Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 26: Khảo thí nhập học

Mưa phùn tẩm ướt đẫm gỗ xung quanh, xóa mất hành tung của dã thú trong rừng cây.

Nguyên bản nhóm thí sinh đến cầu học một đường đi toàn dựa đi săn để no bụng giờ không có thịt mới mẻ ăn, mỗi ngày ngồi ở trong thùng xe, mặc trang phục mùa thu khó có thể chống lạnh, đắp chăn bông ẩm ướt, nhai lương khô gạo lứt khô cằn.

Cảm giác hạnh phúc đều là do đối lập mà ra.

Thương Yến Đình ăn điểm tâm tinh xảo (← Giả Hi Đồng dùng để sưu tầm), đột nhiên cảm giác nó không còn ngọt lợ như lúc trước; vịt quay bóng nhẫy dầu mỡ (← mua vì lợi ích thực tế tiết kiệm tiền), đột nhiên cảm thấy cũng không dầu mỡ đến vậy.

Tấm da hổ hoàn chỉnh kia tuy đắt, nhưng thực sự cũng rất ấm.

Ban đêm hắn ôm tiểu thú bị trọc lông nằm ở trong đó, cảm thụ được sự ấm áp truyền đến từ lớp lông nhung dày và chăn bông khô ráo, nghe thanh âm hàm răng run lên va vào nhau cầm cập vì rét lạnh vang lên ở xung quanh, vậy mà hắn lại ngủ vô cùng ngon.

##

Bởi vì trời đột nhiên hạ nhiệt độ và mưa to, lộ trình nguyên bản là ba ngày chỉ có Thương Yến Đình là theo đúng kế hoạch, những người khác đều phải kéo dài lộ trình thêm vài ngày.

Dàn kiến trúc khổng lồ của học viện xây dựng dựa bên trên núi non. Trên lưng núi xa xa cao ngất, có hai vạn bậc thang được người đời gọi là thang trời Thánh Đô chính là trạm kiểm soát thứ nhất.

Thương Yến Đình gửi Tiểu Hôi Hôi của Giả Hi Đồng ký túc ở dưới chân núi, ôm tiểu racoon bò lên trên.

Thang trời, chính là để tu luyện tâm tính.

Chỉ khi đi xong tất cả bậc thang, mới có tư cách tiến vào vòng thi đua tiếp theo.

Thời điểm mới vừa bước lên thang trời người ở xung quanh rất nhiều, không ít người kết bè kết đội, nói nói cười cười. Nhưng sau khi đi được mấy trăm cái bậc thang, người nói chuyện ít đi, biểu cảm trên mặt mọi người dần trở nên nghiêm túc.

Đi được một ngàn bậc thang, người xung quanh bắt đầu bớt dần, có người dừng lại ngồi ở bậc thang nghỉ ngơi.

Bò lên cao, bọn họ gặp được người thứ nhất quay đầu đi xuống dưới.

Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư. TruyenLau.com

Giả Hi Đồng phát hiện mỗi một người đi xuống đều cùng có một cái biểu tình —— đau khổ, mệt mỏi đến mức tận cùng.

“Thân ký chủ, ngươi mau buông ta xuống đi.”

Nàng nhìn về phía Thương Yến Đình.

Lúc này sắc mặt hắn thoạt nhìn vẫn còn ổn, nhưng quần áo trên người đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp, chóp mũi cũng ra một tầng mồ hôi mỏng.

Thương Yến Đình nghe vậy buông tiểu racoon trong lòng ngực xuống: “Nếu mệt mỏi, chớ có cậy mạnh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Con rối sẽ không mệt đâu nha.”

Giả Hi Đồng nhìn bao vây dùng để giấu tai mắt người khác trên người hắn: “Gỡ cả nó xuống đây đi, ta cầm nó hộ ngươi.”

Thương Yến Đình nhẹ giọng cười, sau đó thật sự đem bao vây treo lên trên lưng thú nhỏ trọc lông. Website TruyenLau.com

Tay nải kia so với thân mình tiểu racoon chỉ ngắn hơn một xíu, nên tư thế cõng tay nải của con rối có chút buồn cười. Mấu chốt nhất chính là nó lên cầu thang cần phải đứng thẳng lên, đi lại khó khăn hơn nhiều so với nhân loại.

Đi được mười mấy bậc thang, Thương Yến Đình một lần nữa lại bế nó lên tay.

“Haizz, hình dạng này hạn chế ta phát huy a.”

Giả Hi Đồng ở trong thức hải của Thương Yến Đình than thở.

“Ta thật muốn có một cái con rối thân hình cao lớn, tứ chi linh hoạt a.”

“Về sau ta sẽ tìm con rối tốt hơn cho ngươi.”

“Thật sự?”

Giả Hi Đồng nghe vậy quay đầu: “Ta muốn một cái con rối hình bạch tuộc, phía dưới đầu tất cả đều là chân, khi vẽ bùa có thể một lần được tám tấm cùng lúc!”

Thương Yến Đình nghe nàng miêu tả, tưởng tượng ra một cái quái vật có cái đầu của tiểu racoon, phía dưới đầu là tám cái chân.

Nói như thế nào đây, có chút ghê tởm.

“…… Ta sẽ cố gắng.”

“Thân ký chủ hào sảng!”

Đi theo bên người nam chủ, còn lo về sau không thể làm ra con rối đẹp sao?

Giả Hi Đồng vui tươi hớn hở một lần nữa trở lại thức hải không gây thêm phiền toái cho hắn, nhìn bút vẽ mới nhất của chính mình, nghĩ đến về sau sẽ có tám chiếc xúc tua đồng thời công tác nàng liền cảm thấy bản thân thật trâu bò nha.

Ấy, không đúng!

Nếu có thể làm ra con rối một lần nữa, vì cái gì nàng không làm hình người?

##

Hai vạn bậc thang, phải bò trong suốt một ngày.

Thương Yến Đình từ chân núi bò lên trên, trên đường còn xuất hiện mưa to, quần áo trên người hắn toàn bộ ướt nhẹp. Độ ấm trên đỉnh núi cực thấp, mới đứng trong chốc lát, quần áo đã bắt đầu kết băng.

Nhưng mà không có thời gian nghỉ ngơi, thang trời đã đào thải 30% người, dư lại 70% người đang xếp thành hàng dài. Phía trước người đứng đầu hàng là một khối đá lớn cao tầm 3 mét toàn thân đen nhánh, ngoài mặt bóng loáng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu