Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 67

Thanh Sương Phong lại có thể nhận hạng nhất ở tứ phong đại bỉ.

Bí cảnh sử dụng hàng trăm năm đột nhiên sụp đổ, năm nay là lần tứ phong đại bỉ cuối cùng.

Phong chủ Thanh Sương Phong phát uy, hoá ra lại là đại sư trận pháp thâm tàng bất lộ.

Đệ tử mới Diêm Thanh của Thanh Sương Phong tìm được ba tấm lệnh bài thí luyện, được viện trưởng chính miệng khen ngợi……

Hai lần đại bỉ này Thanh Sương Phong cường thế phá vây, trực tiếp đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió trong lời đàm luận của học viện Thánh Đô. Thanh Sương Phong vốn dĩ sắp trở thành phong tàng hình giờ đột nhiên không ngừng bị người nhắc tới, các loại chuyện to, nhỏ gì cũng bị người ta lay ra tới.

“Nghe nói ở thời điểm học viện tổ chức đại bỉ, tên đệ tử mới của Thanh Sương Phong kia bị quản sự của Luyện Tâm Các bắt nạt, những sư huynh kia của hắn trực tiếp vọt tới chỗ của quản sự Luyện Tâm Các đó, thiếu chút nữa liền phá cả phòng của người ta đi.”

“Oa, thế này cũng quá đoàn kết rồi, ta nếu có thể có được sư huynh như này thì thật tốt a.”

“Phong chủ của Thanh Sương Phong không phải cũng rất bênh vực người mình đó sao, thời điểm đại bỉ đang diễn ra hắn cũng không màng quy định mà đến để chủ trì công đạo cho Diêm Thanh.”

“Ta cũng rất muốn có sư phụ và sư huynh như vậy a.”

Tiếng tăm của Thanh Sương Phong đột nhiên biến tốt, không ít người tỏ ra hâm mộ, thậm chí còn nghĩ chuyển đến Thanh Sương Phong.

“Bình tĩnh một chút, chớ nghe người khác nói gió chính là mưa.”

Cũng có người một bộ luận điệu khách quan nói: “Các ngươi không biết Diêm Thanh người này thân phận thần bí sao, thực lực của chính hắn cũng không tầm thường, còn tự mang theo pháp khí cấp diệu kim. Hắn đi Thanh Sương Phong có thể được đến loại đãi ngộ đó, không đại biểu ngươi cũng có thể……”

##

Diêm sư đệ được học viện nhiệt liệt thảo luận đang ở nghiên cứu thuật con rối.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hệ thống của Diêm sư đệ thì trầm mê với việc nuôi dưỡng.

Mỗi ngày sáng sớm, ngay khi tia sáng đầu tiên của mặt trời chiếu xuống, Giả Hi Đồng trước tiên thay một ly nước chu sa mới cho nhánh lang mộc trên bàn, sau đó xách theo một rổ nhỏ chứa đầy cỏ chuẩn bị đem ra cho ngựa và cự thạch tê giác ăn.

Có lẽ do cả ngọn núi chỉ có hai chúng nó là 2 con vật duy nhất, cộng thêm ăn ở đều ở bên nhau, chúng nó đã thành lập tình hữu nghị sâu đậm, hơn nữa chúng nó còn muốn nạp cả người hàng ngày mang đồ ăn cho chúng nó là Giả Hi Đồng trở thành thành viên thứ ba.

“Cảm ơn.”

Giả Hi Đồng tiếp nhận cỏ khô được cự thạch tê giác ngậm tới chia sẻ cho mình, sau đó lại thả lại trong máng cho nó: “Ta hiện tại là con rối, không thể ăn đồ gì hết.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nói xong cảm giác có chút không đúng.

“Dù ta không phải con rối cũng sẽ không ăn loại đồ vật này.”

“Nói cho ngươi biết, ta là con người nha!”

Nàng lầm bầm lầu bầu với cự thạch tê giác, đáng tiếc tê giác sau khi mời nàng gia nhập liên minh thất bại liền không thèm để ý đến nàng, vẫn cứ cúi đầu liếm mãi phía dưới đáy quan tài đá. Lớp bùn đất phía trên đã bị nó liếm sạch bóng, để lộ ra một mảng màu trắng trơn nhẵn, to cỡ ngón tay cái.

Đó là cái gì? Nguồn copy từ TruyenLau.com

Giả Hi Đồng bám vào đầu cự thạch tê giác bò đi vào, duỗi tay chạm vào chỗ bị nó liếm sạch trắng đó sờ soạng.

Thoạt nhìn có chút quen mắt a.

Nàng lấy viên linh thạch thu được mấy ngày trước ra so sánh, cảm thấy thứ này trắng hơn một chút, giống như ngọc.

Có chỗ không hiểu thì tìm Thương Yến Đình.

Nàng dắt hắn lại đây, chỉ vào khối màu trắng trên quan tài đá: “Này có phải là một khối ngọc không nha?”

Nếu thật sự là khối ngọc, một khối ngọc lớn như vậy……

Ba chữ “Phát Tài Rồi” ở trong đầu Giả Hi Đồng lặp đi lặp lại truyền tin vui, có thể thử xem có thể đổi vũ khí mới cho thân ký chủ hay không.

Thương Yến Đình ngồi xổm ở bên cạnh quan tài đá xem xét rất lâu. Sau đó lại đi lấy nước, lau khô khu vực bị liếm sạch kia, càng lau màu trắng càng lộ ra nhiều hơn.

Màu trắng ngà lộ ra ánh sáng trơn bóng, không hề vương chút tạp chất, tựa như dương chi bạch ngọc thượng hạng.

Nhưng này không phải ngọc, là linh thạch!

Là thượng phẩm linh thạch thứ mà kể cả hắn khi trước còn là thiếu chủ của Thương gia cũng chưa từng có được!

Giống như vũ khí phân cấp vậy, linh thạch cũng chia thành ba bảy loại.

1 khối trung phẩm linh thạch có thể đổi 10 khối hạ phẩm linh thạch lớn ngang nhau, 1 khối thượng phẩm linh thạch có thể đổi 100 khối trung phẩm linh thạch lớn ngang nhau.

Linh thạch càng tốt, trợ giúp càng lớn, đối với việc tăng tu vi càng có lợi.

Tương truyền một khối trung phẩm linh thạch lớn bằng bàn tay có thể giúp võ tu đang ở cảnh giới Võ Sư trực tiếp tăng lên một tiểu cảnh giới. Còn sự trợ giúp đối với tu vi mà thượng phẩm linh thạch mang đến có bao nhiêu lớn, đó là sự tình chỉ võ tu có cấp bậc Võ Tông trở lên mới biết được. Cho dù ở tám đại gia tộc cũng không lấy ra nổi quá hai khối thượng phẩm linh thạch.

Thứ trân quý, ít ỏi như vậy, chỉ cần tùy tiện đưa ra một khối nhỏ thượng phẩm linh thạch cũng có thể ở trong hội đấu giá bán ra hàng trăm hàng ngàn hoàng kim, bị con tiểu racoon trước mắt này làm máng ăn cho ngựa cho trâu.

Nó biết giá trị đồ vật mà nó nhặt không?

Nếu lúc ấy chính mình ngăn cản nó đem đồ vật mang về, vậy có phải khối thượng phẩm linh thạch khổng lồ này sẽ vĩnh viễn bị chôn ở trong đất?

Thương Yến Đình tuy là gặp qua sóng to gió lớn, cũng nhịn không được hít sâu hai lượt.

Thật sự quá ma huyễn!

“Thân ký chủ?”

Giả Hi Đồng nhìn về phía Thương Yến Đình đang ngây người, duỗi móng chọc chọc ống quần của hắn: “Ngươi sao vậy?”

Ra xem cái máng ăn thôi mà còn làm người xem choáng váng sao.

“Cái quan tài này…… Có thể cho ta một khối nhỏ không?”

Thương Yến Đình trầm mặc nửa ngày mới mở miệng nói.

Hiện tại tu vi của hắn mới đến Võ Cảnh, tạm thời chưa dùng đến thượng phẩm linh thạch.

Nhưng càng tu luyện lên cấp cao, yêu cầu đối với linh khí xung quanh càng tăng lên, yêu cầu linh lực càng thuần khiết hơn.

Cho nên ở thế giới võ tu này, tán tu cho dù có thiên phú cao cỡ nào, đến hậu kỳ cũng sẽ bị hoàn cảnh hạn chế, thông thường phía sau cao thủ đều có thế lực cường đại chống lưng.

Hắn muốn hướng lên trên tu luyện, muốn trở thành Võ Tông, Võ Vương, cần thiết có đại lượng linh thạch chống đỡ.

Trước mặt có cơ hội như vậy, cái này làm cho hắn không thể không mở miệng đòi lấy.

“Ngươi muốn ngươi liền cầm đi dùng nha.”

Giả Hi Đồng đặc biệt hào phóng mà nói: “Nhưng mà ngươi phải tìm cho ta một cái máng ăn khác.”

“Này không phải máng ăn, mà là cả một khối thượng phẩm linh thạch.”

Thương Yến Đình ở một chỗ khác gạt lớp bùn đất trên bề mặt quan tài lộ ra cũng là màu trắng ngà: “Nếu toàn bộ quan tài đều là thượng phẩm linh thạch, vậy giá trị của nó khả năng so được với tài phú mà Thương gia tích lũy trong vòng trăm năm tới.”

“Wow.”

Giả Hi Đồng liền kích động mà wow một chút.

Nàng hiện tại là một con rối. Không ăn cơm, không ngủ được, không cảm giác, tu luyện còn phải dựa vào hắn, lấy nhiều linh thạch hoặc tiền như vậy làm gì?

“Hơn nữa thân ký chủ cũng đã đem viên linh thạch lớn nhất của mình tặng cho ta a.”

Nàng đem viên linh thạch mà Thương Yến Đình cho mình lấy ra tới, so sánh với thượng phẩm linh thạch càng hiện rõ nó có nhiều tạp chất, linh lực ít ỏi giống một hòn đá màu trắng ngà.

Nhưng Giả Hi Đồng lại cảm giác nó rất đẹp, giống một khối thủy tinh.

Ngu ngốc.

Thương Yến Đình trầm mặc.

Ở ngay lúc hắn không nói lời nào, Giả Hi Đồng nhìn hình dạng quan tài đột nhiên sinh ra một cái ý tưởng lớn mật——

“Thân ký chủ, ngươi có từng thử tắm trong bồn tắm thượng phẩm linh thạch chưa?”

Tâm tình vốn đang phức tạp, cảm giác bản thân khiến nàng bị thiệt Thương Yến Đình: ……

Cuối cùng nam chủ Long Ngạo Thiên vẫn không chạy thoát vận mệnh phải lau rửa quan tài.

Bởi vì thứ này dị thường trân quý không thể quang minh chính đại rửa sạch, phải đem từng thùng nước một mang đến chuồng ngựa ( ← một trâu một con ngựa nuôi nhốt ở bên trong còn bởi vậy thuận tiện được tắm rửa một lượt. )

Ban đêm

Trong phòng bọn họ.

Trong quan tài chế tạo từ thượng phẩm linh thạch chứa đầy nước ấm, theo kịp xu hướng tiểu racoon còn ở bên trong rải lên cánh hoa tươi.

Nàng nổi ở trên mặt nước, Thương Yến Đình ngâm mình ở dưới nước.

Giả Hi Đồng bơi chó đến bên cạnh Thương Yến Đình, bởi vì đã được che chắn bởi mosacic khiến nàng không biết xấu hổ mà ung dung tới gần nam chủ đang khỏa thân: “Thân ký chủ, có cảm giác được sự xa hoa lãng phí hay không?”

Thương Yến Đình không cảm giác được xa hoa lãng phí, chỉ cảm thấy hoang đường.

Nhưng mà trong quá trình tắm gội, xung quanh bốc lên sương mù mang theo nhè nhẹ linh lực đã được pha loãng, dán sát, mơn trớn làn da của hắn, xuyên qua lỗ chân lông, không tiếng động mà thâm nhập thân thể hắn.

Cho dù không cố tình tu luyện, linh lực của hắn cũng bắt đầu tự hành chuyển động, cho người ta cảm giác cực độ thoải mái.

Thương Yến Đình nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, làm Giả Hi Đồng vốn đang bơi nghịch tạo sóng nghe vậy thì khựng lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu