Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 37: Giao đấu người mới - bắt đầu

【 Sơ cấp —— chương năm: Dẫn Lôi Phù sơ cấp 】

【 Phương pháp sử dụng: ném – có thể dẫn thiên lôi bình thường, đánh trúng người nhẹ thì toàn thân tê mỏi, nặng thì ngất 】

【 Cần giấy chu sa, mực chế từ Càn Nguyên thảo 】

Dẫn Lôi Phù, sau Bạo Liệt Phù lại ra một loại bùa chú tấn công.

Giấy chu sa nàng còn có rất nhiều, cho nên chỉ cần tìm được Càn Nguyên thảo.

Nhưng mà Càn Nguyên thảo……

“Đồ vật ngươi yêu cầu càng ngày càng khó tìm.”

Từ ban đầu trên thị trường có bán sẵn giấy chu sa cùng với mực nham thạch, đến mặt sau yêu cầu máu ma thú và mai rùa đen, lại đến giá cả không hề rẻ ám giản huyền thảo cùng cá văn dao, hiện tại lại cần Càn Nguyên thảo càng so với phía trước còn muốn trân quý hơn vài phần.

Hệ thống là cái bảo bối chiêu tài, lại càng là cái động tiêu tiền.

Nếu toàn bộ phù tu đều là như thế này, kia yêu cầu tài lực kiểu gì mới có thể bồi dưỡng ra một cái đại năng.

Nguyên nhân phù tu xuống dốc tựa hồ bị nàng tìm được rồi.

“Càn Nguyên thảo khó tìm, kêu Vạn Bảo Các dưới chân núi tìm hẳn là cũng không còn kịp rồi.”

Thương Yến Đình duỗi tay sờ sờ tiểu racoon, sau đó đem nó để vào sọt: “Chờ trận giao đấu người mới kết thúc tìm kiếm cho ngươi sau.”

##

Trước khi trận giao đấu người mới diễn ra, toàn bộ đệ tử của tứ đại phong đều phải tập hợp chung một chỗ, đi vào Luyện Tâm Các cho đến khi tỷ thí kết thúc mới có thể trở về.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thương Yến Đình mang theo một bộ quần áo tắm rửa liền chuẩn bị rời đi, Giả Hi Đồng nhìn vậy rất vô ngữ.

Bốn tấm Di Tu Phù của hắn, lấy nó ra tới để ít đồ vật không được sao?

Nàng từ sọt bò ra, cần kiệm quản gia mà đem chăn đóng gói, tủ bát và quần áo đóng gói, khăn lông rửa mặt cùng với chậu trong phòng toàn bộ đem theo. Trừ bỏ chảo sắt lớn trong phòng bếp dọn không nổi, nàng sắp đem toàn bộ gia tài đều cất vào đi. Thế cho nên bốn cái Di Tu Phù của Thương Yến Đình, có đến ba cái bị nhét đến tràn đầy.
TruyenLau
“…… Đủ rồi sao?”

“Đủ rồi.”

Giả Hi Đồng nhìn nhà ở trống rỗng, cảm thấy rất vừa lòng. Ngay sau đó lại nhìn đến nhánh cây lang mộc đặt ở giữa mặt bàn, dùng móng vuốt đem này nâng lên tới chui vào sọt ngồi ngay ngắn.
TruyenLau.com
“Thân ký chủ, chúng ta đi thôi.”

##

Luyện Tâm Các ở tận cùng bên trong của học viện Thánh Đô, đệ tử khi đến cần tới chỗ quản sự thông báo trước.

Trong đại điện, hầu hết tân sinh đều tụ tập theo nhóm nhỏ tốp năm tốp ba, chỉ riêng Thương Yến Đình cô đơn chiếc bóng. Hơn nữa hăn mặc trang phục đệ tử của Thanh Sương Phong lại cõng theo tiểu thú sau lưng có vẻ phá lệ chói mắt.

“Thanh Sương Phong a.”

Quản sự liếc mắt nhìn Thương Yến Đình một cái, sau đó ném cho hắn một cái mộc bài: “Đợt này đệ tử mới quá nhiều, địa phương khác đều không còn chỗ ở, ngươi qua sương phòng phía tây ở đi.”

Sương phòng phía tây là chỗ hẻo lánh nhất Luyện Tâm Các.

Cửa gỗ có một cái đã hỏng lung lay sắp rớt. Giường trong phòng chỉ có tấm ván gỗ, mặt trên còn phủ kín tro bụi. Trong phòng trừ bỏ cái bàn gỗ nhỏ, chỗ đun ấm nước thì không còn bất luận đồ vật sinh hoạt nào khác.

Trên nóc nhà còn thủng một lỗ lớn, lỗ thủng cùng cửa hỏng lẫn nhau hô ứng, gió lạnh ở trong phòng thổi vèo vèo.

Nơi này…… Quả thực so nhà cỏ mà thập nhất sư huynh ở còn bần cùng hơn.

Điều kiện ở Luyện Tâm Các kém như vậy sao.

Giả Hi Đồng chấn kinh rồi.

May mắn khi bọn họ rời Thanh Sương Phong cái gì cần đem đều mang đến.

Tiểu racoon cần lao* cầm chổi lông gà phủi sạch tro bụi trên giường, chổi lông gà quét phía trước một chút, cái đuôi bị gãy của tiểu racoon quét phía sau một chút, cực kỳ buồn cười.
*Cần lao: cần cù lao động, siêng năng chịu khó.

Thấy vậy, biểu tình âm trầm của Thương Yến Đình từ khi bước vào nhà mới hòa hoãn xuống. Hắn từ trong Di Tu Phù lấy ra công cụ có thể tu sửa phòng ốc.

Quét xong giường, còn có tro bụi trên mặt đất cùng với mạng nhện ở bốn phía.

“Điều kiện thảm như vậy cũng không biết các sư huynh đệ khác vượt qua như thế nào.”

Giả Hi Đồng đem nhánh cây lang mộc của chính mình đặt lên trên bàn, một bên lau bụi trên ghế một bên nói: “Đến cái ấm nước cũng bị mẻ miệng, Luyện Tâm Các thật sự so Thanh Sương Phong còn nghèo.”

Thương Yến Đình nhìn ma thú đơn thuần này, trong lòng biết Luyện Tâm Các không hề nghèo, chẳng qua là tên quản sự kia là người xem xét thời thế, cực lợi dụng, nâng cao dẫm thấp mà thôi.

Trong bốn phong và tám đại thế gia, nơi Kim Dương Phong ở là tốt nhất tại sương phòng phía đông, Thăng Dương Phong và Thiên Võ Phong thứ hai, hắn là đệ tử duy nhất của Thanh Sương Phong kém cỏi nhất, tự nhiên bị an bài đến góc xó xỉnh này.

Nhưng hắn cái gì cũng chưa nói, yên lặng mà sửa cửa gỗ rách nát.

Chờ ngày sau nó chịu thiệt nhiều lần, tự nhiên liền sẽ biết nhân tâm phức tạp.

——

Thẳng đến đêm khuya bọn họ mới sửa sang lại phòng ốc xong, nhưng mà cũng bởi vậy bỏ lỡ cơm chiều tại nhà bếp Luyện Tâm Các.

Thương Yến Đình nhanh chóng ăn xong lương khô từ Thanh Sương Phong mang đến, uống nước lạnh nuốt xuống bụng.

Giả Hi Đồng nhìn thở dài: “Quả nhiên cái nồi to kia cũng nên mang đến, như vậy mới có nước ấm.”

Thương Yến Đình không để ý tới nó, ở bên ngoài múc nước suối nhanh chóng rửa mặt xong, mang theo hơi nước lạnh băng nằm lên trên giường. Cho dù đắp hai lớp chăn nằm trên giường, gió lạnh từ khe hở cửa gỗ thổi vào tới phảng phất vô khổng bất nhập*, làm người toàn thân lạnh băng.
*Vô khổng bất nhập: chỗ nào cũng có, không đâu không ở.

Lúc này, tiểu thú đột nhiên chui vào ổ chăn bò lên trên ngực hắn. Ngay sau đó dùng sức dang tứ chi ra, đem bản thân dãn thành một cái bánh tráng.

“Ngươi đang làm gì?”

“Làm chăn cho ngươi nha.”

Giả Hi Đồng xác định điều chỉnh xong tư thế của con rối, sau đó hồn thể trở lại thức hải của hắn.

Kỳ thật ấm chân là cách làm toàn thân ấm lên dễ dàng nhất, nhưng tương lai nàng chính là nhân vật sẽ trở thành Long Ngạo Thiên, kể cả đối phương là nam chủ, muốn nàng làm ấm chân cho hắn cũng là cả đời đều không thể.

“Chờ ta ngày mai tìm cho ngươi cái túi giữ ấm, khi ngủ sẽ càng thoải mái.”

Thương Yến Đình cảm thụ được nhiệt lượng trước ngực so địa phương khác cao hơn nhiều, biểu tình trên mặt không rõ: “Đã biết, ngủ đi.”

Thanh âm nhắc nhở của hệ thống thật lại rất trực quan: 【 Chúc mừng nhiệm vụ giả đạt được 2 điểm giá trị tín nhiệm của nam chủ, giá trị tín nhiệm hiện tại 65/100】

##

Ngày kế, chính là ngày diễn ra trận so đấu người mới.

Lôi đài thị đấu ở trung tâm trũng xuống so với bốn phía, xung quanh nhô lên đều là thính phòng, cực kỳ giống trường đấu thú thời cổ La Mã.

Mỗi một hàng cầu thang đều có người ngồi, ngồi chính diện phía đông đều là lão sư phụ trách làm trọng tài cuộc thi đấu.

Thi đấu là dựa theo rút thăm quyết định trình tự, chia làm đấu vòng loại, thi đấu vòng 2, bán kết cùng với trận chung kết.

Vòng thứ nhất đào thải một nửa đệ tử.

Đợt thứ hai tuyển chọn đệ tử xếp hạng trên hai mươi.

Vòng thứ ba lại là quyết đấu ra mười người đứng đầu.

Còn chung kết là chọn ra người đứng nhất trong mười người.

Bốn phong tổng cộng có hơn hai trăm đệ tử, mỗi lượt đồng thời tiến hành bốn trận thi đấu, vòng loại cũng phải mất thời gian ba ngày mới có thể hoàn thành.
Ngày đầu tiên Thương Yến Đình bốc trúng thăm không, Giả Hi Đồng đi theo hắn nhìn thi đấu lôi đài cả một ngày.

Nhóm đệ tử mới phần lớn cấp bậc đều chỉ là ở giai đoạn đầu Võ Đồ, lợi hại hơn chút thì là Võ Đồ hậu kỳ.

Trên cơ bản bọn họ đánh nhau đều dựa vào vật lộn, đua thân pháp, hợp khí lực, đua kỹ xảo, từng quyền đấm vào thịt, hàm răng cùng máu tươi bay tứ tung. Đừng nói mặt mũi bầm dập, bị đánh bất tỉnh, ngất xỉu người đều không phải số ít.

“Bọn họ đánh lên tới thật là khủng khiếp.”

Thẳng đến thời điểm có cơm tối, Giả Hi Đồng còn không có từ trận thi đấu vừa rồi hoãn lại đây, hơn nữa nàng còn chuẩn bị đêm nay vẽ thêm mấy tấm Chúc Do Phù cho Thương Yến Đình.

Liền ở khi nàng đi theo Thương Yến Đình vào nhà bếp múc đồ ăn xong ngồi xuống, đột nhiên phát hiện mấy người ở bàn ăn bên cạnh đang thảo luận về trận chiến đấu hôm nay quan sát được.

“Lưu Hạo sư huynh sát ma quyền thật là quá lợi hại, lại có thể một quyền đánh xuyên cọc gỗ.”

Nam đệ tử mặc trang phục của Thiên Võ Phong nói, tay phải niết quyền, có vẻ cực kỳ hưng phấn.

“Còn không phải sao.”

Đồng bạn bên cạnh hắn tiếp lời: “Một quyền này mà đánh trên đầu người kẻ đó có thể trực tiếp thấy thần võ pháp luôn. Hôm nay người bị đào thải của Thăng Dương Phong bọn họ hẳn là nhiều nhất trong bốn phong đi.”

“Cái gì bốn phong, ba phong mới đúng.”

Người thứ ba lộ ra biểu tình khinh thường, “Thanh Sương Phong kia chỉ có một cái đệ tử mà cũng kêu là một phong sao, nghe nói người nọ ngày hôm qua còn bị quản sự đuổi tới sương phòng bỏ hoang phía tây, đến cái rắm cũng không dám phóng.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu