không được đáp lại, người ta cảm thấy như mới bị giội một xô nước lạnh.
Bằng hữu đã “kết giao” được cũng đã đi sang Thiên Võ Phong, hiện giờ Thương Yến Đình còn đối xử với người ta không nóng không lạnh.
Nàng - Giả Hi Đồng làm một cái hệ thống giả đối với chuyện này để ý bằng cả trái tim tựa như người giáo viên để ý học sinh không hòa đồng trong lớp.
“Chào ký chủ thân mến, ngài có nhiệm vụ mới như sau: Phá tan rào cản giao tiếp với ngươi trong lòng các sư huynh, thành lập tình hữu nghị tốt đẹp với hơn 10 vị sư huynh.”
“Vì sao ngươi luôn thích tuyên bố mấy cái nhiệm vụ như vậy? Bọn họ thiếu chút nữa là ăn ngươi, ngươi còn muốn lấy lòng bọn họ?”
Thương Yến Đình nghe nhiệm vụ xong môi hơi nhấp. Không còn tươi cười dối trá, lạnh nhạt mới là cảm xúc thật sự của hắn: “Ngươi nói nhiệm vụ của ngươi là trợ giúp ta thành thần, làm những chuyện ngu xuẩn này có thể thành thần?”
Hắn sẽ không vì bất luận việc hoặc người không liên quan gì mà trả giá.
“Hoàn thành nhiệm vụ đạt được khen thưởng: Di Tu Phù *2……”
Thương Yến Đình đã rất lâu không đối nàng hung dữ như vậy, giờ đột nhiên hắn nóng tính lên làm nàng sợ tới mức thanh âm phía sau đều nói nhỏ đi.
Ngay sau đó, giọng nói của thanh niên phản nghịch đột nhiên im bặt.
##
Giữa trưa hôm nay, trên Thanh Sương Phong, mười con dê to mọng từ dưới chân núi được đưa lên tới.
Được đưa lên ngoại trừ dê còn có một vị đầu bếp tay nghề tinh vi xuất chúng.
Các sư huynh không rõ sự thật chảy nước dãi đi theo sau mông đầu bếp chạy đến tiểu viện của Thương Yến Đình, ý đồ dùng lý do đi bộ dạo sơn, luyện võ che giấu mục đích chính mình đến ăn cọ cơm.
Nhưng mà chẳng được bao lâu, bọn họ đã ghét bỏ đầu bếp tay chân quá chậm, liền lao vào giúp đầu bếp giết dê, bắc nồi, nhóm lửa, làm cho Thanh Sương Phong giống như đang ăn tết.
Toàn bộ Thanh Sương Phong ước chừng cũng chỉ có nhị sư huynh cùng với tứ, ngũ, lục, bát sư đệ là không đi.
Tuy rằng không đi, nhưng mà tin tức của bọn họ vẫn rất linh thông.
“Nhị sư huynh, Diêm sư đệ kêu người mang đến mười con dê béo!.”
“Nhị sư huynh, các sư đệ bị thịt dê của Diêm sư đệ lừa đi rồi.”
“Nhị sư huynh, đại sư huynh bị thịt dê của Diêm sư đệ lừa đi rồi.”
“Nhị sư huynh, tứ sư huynh cùng lục sư đệ cũng bị thịt dê của Diêm sư đệ lừa đi rồi!”
Thương Yến Đình: Ta rất lạnh nhạt, nhưng mà hệ thống cung cấp khen thưởng quá nhiều.
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.