Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Mấy cái bạn cùng phòng của Ngưu Xuyên Xuyên đi theo vết máu của hắn dọc trên đường đuổi tới sương phòng phía tây.
Phịch một tiếng.
Cánh cửa vốn đã rách nát hiện tại bị đá hỏng hoàn toàn.
Bốn người vọt vào trong phòng hướng tới Ngưu Xuyên Xuyên trên mặt đất phun ra khẩu nước miếng.
“Mẹ nó, người vậy mà dám chạy!”
“Lại còn tìm đến Thanh Sương Phong, quả nhiên phế vật đều tụ tập bên nhau, hay là ngươi đi theo hắn quay về Thanh Sương Phong luôn đi?”
Lưu Hạo đi lên một phen nắm lấy tóc Ngưu Xuyên Xuyên, ánh mắt khinh thường nhìn về phía Thương Yến Đình: “Hắn không phải là đến tìm ngươi che chở sao? Ngươi có cái bản lĩnh gì?”
“Lưu Hạo huynh, cho Thanh Sương Phong một chút giáo huấn!”
Ba tên đệ tử còn lại lấy Lưu Hạo cầm đầu ánh mắt lộ ra hưng phấn, bọn họ chính là mấy kẻ nói Giả Hi Đồng đã trọc lại xấu tại nhà bếp ngày đó.
Đến nỗi một tiếng Lưu Hạo huynh này.
Cuối cùng đánh thức chút ký ức ít ỏi của Giả Hi Đồng đối với cốt truyện trong nguyên tác.
Trong nguyên tác, Thương Yến Đình tiến vào học viện Thánh Đô cũng bị phân tới Thiên Võ Phong. Trong đó Lưu Hạo, Trương Tề bọn họ cũng chính là bạn cùng phòng của hắn!
Bởi vì nguyên tác là cái truyện người lớn, chú trọng phân cảnh diễn “Cảm tình” mà nhược hóa cốt truyện chính nên tên của bọn họ cũng bị sơ lược. Vốn dĩ số lượng lên sân khấu không nhiều lắm, hơn nữa cảm giác tồn tại còn ít ỏi đáng thương làm Giả Hi Đồng thiếu chút nữa không nhớ lại tới.
Từ từ!
Nếu nói nguyên bản Thương Yến Đình hẳn là trở thành bạn cùng phòng cùng với Lưu Hạo bọn họ, kia hiện tại Ngưu Xuyên Xuyên…… Chẳng phải chính là thay thế hắn?!
Giả Hi Đồng lại lần nữa nhìn về phía Ngưu Xuyên Xuyên.
Bàn chân không đeo giày bị đông lạnh đến phát tím, ngón tay huyết nhục mơ hồ, tóc của hắn bị Lưu Hạo hung hăng túm kéo lên, toàn bộ mặt bởi đau mà vặn vẹo. Một người cao to, cường tráng, đôn hậu, thành thật khi trước hiện tại lại trở nên gầy yếu, sợ hãi, rúm ró như vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giả Hi Đồng đột nhiên nhớ tới mấy cái đệ tử này trong nguyên tác bị Thương Yến Đình trộm giết chết.
Lúc ấy nàng chỉ tưởng rằng tác giả vì muốn miêu tả sự tàn nhẫn độc ác của nam chủ. Hiện tại liên tưởng lại, trong nguyên tác nam chủ khi đó mới Võ Đồ trung kỳ, có phải cũng từng gặp phải cảnh ngộ như vậy hay không?
Phanh ——
Đột nhiên Thương Yến Đình động, hắn một chân đá bay Lưu Hạo, đánh gãy Giả Hi Đồng hồi ức.
Lúc này hắn cũng không phải chỉ là thực lực Võ Đồ trung kỳ, càng không phải thịt cá mặc người xâu xé. Website TruyenLau.com
Là người có thực lực mạnh nhất trong mấy người, Lưu Hạo bị một chân này đá ngốc. Chỗ trái tim của hắn bởi vì chịu lực công kích mạnh mẽ mà ẩn ẩn đau, nháy mắt hắn đã phán đoán ra bản thân không phải đối thủ của Thương Yến Đình.
Kẻ hèn một cái đệ tử Thanh Sương Phong, hắn thế mà lại mạnh như vậy!
Lưu Hạo cố trấn áp sự kinh ngạc trong lòng, làm bộ như không có việc gì mà từ trên mặt đất đứng lên.
Tại sương phòng phía tây hẻo lánh này, cách nơi lão sư ở rất xa, đối phương nếu là muốn hại hắn, có thể không hề cố kỵ. Hắn vừa rồi muốn làm cái gì, hiện tại lại lo lắng Thương Yến Đình đối hắn làm cái gì. TruyenLau.com
“Diêm Thanh đúng không, ngươi chờ.”
Hắn hướng tới ba đồng bạn bên cạnh phất tay, ý bảo bọn họ rời đi.
Đến nỗi Ngưu Xuyên Xuyên, hắn có thể được Thương Yến Đình bảo hộ bao lâu? Có bản lĩnh cả đời đều đừng về Thiên Võ phong.
Trong phòng chỉ còn lại có hai người một gấu.
Ngưu Xuyên Xuyên còn không hoãn thần lại từ sợ hãi vừa rồi, lại còn bởi vì một chân kia của Thương Yến Đình mà chịu chấn động càng lớn.
Giả Hi Đồng từ đống đồ vật mang đến tìm ra áo khoác phủ thêm cho Ngưu Ngưu đáng thương, còn cho hắn thuốc giảm đau.
Thân thể Ngưu Xuyên Xuyên dần dần ấm áp lên, nhìn tiểu thú kỳ quái mặc quần áo ở bên cạnh, ủy khuất, sợ hãi, khó chịu các loại tình cảm phức tạp bị dồn nén lâu nay tức khắc giống lũ tràn bờ đê trút xuống.
Mãnh ngưu rơi lệ.
Tưởng tượng đến nam chủ trong nguyên tác cũng có thể đã phải chịu loại tao ngộ này, Giả Hi Đồng tức khắc đau lòng di tình, lấy ra khăn tay nhỏ tùy thân mang theo muốn lau nước mắt cho hắn.
“Ngươi không có tay sao?”
Một cái thanh âm lạnh băng truyền đến, Thương Yến Đình mặt vô biểu tình nhìn Ngưu Xuyên Xuyên.
Ngưu Xuyên Xuyên đang tiếp nhận đồ vật từ trên móng vuốt của Giả Hi Đồng nghe vậy cứng đờ không dám động, chờ đợi mệnh lệnh của hắn, sợ bị đuổi ra ngoài.
Thương Yến Đình căn bản không để bụng miệng vết thương trên người hắn, ngược lại là hỏi hắn một vấn đề: “Vừa rồi mấy người kia dám bắt bạt ta sao?”
Ngưu Xuyên Xuyên lắc đầu.
“Vì sao?”
“Bởi vì bọn họ đánh không lại ngươi. “
Thương Yến Đình nghe vậy cười khẽ: “Phế vật trong tám đại thế gia nhiều như vậy, vì cái gì bọn họ cũng không bắt nạt?”
Con cháu của tám gia tộc lớn sao có thể bị bắt nạt, bọn họ có hậu trường cường đại, người khác nịnh bợ còn không kịp.
Nhưng chính mình lại bất đồng với bọn họ.
Ngưu Xuyên Xuyên hoang mang mà nhìn về phía Thương Yến Đình: “Diêm đồng học, này có quan hệ gì đâu?”
“Hạng người như Lưu Hạo, chẳng qua là hạng chót nhất trong các tầng lớp. Bốn con rệp trong học viện lập nhóm bắt nạt kẻ yếu, từ trên người kẻ yếu tìm kiếm cảm giác về sự ưu việt.”
Thương Yến Đình nhìn về phía nước mắt trên mặt hắn: “Vì sao ngươi phải sợ loại người này?”
Ngưu Xuyên Xuyên chưa bao giờ nghĩ tới, người mình sợ hãi nhất thế mà lại bị hình dung như vậy.
Nhưng quả thật, bọn hắn có tư chất thiên tài không?
Có tu vi đứng đầu không?
Có hậu trường cường ngạnh không?
Đều không có!
Chỉ cần trong ba bọn họ có một người có một thứ trong những thứ trên thì hôm nay sẽ không chạy trốn đến nhanh như vậy.
Trên mặt Ngưu Xuyên Xuyên lộ ra biểu tình có chút phức tạp, mang theo một tia ngộ đạo, lại mang theo một tia ngạc nhiên —— như vậy Diêm Thanh đâu?
Hắn không có hậu trường, nhưng mà hắn có thiên phú tuyệt hảo, lòng dạ sâu đậm, trí tuệ siêu phàm, còn có bề ngoài hiền hòa không khớp với nội tâm tàn nhẫn.
Khi bừng tỉnh, Ngưu Xuyên Xuyên tựa hồ phản ứng lại đây người chính mình hẳn là sợ hãi nhất là ai.
Hắn nhìn về phía đan dược trong tay, quỳ trên mặt đất hướng tới Thương Yến Đình thể hiện lễ nghi kính trọng nhất: “Diêm đồng học cảm tạ ân cứu mạng của ngài, ta Ngưu Xuyên Xuyên nguyện trung thành với ngài vĩnh viễn!”
Thương Yến Đình liếc mắt nhìn vết thương của hắn, ánh mắt lộ ra sự hài lòng: “Làm người cần phải có sự góc cạnh của chính mình, hy vọng ngươi có thể giải quyết tốt chút phiền toái nhỏ này.”
Giả Hi Đồng ở bên cạnh nhìn, cảm giác biểu tình hiện tại của thân nam chủ càng thêm biến thái.
Rõ ràng Ngưu Ngưu là nàng lựa chọn để nam chủ hiểu được tình bằng hữu ấm áp, thân thiện, nhưng hiện tại Ngưu Ngưu giống như bị nam chủ dẫn sai lối.
Ngưu Ngưu đã rời đi, nàng vẫn còn ngốc tại một chỗ.
Thẳng đến khi nàng được Thương Yến Đình bế lên tới, hắn cau mày hỏi: “Ngươi đây là cái biểu tình gì?”
Biểu tình trên mặt tiểu racoon ngươi cũng có thể nhìn ra tới?
Giả Hi Đồng sờ sờ lông xù xù trên mặt mình.
“Ngươi cảm thấy ta rất ác độc, rất đáng sợ sao?”
Hắn kéo ra động tác tiểu racoon che mặt, đôi mắt thẳng lăng lăng mà nhìn nó, ánh mắt đen nhánh không có độ ấm, phảng phất như là muốn lấy mạng.
Ác độc sao?
So với Thương Yến Đình, bốn người kia mới thực sự là ác độc đi.
Bất luận là Ngưu Xuyên Xuyên, vẫn là nam chủ trong nguyên tác, bọn họ đều không nên phải chịu đối đãi như vậy!
Nàng ôm Thương Yến Đình một cái, kề sát vào mặt hắn, dán lông xù xù của mình để ấm áp hắn: “Ở trong lòng hệ thống, thân ký chủ không xấu, cũng không ác độc.”
Nếu thủ pháp trợ giúp người khác có thể ôn hòa hơn một chút liền càng tốt nha!
Cảm thụ được lông xù xù dán ở sườn mặt, Thương Yến Đình bình tĩnh lại.
Cảm giác âm lãnh toàn thân dần dần lui tán, lại biến thành thanh niên ôn nhuận như ngọc ngày xưa.
Hắn đem tiểu racoon đặt lên trên giường, đi đến trước cánh cửa gỗ rất vất vả mới sửa xong hiện tại lại bị một chân đá hư. Ban đêm ngọn núi rét lạnh, nếu không tu sửa tốt, đêm nay cũng đừng nghĩ có thể ngủ.
Nhìn người hiện tại cong eo sửa cửa gỗ, đột nhiên nàng cảm thấy hắn cùng đại ma đầu diệt thế sau này không hề giống nhau.
Thân ký chủ vẫn là có biến hóa rất lớn so với nguyên tác nha!
Giả Hi Đồng từ trên giường nhảy xuống, chạy đến bệ bếp giản dị được Thương Yến Đình dùng hòn đá xây ở bên ngoài: “Vậy ta giúp thân ký chủ làm túi giữ ấm đi”.
==== Hiện tại - độc thoại ====
Thế nhân đều có thể mắng ta ngoan độc, thóa mạ ta máu lạnh, sợ hãi ta thích giết chóc, duy độc ngươi không thể!
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.