Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 33: Gặp lại tám gia tộc lớn

Hôm nay ánh nắng tươi sáng, Thương Yến Đình ngồi ở vị trí có ánh sáng tốt nhất trong Tàng Thư Các chép công pháp, tâm quyết. Bên ngoài Tàng Thư Các là khoảng sân rộng lớn được lát đá xanh, không ít người luyện võ ở chỗ này.

Ngoài cửa sổ, đao kiếm tương giao leng keng rung động, luận bàn, đánh nhau vô cùng kịch liệt.

“Sư huynh, quần lót ta phơi ở bên ngoài là bị ngươi trộm đúng không?”

“Nói bậy, hành động của người tập võ sao có thể nói là trộm.”

Nhị sư đệ hướng tới đại sư huynh xoay tay thành hình trảo muốn công kích bảy tấc dưới thân hắn: “Sư huynh, ngươi vô sỉ!”

“Sư đệ, ngươi nhìn xem động tác của chính mình đang nói ai vô sỉ.”

Đại sư huynh khuôn mặt chính phái bắt lấy bàn tay tội ác của hắn: “Huống chi quần áo bông đang mặc trên người của ngươi, vẫn là do sư huynh may vá giúp ngươi……”

Thanh âm hai người nói chuyện không ngừng truyền đến, làm cho Giả Hi Đồng rất muốn đi ra ngoài xem.

Đột nhiên, tiếng đánh nhau dừng lại.

Bên ngoài truyền đến thanh âm của nhị sư huynh: “Diêm sư đệ, có người tìm!”

##

Dưới lầu Tàng Thư Các, ánh mắt đầu tiên của Giả Hi Đồng nhìn thấy Ngưu Xuyên Xuyên liền phát hiện hắn gầy đi.

Miệng hắn râu ria xồm xoàm, dưới mắt còn có cả bọng mắt lớn, ánh mắt nhìn về phía Thương Yến Đình không tự giác ánh lên sự mong đợi. TruyenLau.com

“Diêm đồng học!”

“Có chuyện gì sao?”
TruyenLau
“Ta, ta muốn hỏi ngài có thể giúp ta xin chuyển tới Thanh Sương Phong được không.”

“Ta chẳng qua chỉ là một học sinh, làm sao có năng lực giúp ngươi từ đệ tử Thiên Võ Phong biến thành đệ tử Thanh Sương Phong được?”

Ánh mắt Thương Yến Đình đảo qua trên người hắn, lộ ra nụ cười không đạt đáy mắt.

Bao nhiêu dũng khí mà Ngưu Xuyên Xuyên tích góp trước khi tới đây giờ tựa như quả bóng bay bị xì hơi. Hắn không biết vì cái gì mà lúc trước Diêm Thanh nguyện ý trợ giúp chính mình, nhưng chắc chắn một điều hiện giờ sự khẳng khái này hiển nhiên đã hết kỳ hạn.

Chờ hắn rời đi, Giả Hi Đồng dò hỏi: “Ngưu Xuyên Xuyên vì cái gì không muốn ở lại Thiên Võ Phong a?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trong nguyên tác, Thương Yến Đình đã ở Thiên Võ Phong rất lâu nha.

“Không rõ ràng lắm.”

Thương Yến Đình làm lơ sự dị thường của Ngưu Xuyên Xuyên, chuẩn bị trở về Tàng Thư Các.

“Diêm sư đệ.”

Hắn còn chưa đi khỏi, đã bị hai sư huynh gọi lại: “Buổi chiều có giờ do viện trưởng dạy, đừng lên chép sách nữa, đợi chút đi cùng chúng ta đi.”

“Đúng vậy.”

Nhị sư huynh thu hồi kiếm gật gật đầu: “Đợi ta cùng với các sư huynh đệ đổi quần áo liền đi.”

Trước khi rời đi còn nhắc nhở Thương Yến Đình một chút: “Nhớ rõ đừng ăn cái gì, Thiên Nguyên Điện sẽ cung cấp thức ăn trưa miễn phí.”

##

Viện trưởng học viện Thánh Đô là người mạnh nhất trong học viện.

Mỗi tháng dạy học một lần, đó là phúc lợi chỉ có đệ tử nội môn trở lên mới có thể tham gia.

Mỗi lần viện trưởng dạy học, Thanh Sương Phong đệ tử đều tới sớm nhất, chỉnh tề nhất —— bởi vì các đệ tử ở Thanh Sương Phong ngày ngày ăn cỏ ăn trấu, mỗi tháng cũng chỉ có lúc này đây có thể ăn được đồ ăn ngon.

Nhưng mà khi tới cũng không thể làm mất uy phong của Thanh Sương Phong.

Tất cả mọi người đều sẽ mặc trang phục đệ tử đẹp nhất của bản thân, ngoại trừ việc tốc độ ăn thịt nhanh một chút, những mặt khác thì không có gì khác biệt với ba phong lớn còn lại. Vì này dẫn tới bí mật bần cùng của phong bọn họ vẫn được che giấu rất khá, chỉ có chân chính trở thành đệ tử Thanh Sương Phong mới có thể biết Thanh Sương Phong tài chính thiếu hụt đã lâu, tới Thanh Sương Phong đó đồng nghĩa với việc gia nhập đại gia đình khổ tu.

“Sư đệ tới ngồi chỗ này!”

Lợi ích của việc tới sớm chính là có thể chiếm một cái vị trí tốt để nghe giảng bài.

Các sư huynh rất có ý thức trách nhiệm mà dẫn dắt Thương Yến Đình chen vào trung tâm, hơn nữa truyền thụ tâm đắc cách chiếm chỗ ngồi tốt cho hắn.

“Tầm mười lăm phút nữa là người của ba phong kia sẽ tới. Đặc biệt chú ý những đệ tử của Thiên Võ Phong đó, mỗi người bọn họ đều giống như sói đói, vì một cái vị trí tốt cũng có thể đánh lên. Ngươi lại đây ngồi, trước khi viện trưởng tới ngàn vạn đừng di chuyển đi đâu khác. Ngoài ra vị trí tốt nhất ở phía trước là cho những con em quý tộc, đừng đoạt với bọn họ.”

Nghe được bốn chữ con em quý tộc, Giả Hi Đồng nháy mắt liền nghĩ tới tám gia tộc lớn.

Nói ai, ai đến.

Ở ngay sau khi nhóm đệ tử tựa sói đói của Thiên Võ Phong tiến vào, đệ tử của tám gia tộc lớn mới chậm rãi đi vào đại điện giống như tản bộ trong sân vắng.

Trang phục đệ tử mà bọn họ mặc trên người xuyên đều được thêu tơ vàng, chỉ bạc. Mỗi người thần sắc đều vô cùng kiêu ngạo, bước đi trong ánh mắt cực kỳ hâm mộ của các đệ tử phong khác.

Giả Hi Đồng ở giữa những người đó thấy được Thương Mạc Vân và Tống Dục Nhi, cùng với rất nhiều gương mặt quen thuộc nhưng nàng không nhớ được tên.

Thương Mạc Vân kiêu ngạo đi ở phía đầu, được con cháu thế gia xung quanh vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt*.
*Chúng tinh phủng nguyệt: một đám sao tôn lên ánh trăng, giống như một đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng

Khi hắn đi ngang qua bên người Thương Yến Đình, Giả Hi Đồng vừa vặn nghe được hắn nói chuyện cùng người bên cạnh hắn.

“Mạc Vân, nghe nói biểu huynh của ngươi sắp trở thành đệ tử thân truyền của viện trưởng, chúc mừng, chúc mừng.”

“Cùng vui cùng vui.”

Thương Mạc Vân duỗi tay đáp lên vai Tống Dục Nhi bên cạnh: “Sau này Dục Nhi gả qua đây, chúng ta đều là người một nhà.”

Nam tử bên cạnh cười gật gật đầu: “Cũng là hai người các ngươi có duyên, nếu không phải ngươi, Dục Nhi thiếu chút nữa phải gả cho cái loại đồ vật lòng lang dạ sói Thương Yến Đình kia.”

“Hắn đó là không biết tự lượng sức mình.”

Ánh mắt Thương Mạc Vân lộ ra một tia trào phúng, ngay sau đó ngạo mạn mà đi đến ngồi ở vị trí đằng trước.

Các con cháu của các thế gia khác đi ở phía sau mặt nghe vậy lộ ra thần sắc kỳ lạ.

Nếu Thương Yến Đình thuận lợi đến học viện Thánh Đô, vị trí đệ tử thân truyền của viện trưởng sao có thể đến lượt Thương Cửu Minh.

Thương Minh Nghị vì để nhi tử của mình trở thành đệ tử thân truyền, không ngại chính tay đâm cháu ngoại ruột thịt.

Thương Mưu gia chủ vì củng cố ích lợi gia tộc Thương Mưu, thấy Thương Yến Đình bị phế căn cơ, trực tiếp từ bỏ Thương Yến Đình, mắt lạnh nhìn cháu ngoại ruột đi tìm chết.

Chút việc dơ bẩn này của Thương gia ai mà không biết.

Chẳng qua Thương Yến Đình đã chết cũng tốt.

Hắn giết các đệ tử có tiềm lực nhất của các gia tộc lớn khác, làm gia tộc Thương Mưu dù bị dao động lớn đến vậy còn có thể ngồi ổn ở vị trí đầu tám gia tộc lớn. Nếu hắn còn sống, ai mà không lo lắng kẻ chết tiếp theo có phải là chính mình hay không.

Các thế gia này trên mặt treo nụ cười, trong lòng mỗi người lại mang một tâm tư khác mà ngồi xuống. Bọn họ không biết, người mà chính mình sợ hãi cũng đang ngồi ở phía sau họ.

Thương Yến Đình toàn bộ hành trình không phân cho bọn hắn nửa ánh mắt.

“Thân ký chủ, ngươi có khỏe không?”

Giả Hi Đồng ở trong thức hải nhìn hắn.

“Ừ.”

Thần sắc Thương Yến Đình không có nửa điểm dị thường.

Cái này làm cho Giả Hi Đồng liên tưởng tới nguyên tác —— thân ký chủ cũng bày ra cái biểu tình này lúc diệt cả đại lục.

##

Tiết của viện trưởng chủ yếu nói hình thái ý thức cao hơn tu luyện pháp môn, làm các nghe đệ tử phía dưới nghe như lọt vào trong sương mù nhưng không ai dám ngủ gà ngủ gật.

Thời gian một buổi trưa qua đi rất nhanh.

Ở trên đường về phong Thương Yến Đình đột nhiên hỏi: “Xin hỏi các vị sư huynh, trong học viện có bao nhiêu đệ tử thân truyền?”

“Phong chủ của chúng ta có hai người đệ tử thân truyền, thêm cả các phong khác tổng cộng tầm mười người.”

Nhị sư huynh nghe vậy đáp: “Đệ tử thân truyền thông thường là được cung cấp địa phương cho bọn họ chuyên môn tu luyện, chúng ta bình thường không có biện pháp gặp được các sư huynh đó.”

Nói xong hắn đột nhiên nhớ tới: “Ngươi không phải muốn nhìn đồ vật trên Tàng Thư Các sao, đệ tử thân truyền là có tư cách xem lầu 5 Tàng Thư Các.”

“Ngươi đây là muốn hố Diêm sư đệ sao? Sư đệ chớ nghe hắn nói xằng, làm đệ tử thân truyền không phải tốt đẹp như vậy.”

Nhị sư huynh còn chưa nói xong, đã bị đại sư huynh đánh gãy.

Hắn ghé vào bên tai Thương Yến Đình thấp giọng nói: “Phong chủ của phong chúng ta ……”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu