Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 45: Xé ngươi

Nhìn ngân phiếu mà Giả Hi Đồng móc ra tới, các sư huynh đều an tĩnh một chút.

Sư đệ có tiền hơn so với bọn hắn, bọn họ có thể tiếp thu.

Nhưng đến cả ma thú của sư đệ đều có tiền hơn bọn họ, này liền quá làm người khó chịu.

Nhị sư huynh sửng sốt một chút, vẫn là tiếp nhận ngân phiếu —— sớm biết vậy thì đã không hỏi.

Lúc này thập nhất sư huynh lặng lẽ ngồi lại đây, lại lặng lẽ đem cái sọt đựng Giả Hi Đồng kéo đến bên cạnh: “Tế Thùng, sư huynh muốn thương lượng với ngươi chuyện nhỏ này.”

“A?”

“Ngươi cũng biết sư huynh thiên phú cực cao, nhưng sinh hoạt quẫn bách.”

Thập nhất sư huynh khẩn thiết mà nói: “Tế Thùng có thể đầu tư hai trăm văn tiền cho sư huynh hay không, chờ ngày nào đó sư huynh phát đạt liền trả cho ngươi.”

Đại sư huynh ở một bên không cẩn thận nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, thần sắc lạnh băng mà dịch chuyển Giả Hi Đồng về giữa: “Thập nhất, ngươi có chút dáng vẻ làm sư huynh đi.”

##

Đông ——

Phía dưới một loạt tiếng trống nặng nề vang lên, bắt đầu rồi!

Mọi người đều dồn ánh mắt xuống phía dưới, lúc này ở chính giữa lôi đài là hai nam tử có hình thể tương tự, tuổi tác xấp xỉ.

Hai bên chiến đấu rất là kịch liệt, làm các sư huynh đệ xung quanh đều có chút kinh ngạc.

“Nhóm đệ tử mới năm nay thực không tồi a.”

“Tuổi còn trẻ đã đến Võ Cảnh kỳ, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu cũng rất phong phú.”

Một đám người tập trung tinh thần mà nhìn tỷ thí ở phía dưới, ngẫu nhiên lại bình luận một chút về chiêu số của hai bên, Giả Hi Đồng ở bên cạnh nghe, lần đầu tiên cảm giác chính mình đã xem hiểu chiêu thức võ tu phía dưới.

Buổi chiều rốt cuộc đến phiên Thương Yến Đình lên đài.

Ngay khi hắn lên sân khấu, không nghĩ tới lại gặp người quen cũ —— Tống Dục Nhi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thành thật mà nói, ở khi Giả Hi Đồng nhìn đến nàng ta có chút không dám tin tưởng. Dù sao thì nàng ta kém cỏi như vậy, làm như thế nào để tiến vào hạng 10?

Nàng ta không dựa thực lực, mà là dựa nhân lực.

Rút thăm là có bug —— mỗi người đều có xác suất nhất định bốc vào đối thủ lợi hại hoặc là thực lực kém hơn.

Mỗi khi nàng bốc trúng đối thủ có thực lực mạnh mẽ đều sẽ có đệ tử Tống gia đem thăm trong tay mình trao đổi với nàng. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nàng thành công lọt vào hạng mười đó là do có rất nhiều con cháu Tống gia hộ giá hộ tống.

Họ làm như vậy cũng là có nguyên nhân, phong chủ Kim Dương Phong đã đồng ý với gia chủ Tống gia chỉ cần Tống Dục Nhi tiến vào hạng năm, liền có thể trở thành đệ tử thân truyền của hắn.

Mà hiện tại khoảng cách nàng trở thành đệ tử thân truyền cũng chỉ dư lại một bước cuối cùng.
TruyenLau.com
Tống Dục Nhi nhìn đệ tử Thanh Sương Phong trước mặt, hướng tới hắn hơi hơi hành lễ: “Tiểu nữ tử Tống Dục Nhi gia tộc Tống thị, rất vinh hạnh có thể được luận bàn cùng sư huynh, mong rằng sư huynh thủ hạ lưu tình.”

Động tác của nàng mềm mại, thanh âm ngọt ngào, làm người không tự giác được dâng lên cảm xúc thương hương tiếc ngọc.

Giao chiến nhìn như còn chưa bắt đầu, Tống Dục Nhi đã dùng tới đại sát khí của bản thân. Thiết nghĩ một đường nàng quá quan trảm tướng dáng vẻ nhu nhược này giúp đỡ nàng ta không ít lần.

Lúc này thanh âm của Thương Mạc Vân cũng từ bên ngoài lôi đài truyền tới: “Tiểu tử trên đài kia, nếu vị hôn thê của ta mà bị thương đến nửa sợi lông, ngươi liền thảm.”

Nha!

Người xung quanh nghe vậy phát ra tiếng cảm thán mang theo sự ái muội, Tống Dục Nhi đứng ở trên đài tức khắc đỏ bừng mặt: “Mạc Vân ca ca chớ có nói đùa, tỷ thí tự nhiên là phải toàn lực ứng phó, công bằng công chính.”

Nàng nói xong trên mặt vẫn phiếm hồng mà hướng tới Thương Yến Đình hành lễ, nhỏ giọng mà nói: “Vị phía dưới kia chính là ca ca ta, tấm lòng bảo hộ ta cấp thiết của hắn, mong rằng sư huynh chớ có để ý.”

Nói xong nàng còn phun ra đầu lưỡi ra, một bộ lão nương rất đáng yêu.

Hetui*
*Hetui: Là một từ phổ biến trên Internet. Nó là một từ tượng thanh, là một loại âm thanh mô phỏng một người khạc ra. Cách phát âm của hetui rất giống âm thanh phát ra khi khạc nhổ

Giả Hi Đồng trong thức hải nam chủ thức đã xem thấu hết thảy.

Tống Dục Nhi đây là muốn phủi sạch quan hệ với Thương Mạc Vân phủi, nói cho Thương Yến Đình bản thân vẫn đang độc thân, ám chỉ hắn thương hương tiếc ngọc, ngày sau có cơ hội càng có thể tiến thêm một bước đúng không.

Với chút thủ đoạn này, nàng chỉ có thể lừa điểu ti* không rõ chân tướng mà thôi.
*Điểu ti là tiếng lóng, chỉ những người thua kém mọi mặt: không tiền, không chỗ dựa, sự nghiệp nhợt nhạt, yêu đương thất bại.

Giờ phút này fan nguyên tác chỉ cảm thán rằng Tống Dục Nhi không hổ là nhân vật có nhiều anti-fan nhất cả quyển sách, lại còn là nữ xứng duy nhất không bị thu vào hậu cung.

Thật đúng là vừa độc ác vừa ngu xuẩn.

##

Hai người chính diện giao phong.

Vũ khí của Tống Dục Nhi là một cái roi dài.

Roi dài vung lên ở không trung phát ra thanh âm xoát xoát rung động, hướng tới Thương Yến Đình công kích mạnh mẽ.

Trên khán đài, nhìn Tống Dục Nhi công kích có người không khỏi kinh hô: “Không ngờ tới Kim Dương Phong còn có nữ đệ tử lợi hại như thế, bộ tiên pháp này vung lên thật là mạnh mẽ oai phong.”

“Diện mạo cũng không tồi, không phân cao thấp với sư muội Trương Sở Hi của Thăng Dương Phong.”

Nhắc tới nơi này, những đệ tử từng xem qua trận tỷ thí Trương sư muội giây biến Mai Siêu Phong lần nọ đột nhiên biểu tình có chút khó coi.

Nhớ rõ lần trước người đối chiến cùng sư muội Trương Sở Hi cũng là cái đệ tử Thanh Sương Phong này.

Lần này có thể hay không……

Bọn họ còn không kịp tiếp tục tưởng tượng, trong sân đã truyền đến một tiếng hét thảm.

Tống Dục Nhi bị roi của chính mình hung hăng quất một phát, trang phục đệ tử trên người đã bị phá lộ ra bông màu trắng bên trong. Da thịt dưới lớp quần áo hạ càng là ẩn ẩn đau.

“Tống cô nương không có việc gì đi?”

Thương Yến Đình đứng ở cách đó không xa nhìn về phía nàng, trên mặt mang theo nụ cười quan tâm.

Tống Dục Nhi không biết vì sao, nàng cảm giác được sự khinh thường đến từ đối phương.

Tốt xấu gì nàng cũng sinh ra tại hào môn, từ nhỏ được coi là thiên chi kiêu tử.

Phẫn nộ vì bị mạo phạm từ đáy lòng dâng lên, nàng rót nội lực vào roi dài trong tay.

Một roi, hai roi, ba roi.

Mỗi một lần, đối phương đều có thể tránh thoát dưới tay nàng.

Tống Dục Nhi tức giận lại dùng toàn lực xuất ra một roi, lúc này Thương Yến Đình đột nhiên rút ra tinh cương trường kiếm, roi dài quấn quanh trên mũi kiếm đột ngột quẹo lại thẳng tắp mà nhằm về phía nàng công tới.

Đầu roi ẩn dấu gai nhọn hướng thẳng tới cổ nàng mà đâm.

“A!”

Tống Dục Nhi ném roi dài ngồi xổm xuống, gai nhọn từ cái trán của nàng xẹt qua.

Một vết thương lớn từ phía trái trán của nàng ta kéo dài đến qua chân tóc bên phải, da thịt lòi ra, sâu đến mức có thể thấy được xương, lượng lớn máu chảy xuống mí mắt của nàng.

Tiểu mỹ nhân vào giờ phút này trông cực kỳ khủng bố.

Còn thi đấu cái gì.

Cả người Tống Dục Nhi đều khống chế không được mà thét chói tai, mặt của nàng!

Y sư của học viện lập tức liền đến, ở trong một đoàn hỗn loạn mang Tống Dục Nhi rời đi.

“Khốn kiếp!”

Nhìn đến nữ nhân của mình bị thương thành như vậy, Thương Mạc Vân giống một con sư tử phẫn nộ, hắn rút ra bảo kiếm của chính mình đi lên lôi đài: “Họ Diêm, ta muốn giết ngươi!”

“Lớn mật!”

Thấy thí sinh đại náo trường thi, lão sư phụ trách nghiêm khắc ngăn lại.

Đấu võ vốn không phải tiểu đánh tiểu nháo, bị thương thì tính cái gì, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc tu võ sau này hoặc vấn đề sinh tử, mặt khác đều ở trong phạm vi được cho phép.

Huống chi bọn họ đều ở một bên nhìn rõ ràng, tên đệ tử trên đài kia chẳng qua là ngộ thương thôi.

Thương Mạc Vân nghe vậy sắc mặt xanh mét: “Ta muốn khiêu chiến hắn!”

“Đây là trận giao đấu người mới, không phải nơi để ngươi đùa giỡn.”

Quan chủ khảo chau mày, đối với thái độ này của hắn rất là không vui.

Thương Mạc Vân từ bên hông lấy ra một khối lệnh bài, choang một tiếng ném lên trên mặt bàn của quan chủ khảo.

Lệnh bài kim quang lấp lánh, mặt trên có khắc hai chữ “Thương Mưu”.

Nhìn đến lệnh bài này sắc mặt mấy cái lão sư biến đổi, ngay cả quan chủ khảo đều không uy nghiêm bằng vừa rồi.

Con cháu của gia tộc Thương Mưu cùng với một cái đệ tử bình thường……

Cái nào nặng cái nào nhẹ căn bản không cần suy nghĩ.

Mấy cái giám khảo lén nhỏ giọng thương nghị, sau đó một lần nữa nhìn về phía người ở trên sân: “Giao đấu người mới không có quyết đấu, chỉ có tỷ thí. Đã có dị nghị, vậy thì ta chấp thuận cho các ngươi thi đấu lại một lần.”

Thương Mạc Vân nghe vậy lộ ra một cái tươi cười dữ tợn: “Diêm Thanh đúng không, ta muốn xé ngươi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu