“Đi cùng nhau không?”
Lời này của Nguyên Hàn Dật dùng đầu gối nghĩ cũng biết có ý gì, chẳng phải là muốn dùng chùa la bàn của bọn họ sao.
“Các vị sư huynh đệ của Thăng Dương Phong tu vi cao thâm, Thanh Sương Phong chúng ta vẫn nên tránh gây phiền hà cho các vị thì hơn.”
Nhị sư huynh tuy cự tuyệt rất uyển chuyển nhưng cũng vô cùng kiên quyết, đáng tiếc là người của Thăng Dương Phong cuối cùng vẫn không chịu rời đi.
Bọn họ cứ thế bám sát phía sau đệ tử Thanh Sương Phong không gần không xa, còn lấy cớ nói rằng con đường này ai đi cũng được.
Tiểu racoon nào hiểu được ân oán giữa hai bên, hai chân sau của nàng đạp lên trên cánh tay Thương Yến Đình đứng lên, chân trước đáp ở trên vai hắn, nhìn nữ thần xen lẫn trong trong đám người cách đó không xa chỉ cảm thấy thương hương tiếc ngọc.
“Thân ký chủ, tiểu tỷ tỷ xinh đẹp ở phía sau kia thật đáng thương nha.”
Thương Yến Đình quay đầu liếc mắt phía sau một cái, tốc độ di chuyển dưới chân vẫn không đổi: “Thanh trọng kiếm nàng ta đeo bên hông có thể đập ngươi thành thịt nát.”
Ách……
Cũng không cần phải nói nghe máu me như vậy chứ.
Ngay lúc hai người đang trò chuyện, phía sau đột nhiên náo loạn.
Các đệ tử của Thăng Dương Phong đang dùng kiếm chém loạn xạ, chạy đuổi theo thứ gì đó. Khi đệ tử của Thanh Sương Phong rút kiếm chuẩn bị đi qua nhìn xem bên bọn họ đã truyền ra một trận hoan hô ——
Bắt được một con thằn lằn!
Thằn lằn dài nửa thước, sau khi lột da bên trong lộ rõ lớp thịt đỏ tươi, cái này làm cho mọi người vốn đã bụng đói kêu vang thêm phấn chấn.
“Có nên chia cho Thanh Sương Phong phía trước một ít không?”
Chu Hoành Tu hướng Nguyên Hàn Dật dò hỏi. Website TruyenLau.com
Dù gì lúc trước khi thi đấu họ cũng có phần cư xử không phải, giờ mang chút thức ăn qua, cũng coi như hòa giải mâu thuẫn giữa hai bên.
Đáng tiếc lời này vừa thốt ra, đã khiến cho rất nhiều sư huynh bất mãn.
“Vì sao phải cho bọn họ.”
“Đúng thế! Không thấy được dáng vẻ trơ tráo, không biết xấu hổ của bọn hắn sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bọn họ chính là đệ tử nội môn ưu tú nhất Thăng Dương Phong, dựa vào đâu phải lấy lòng đám người Thanh Sương Phong kia?
Huống chi chỉ có bằng này thịt thằn lằn, còn không đủ để chia cho đệ tử trong phong.
Chu Hoành Tu hướng ánh mắt xin lỗi nhìn về phía đệ tử Thanh Sương Phong tiến đến xem xét tình huống cách đó không xa, mọi người của Thanh Sương Phong nghe vậy chỉ nhún nhún vai.
Giữa trưa bọn họ mới được ăn thịt thỏ và thịt gà chín hẳn hoi, mấy miếng thịt máu chảy đầm đìa này bọn họ nhìn chướng mắt đâu.
TruyenLau.com
##
Đi suốt một ngày đường, sa mạc đã chìm vào bóng tối.
Ở nơi này, trong một canh giờ nhiệt độ không khí sẽ giảm xuống lạnh lẽo vô cùng, mọi người không tiếp tục lên đường mà ngồi vây quanh ở bên nhau sưởi ấm.
Loại thời điểm này, ở trước khi hồn thể Giả Hi Đồng rời đi nàng sẽ điều khiển tiểu racoon cuộn tròn thành một cục, ôm lấy đôi tay Thương Yến Đình, biến thành một cái…… bảo bối giữ ấm tay.
Có một ma thú vừa trí năng vừa hữu dụng như thế thử hỏi ai mà không hâm mộ chứ?
Các sư huynh trải qua một ngày mệt mỏi lúc này đều nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, đột nhiên một giọt nước vừa vặn rơi vào trên mặt một người.
“Trời mưa?”
Thanh âm nghi hoặc vừa thốt ra, mưa to tầm tã đã tới.
“Mau hứng nước!”
Trong lúc nhất thời tất cả mọi người vội vàng bò dậy, trên mặt đất khắp nơi đều đặt đồ chứa nước mưa.
Các tu sĩ đã khát quá lâu thậm chí còn đứng trong mưa há mồm uống nước, nhưng mà nhanh chóng họ không thể tiếp tục làm như vậy.
Mưa to làm ướt quần áo trên người, gió lạnh thổi qua làm nhiệt độ cơ thể nhanh chóng xói mòn.
Không chỉ có như thế, nước mưa dần dần biến thành băng rơi xuống!
Đầu tiên là nhỏ cỡ hạt đường trắng, sau đó là như hạt đậu nành, ngay sau đó lại hóa lớn bằng quả trứng gà, cuối cùng biến thành trận mưa đá nện xuống —— vui quá hóa buồn.
Căn bản là không có nơi để ẩn núp, bị mưa đá đánh đến mặt mũi bầm dập vẫn là tốt, nếu giữa trán mà bị đánh chảy máu rồi đóng băng, kia trực tiếp liền xong rồi.
“Chui xuống cát, bảo vệ đầu!”
Các sư huynh hô to không ngừng.
Trong lúc nhất thời các loại thanh âm khối băng rơi xuống, tiếng kêu thảm thiết, tiếng bước chân, thanh âm đào hố hỗn tạp với nhau loạn thành một đoàn.
Ở giữa mọi người, an toàn nhất chỉ sợ chỉ có mỗi Thương Yến Đình.
Giờ phút này hắn được một chiếc nồi to che chở.
Thương Yến Đình cuộn tròn ở dưới chiếc chảo sắt lớn, trong tai tất cả đều là thanh âm mưa đá va chạm với chiếc chảo sắt, bên cạnh ngẫu nhiên còn vang lên một hai tiếng kêu thảm thiết. Mà người khởi xướng hết thảy, lúc này lại đang ghé vào bên cạnh hắn, cái đầu lông xù xù còn dán sát cổ hắn.
“Ngươi có lạnh không?”
Giả Hi Đồng hỏi.
Thương Yến Đình khẽ lắc đầu: “Không lạnh.”
Hắn dùng trán nhẹ nhàng đụng vào đầu con rối trong lòng ngực: “Ngươi lấy chiếc chảo sắt lớn này ở nơi nào?”
“Đại sư huynh mang tới.”
Còn không phải do tọa kỵ không thể mang theo sao.
Lúc các sư huynh dọn dẹp đồ vật, nàng thuận tiện mang theo một ít đồ vật bọn họ mang không được, vừa vặn liền có cái chảo sắt lớn này.
Nàng vốn là định dùng cái chảo sắt lớn này đựng nước mưa, không nghĩ tới lại dùng để che mưa.
Giả Hi Đồng nghe bên ngoài ngẫu nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết, có chút đau lòng các sư huynh, sau đó âm thầm đắp thêm hai chiếc áo bông lên người Thương Yến Đình.
Trận mưa đá này kéo dài nửa canh giờ, mưa to liên tục đến tận nửa đêm.
Gió đêm thổi qua, trang phục đệ tử ướt hết cơ hồ bị đóng băng, cứng đờ dán ở trên người bọn họ.
“Khụ!”
“Khụ khụ khụ!”
Vừa bị mưa đá đập, vừa bị mưa to xối, còn thêm nhiệt độ hạ thấp lạnh lẽo vô cùng, cho dù là người tập võ thân thể cũng chịu không nổi, thanh âm ho khan hết đợt này đến đợt khác vang lên.
Tất cả mọi người sắc mặt tái nhợt, còn có người đã bị phát sốt cảm mạo.
“Nhị sư huynh, ta lạnh quá.”
“Ta cũng vậy, ta nhớ đại sư huynh cùng với bánh nướng của huynh ấy.”
“Hiện tại ta có chút muốn quay về Thanh Sương Phong……”
Tiếng mưa rơi đã ngừng, tiếng nói chuyện trở nên rõ ràng, ngẫu nhiên còn kèm theo tiếng mấy vị mãnh nam khụt khịt*.
*Mãnh nam khụt khịt: ý chỉ người đàn ông mạnh mẽ nhưng lại có hành động yếu đuối khóc sụt sùi như phái nữ tương phản với vẻ ngoài
Giả Hi Đồng chọc chọc Thương Yến Đình bên cạnh, ý bảo hắn bò từ chảo sắt ra ngoài.
Nhìn còn sắc trời còn đen nhánh, Thương Yến Đình lãnh tâm lãnh phổi hỏi: “Làm cái gì?”
“Nhìn xem các sư huynh nha.”
Nàng nắm vạt áo hắn đi đến: “Ngươi không nghe thấy có sư huynh đã khóc sao?”
Các sư huynh vốn đang yếu ớt nghe vậy tức khắc nghẹn họng.
“Diêm sư đệ, ngươi không sao chứ?”
Thanh âm của nhị sư huynh vang lên, giọng nói đều đã bị biến thành giọng vịt đực, nghe qua không hề ổn.
Bốn phía một mảnh đen nhánh, tiểu racoon cảm thấy cần phải có lửa. Sau đó nàng ôm ra một đống gỗ ( ← là gỗ mà mỗi lần các sư huynh nhóm lửa dư lại), được Thương Yến Đình nỗ lực đánh lửa mà bùng lên.
Trong nháy mắt ngọn lửa sáng lên, chiếu ra nước mắt trên mặt lão thập cửu, cái trán chảy máu của thập sư huynh, cùng với một đám sư huynh mặt mày tái nhợt.
Giọng vịt đực cũng ngăn không được sự kinh ngạc của nhị sư huynh: “Diêm sư đệ, ngươi thế mà đang nhóm lửa!”
Đâu chỉ nhóm lửa, trạng thái của Diêm sư đệ còn là tốt nhất trong nhóm người.
Trong một đám bệnh tàn các sư huynh thì thập sư huynh thảm nhất, không chỉ có cái trán bị mưa đá đập trúng chảy máu, lại còn bắt đầu sốt cao.
Còn có thể như thế nào, uống thuốc thôi.
Nàng lấy ra thuốc phong hàn vốn chuẩn bị vì Thương Yến Đình, đưa cho mỗi cái sư huynh một viên.
Tất cả mọi người đều tự giác mà ngồi vào cùng nhau quay chung quanh ngọn lửa không lớn, hấp thu chút ấm áp quý trọng này.
“Mọi người tới phụ một chút, đem nồi đặt lên đi.”
Giả Hi Đồng vỗ vỗ cái chảo sắt lớn lập công khi nãy, sai sử mọi người đem nồi đặt lên trên ngọn lửa.
Trong nồi cho thêm nước, trong lửa cho thêm củi, sau đó mỗi người được phát nửa cái bánh nướng lớn.
Mấy thứ này xuất hiện quá nhanh, thế cho nên mọi người còn không có phản ứng kịp, tự hỏi mấy thứ này rốt cuộc là từ đâu tới.
Nhị sư huynh mê mê hoặc hoặc mà cắn một miếng bánh nướng lớn trong tay, sau đó bị Giả Hi Đồng chụp một cái.
“Cái này không phải ăn như vậy, phiền toái các sư huynh bẻ thành miếng nhỏ.”
Có nồi có nước ấm, ăn phao bánh bao* tốt hơn nhiều nha.
*Phao bánh bao: ngâm bánh bao hoặc bánh nướng khô vào nước nóng, thường là nước súp hoặc nước sôi để làm mềm và dễ ăn hơn.
Sau khi bẻ nhỏ bánh cho toàn bộ vào trong nồi, chúng nó ở trong nước ấm dần dần nở ra, mùi thơm ngào ngạt truyền khắp toàn bộ sa mạc.
Các sư huynh Thanh Sương Phong đều tròn mắt nhìn chằm chằm, đã gấp không thể chờ.
Cách đó không xa các sư huynh đệ của Thăng Dương Phong đồng dạng vừa lạnh vừa đói, nhìn ngọn lửa rực rỡ phía trước, ngửi hương thơm bay ngang qua, không kìm được mà nuốt nước miếng.
Mười lăm phút sau, Thương Yến Đình vô dục vô cầu đứng ở bên cạnh lại là người ăn chén đầu tiên mà mọi người tâm tâm niệm niệm mong mỏi.
==== Hiện tại · độc thoại ====
Sự bảo hộ của nó vừa ngu xuẩn lại buồn cười, ta lại sa vào phần quan ái duy nhất này.
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.