Đi vào học viện Thánh Đô đã hơn một tháng.
Dựa theo ước định, Thương Yến Đình phải cung cấp 10 tờ Chúc Do Phù cùng với 10 tờ Cố Hóa Phù cho Vạn Bảo Các.
Vạn Bảo Các của Lương Đinh đều đã chạy đến học viện Thánh Đô, ở dưới chân núi có một cái chi nhánh nhỏ. Người của chi nhánh mang theo ngân phiếu tới lấy đồ vật, thuận tiện đem Tiểu Hôi Hôi cùng dẫn tới.
“Chúc mừng công tử thành công tiến vào nội môn học viện, đây là hạ lễ mà ông chủ của chúng ta tặng ngài.”
Quản sự lấy ra một cái hộp vuông hai tay dâng lên, đợi sau khi Thương Yến Đình tiếp nhận mới tiếp tục nói: “Học viện xuống núi khó khăn, công tử lại là khách quý của Vạn Bảo Các chúng ta. Ngài nếu có đồ vật cần xuống núi mua sắm, có thể viết ra tờ giấy, mỗi tháng chúng ta sẽ phái người lên đây ba lần đưa đồ cho ngài.”
Lương Đinh không hổ là từ thương*, rất biết làm người.
*Từ thương: thương nhân có tấm lòng nhân từ.
Hắn hiện tại mới chỉ là thương nhân có chút danh tiếng ở Chiếu thành, ở địa phương khác chỉ là thương nhân bình thường chưa ai biết đến. Hoàn toàn không có bối cảnh, hậu đài, lại đối xử với đệ tử nội môn Thương Yến Đình này cực kỳ nhiệt tình.
Thương Yến Đình nghe vậy nói thanh tạ: “Vậy làm phiền tiên sinh.”
Có sự hỗ trợ từ Vạn Bảo Các, nguyên liệu chế phù của hệ thống đã có đảm bảo nguyên vẹn.
“Không phiền, không phiền. À còn có thời tiết này rét lạnh, chúng ta tự mình chuẩn bị cho ngài chút đồ vật khác.”
Quản sự hướng Thương Yến Đình cúi mình vái chào, bảo người làm đem lương thực, cỏ của ngựa cùng với quần áo chống lạnh xuống rồi rời đi.
Giả Hi Đồng ngồi một bên vây xem, quan sát toàn bộ quá trình.
Tuy rằng có quan hệ ích lợi ở trong đó, nhưng không thể không nói Vạn Bảo Các ra tay rất rộng rãi.
Chờ tất cả mọi người đi rồi, hồn thể Giả Hi Đồng tiến vào thân thể tiểu racoon xem xét Vạn Bảo Các đưa tới những cái gì.
Cái rương đựng đều là đồ dùng sinh hoạt, đặc biệt là vài chiếc áo bông dựa theo kiểu dáng của phục sức đệ tử nội môn mà làm, đường may dày dặn, làm tinh xảo, bên trong nhét đều là bông mới, chạm vào áo có một loại cảm giác mềm như bông, rất ấm áp.
Trừ bỏ những quần áo bình thường, nàng còn tìm tới rồi một chiếc áo đặc biệt nhỏ, cực kỳ giống áo len chui đầu nhưng không có tay áo, nó lại có đến bốn cái lỗ.
Giả Hi Đồng đem nó lấy ra tới, ướm thử ở trên người chính mình vài lần, sau đó đem bốn chân theo thứ tự nhét vào các lỗ đó.
Vậy mà…… Vừa vặn đẹp!
TruyenLau.com
Cái áo này là đưa cho nàng đi?!
Lương Đinh cũng quá biết làm việc rồi.
Tuy rằng thân thể này không chân chính là nàng, nhưng không ảnh hưởng tới việc hảo cảm của Giả Hi Đồng đối với Lương Đinh tăng mạnh một đợt.
TruyenLau
Thương Yến Đình nhìn thú nhỏ bên người mặc quần áo: “Ngươi thích không? Lần sau ta bảo bọn họ làm nhiều thêm chút.”
“Cũng tàm tạm.”
Giả Hi Đồng nhón chân nhìn về phía cái hộp nhỏ Thương Yến Đình cầm trong tay: “Thân ký chủ, trong này là cái gì a?”
Cùng với ánh mắt tò mò của Giả Hi Đồng, cái hộp nhỏ được mở ra, bên trong đựng một viên đan dược. Website TruyenLau.com
Thương Yến Đình liếc mắt một cái đã nhận ra đó là Cố Khí Đan.
Từ Võ Đồ đến Võ Cảnh là cánh cửa mà rất nhiều người không qua được.
Một ít người sẽ thử dùng ngoại vật để kích phát tiềm lực của bản thân, Cố Khí Đan chính là lựa chọn thường thấy nhất trong số đó.
Tuy rằng Cố Khí Đan không hiếm thấy như vũ khí cấp diệu kim nhưng giá cả cũng cực kỳ sang quý, giá cả của nó ngoài thị trường đã là 1000 lượng bạc trắng một viên.
Phía dưới còn đè một tờ giấy —— Lương đệ tặng một viên Cố Khí Đan, chúc Thương huynh sớm ngày đột phá.
Lúc trước Thương Yến Đình từ Võ Đồ đến Võ Cảnh không dùng bất luận cái dược vật gì, hiện giờ tự nhiên cũng không dùng đến viên đan dược này. Hắn thu Cố Khí Đan vào Di Tu Phù, nhận lấy tâm ý của Lương Đinh.
“Đúng rồi thân ký chủ, Ngưu đồng học cũng đã tặng ngươi một cái lễ vật nha.”
Bởi vì Lương Đinh tặng quà làm Giả Hi Đồng đột nhiên nhớ tới Ngưu Xuyên Xuyên đồng học.
Thương Yến Đình nghe vậy đứng lên, từ trong ngăn tủ tìm được lễ vật dùng giấy dai bọc kĩ.
Sau khi mở ra, bên trong là một đoạn đầu gỗ. Dài cỡ bàn tay, thẳng tắp, có một đoạn nho nhỏ bị chia nhánh, thoạt nhìn giống chữ cái “Y”.
Đoạn gỗ nhỏ này thoạt nhìn chỉ là một nhánh cây bình thường, điểm khác biệt duy nhất chính là vật ấy có một cỗ mùi hương thấm vào ruột gan.
Thương Yến Đình ngửi được hương thơm đó, nhưng lại không biết nó là cái gì.
Giả Hi Đồng tuy rằng không có khứu giác, nhưng nàng có《 Lục Tịch 》nha.
Ở ngay khi móng vuốt chạm vào nhánh cây bình thường này, 《 Lục Tịch · phần thiên tài địa bảo 》 lại có thêm một tờ.
【 Chương ba · lang mộc thụ 】
【 Tập tính: Sinh trưởng trên xích thủy, thường có ly chu trông coi, nhánh cây tự mang một loại hương thơm. 】
【 Công dụng: Hình dáng như cây bách, lá là trân bảo. 】
Thân cây không phải bảo bối, lá cây mới là bảo bối a!
Giả Hi Đồng nhìn Thương Yến Đình muốn tùy tay ném nó xuống, vội vàng ngăn cản: “Thân ký chủ, ngươi không cần thì có thể tặng cho ta không?”
“Vật này có công dụng sao?”
“Thân cây không có, nếu có thể mọc ra lá cây thì sẽ có.”
Là người một nhà, lần này Giả Hi Đồng không lừa hắn.
Nhưng mà một nhánh cây nho nhỏ này sao có thể mọc ra lá cây, Thương Yến Đình đưa tới trước mặt nàng: “Cầm đi đi. “
Đi theo nam chủ chính là tốt!
Giả Hi Đồng tìm cho nhánh cây nho nhỏ này một cái bình sứ nhỏ bé, đẹp mắt, rót đầy nước vào bên trong sau đó đem nhánh cây cắm vào trong đó.
À đúng rồi, sinh trưởng ở bên trong xích thủy.
Dựa theo lý giải của tiểu racoon: Xích thủy chính là nước màu đỏ —— thế nên nàng lại bỏ thêm chút chu sa vào trong đó.
Cũng không biết lang mộc thụ có thể sống hay không, dù sao nó chết thì nàng cũng không lỗ, ngược lại nó mà sống thì nàng lại kiếm lời.
Lại nói đã lâu bọn họ chưa nhìn thấy Ngưu Xuyên Xuyên, cũng không biết hắn hiện tại ổn không.
##
Ngưu Xuyên Xuyên hiện tại không ổn.
Khi ở Thiên Nguyên Điện hắn bị phân tới Thiên Võ Phong.
Trong tưởng tượng của hắn, sau khi tiến vào Thiên Võ Phong hắn sẽ được phong chủ dạy dỗ, nỗ lực tu luyện, tập được công pháp cao thâm rồi về nhà quang tông diệu tổ. Nhưng mà mới vào Thiên Võ Phong một tháng ngắn ngủn, hắn mới phát hiện hóa ra đệ tử nội môn không hề đơn thuần như giáo tập sinh trước đó hắn quen biết.
Phong chủ Thiên Võ Phong cũng chỉ có một vị, đệ tử nội môn dưới trướng lại vô cùng đông đảo.
Đệ tử trong phong vì tranh công pháp, tranh tài nguyên, tranh cả sự chú ý của phong chủ mà âm thầm ra tay đấu đá, lục đục với nhau.
Đệ tử cũ nhìn đệ tử mới không hợp mắt.
Đệ tử có tốc độ tu luyện kém nhìn đệ tử ưu tú không hợp mắt.
Đệ tử Thiên Võ Phong toàn phủng cao dẫm thấp, bắt nạt kẻ yếu, ghen ghét cường giả, chia bè kết nhóm, hoàn toàn bất đồng với bầu không khí ở Thanh Sương Phong.
Ngưu Xuyên Xuyên vừa là đệ tử mới, vừa có loại tư chất xuất chúng này, một lòng một dạ chỉ nhào vào việc tu luyện, lại còn không có bất luận cái bối cảnh và tiểu đoàn thể gì rất nhanh hắn đã bị theo dõi.
Ban đầu những người này chỉ là châm chọc mỉa mai, làm một ít việc nho nhỏ làm hắn khó xử.
“Ngưu Xuyên Xuyên lợi hại a, đã lên tới Võ Đồ hậu kỳ rồi cơ đấy, ngươi lợi hại như vậy không được làm đệ tử thân truyền của phong chủ thật đáng tiếc.”
“Ngưu Xuyên Xuyên lại muốn đi Tàng Thư Các, ngươi như vậy làm chúng ta rất khó chịu a.”
“Ngưu Xuyên Xuyên, nhớ rõ quét tước toàn bộ nhà xí trong phong.”
……
Ngưu Xuyên Xuyên tuy rằng thân cao thể tráng, nhưng từ nhỏ tính tình hắn đã ôn hòa, làm người thành thật. Hậu quả chính là thủ đoạn bắt nạt của bọn chúng dần dần thăng cấp, biến trêu chọc thành bạo lực.
Tất cả mọi người trong phong đều biết Thiên Võ Phong có cái gia hỏa yếu đuối, dễ khi dễ mới tới. Ai có tâm tình khó chịu đều có thể chỉ vào hắn mắng vài câu. Đặc biệt là đoàn thể bốn người ở cùng hắn bắt nạt hắn nghiêm trọng nhất, khiến hắn trở thành bao cát thịt người không thể đánh trả trong lúc tu luyện.
Ngưu Xuyên Xuyên bởi vì loại chuyện này nên đã đi tìm phong chủ và lão sư rất nhiều lần, nhưng phong chủ bận việc tu luyện sẽ không quản những việc này, lão sư thì đều mở một con mắt nhắm một con mắt.
Nguyên bản đang là một thanh niên hàm hậu tươi sáng như ánh mặt trời, hiện giờ mắt thường có thể thấy được hắn gầy rộc đi.
Sự sợ hãi và hậm hực đối với bạn cùng phòng làm hắn không dám trở về, thậm chí dâng lên ý niệm thôi học mà sáu lần khảo thí khi trước cũng chưa hề nghĩ tới.
Hắn không muốn ở đây thêm giây nào, đi nơi nào đều được chỉ cần không phải ở đây.
Cái ý niệm này sinh trưởng điên cuồng trong đầu hắn, đột nhiên Ngưu Xuyên Xuyên nhớ tới người làm hắn vừa kính ngưỡng lại vừa sợ hãi kia.
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.