Lúc này thí sinh đứng đầu hướng tới trung tâm viên đá lớn màu đen đánh ra một quyền, mặt ngoài hắc thạch nháy mắt nứt vỡ ra như mạng nhện. Nhìn kỹ, những khe nứt đó còn đang phát sáng.
Một người trung niên đứng bên cạnh nam tử biểu tình lạnh nhạt tuyên bố thành tích: “Trương Sơn, lực lượng Bính cấp, không đủ tiêu chuẩn.”
Thí sinh nghe vậy trên mặt khó nén thất vọng.
Đáng tiếc không có người an ủi hắn, đến phiên người tiếp theo.
“Lý Dũng, lực lượng Đinh cấp, không đủ tiêu chuẩn.”
“Vương Chí, lực lượng Bính cấp, không đủ tiêu chuẩn……”
Liên tiếp mười mấy người đều không đủ tiêu chuẩn, làm tâm trạng của những người xếp hàng phía sau đều khẩn trương theo.
Cho đến khi có một nam tử dáng người kiện thạc hướng tới cục đá đánh thật mạnh, vết nứt xuất hiện trên mặt đá lớn hơn hẳn một vòng so với người trước đó.
“Lưu Dân Hạo, lực lượng Ất cấp.”
Lão sư đứng ghi chép giờ lấy ra một cái lệnh bài màu đen, chỉ chỉ cửa đá cao lớn phía sau: “Thông qua, vào đi thôi.”
Lưu Dân Hạo tiếp nhận lệnh bài, mặt lộ vẻ vui mừng, ở trong ánh mắt hâm mộ của các thí sinh khác ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào cửa lớn. Đại khái trong mỗi 30 thí sinh thì có thể có một thí sinh lực lượng đạt tiêu chuẩn của cuộc thi, có thể thông qua.
Cuối cùng cũng đến phiên Thương Yến Đình.
Giả Hi Đồng đứng ở hàng phía trước xem hắn.
Chỉ thấy hắn nắm tay phải lại, hướng tới hòn đá đánh một đòn cực mạnh.
Trên hắc thạch xuất hiện vết nứt lớn nhất từ đầu đến giờ, dẫn tới tiếng kinh hô của người xung quanh.
“Tốt, lực lượng Giáp đẳng”
Lão sư đứng ghi chép ở bên cạnh khẽ gật đầu, giữa mày giãn ra một chút, hắn đem lệnh bài giao cho Thương Yến Đình thuận tiện còn nhắc nhở thêm một câu: “Đây mới chỉ là cửa thứ hai, chớ kiêu ngạo. Tiến vào đi thẳng trăm mét rồi quẹo trái, nơi đó là cửa thứ ba.”
Thương Yến Đình đã đeo mặt nạ dịch dung từ lâu, dùng gương mặt giả lộ ra tươi cười đối với người trước mặt, diễn xuất bộ dạng thư sinh văn nhã khiêm tốn: “Đa tạ lão sư.”
## TruyenLau.com
Cửa thứ nhất là thí nghiệm tâm tính,
Cửa thứ hai thí nghiệm lực lượng;
Cửa thứ ba này mới là quan trọng nhất —— căn cơ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có câu nói, võ giả - căn cơ quyết định cả đời.
Thánh Đô học viện chia căn cơ thành 4 cấp: Giáp đẳng, Ất đẳng, Bính đẳng, Đinh đẳng. Trong đó giáp đẳng là thượng phẩm, Bính và Đinh không có tư cách nhập học.
Ở trên đường đi Thương Yến Đình đụng phải rất nhiều người đi ra từ nơi thí nghiệm căn cơ, vừa rồi khí phách hăng hái, hiện tại mặt mày xám ngắt.
Trong số người thí nghiệm căn cơ, người có thể đạt tới Ất đẳng đều là trăm người mới có một. TruyenLau.com
Thời điểm Thương Yến Đình đi vào, trong cửa thứ ba đệ tử đủ tư cách chỉ có hai người. Bọn họ ngồi ở hàng ghế học sinh trống vắng, nhìn người tiến vào ánh mắt mang theo tò mò cùng với sự thương hại, phảng phất đã dự đoán được kết cục của Thương Yến Đình.
Đầu tiên là sờ xương cốt.
Cốt cách toàn thân của Thương Yến Đình bị lão sư trong phòng kiểm tra một lần, ánh mắt hắn nhẹ nhàng đảo qua thấy trên đó ghi “Cốt cách hoàn hảo, thân thể khỏe mạnh” mấy chữ.
Lão sư của học viện không hề phát hiện mà chỉ hướng khối vuông trên bàn, “Đặt bàn tay lên trên này, điều động nội lực của ngươi.”
Thương Yến Đình nghe vậy vẫn chưa động, hắn hiện giờ đã trực tiếp tu luyện linh lực.
Cao cấp ngụy trang thành cấp thấp cũng không phải không thể, nhưng không đủ thuần thục.
Thương Yến Đình chưa bao giờ thử làm kiểu này, loại hành vi này cực kỳ mạo hiểm. Hắn cọ xát nửa ngày mà vẫn không đặt tay lên khối vuông, đến khi lão sư của học viện ở bên cạnh sắp hết kiên nhẫn, lúc này mới đem bàn tay đặt lên.
Khối vuông sau khi được truyền chân khí (đã được chuyển hóa thành nội lực) phát ra ánh sáng xanh, ngay sau đó lại thay đổi thành màu vàng, cam, đỏ, làm cả phòng kiểm tra đều bị chiếu đến đỏ bừng.
“Căn cơ Giáp đẳng.”
Thông qua.
Xuất hiện một cuộc thảo luận sôi nổi về thí sinh có hai Giáp cùng lúc hiếm có từ trước đến nay.
Mặt lão sư của học viện vốn dĩ lạnh nhạt mà giờ trên mặt lại xuất hiện chút tươi cười: “Đi xử lý giấy tờ chứng nhận vào ở đi, sẽ có sư huynh, sư tỷ hướng dẫn các ngươi thực hiện thủ tục nhập học.”
Tuy rằng nói là “Các ngươi”, nhưng thực tế những lời này đều là đối với Thương Yến Đình nói.
Hai cái học sinh mới ngồi ở trong phòng khảo thí đã lâu nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, đi theo phía sau Thương Yến Đình rời đi.
“Xin chào huynh đài, tại hạ Võ Trường Thu.”
“Tại hạ Lý Ngôn.”
Thương Yến Đình khẽ gật đầu: “Tại hạ Diêm Thanh.”
Hai người chủ động tiến lên đáp lời, dọc đường đi mọi người nói chuyện rất hợp ý.
Nhưng đại đa số thời gian Thương Yến Đình đều chỉ nghe, nói rất ít, tạo cho hai người một loại ảo giác rằng hắn là người ôn tồn lễ độ, bình dị gần gũi.
“Diêm huynh, tiểu thú này của ngươi trông thật là kỳ lạ.”
Võ Trường Thu chú ý tới tiểu racoon hắn ôm trong lòng ngực, duỗi tay muốn sờ sờ.
Đồng môn vừa là thiên tài, lại có ‘tính cách tốt’ trước mặt sắc mặt đột nhiên biến đổi, Võ Trường Thu nhìn đôi mắt đen nhánh của hắn, tay đã giơ ra giữa không trung đột nhiên không dám duỗi tiếp về phía trước.
“Tiểu thú này của ta nhát gan, tính tình hung hăng, không thích người khác đụng vào.”
Thương Yến Đình dùng cánh tay che tiểu racoon lại, nhẹ giọng giải thích.
Võ Trường Thu lại xem qua đi, đồng môn ở trước mặt ánh mắt ôn hòa, khí chất ôn nhuận như ngọc.
“Ra là vậy, Diêm huynh còn rất biết yêu thương động vật.”
Hắn thu tay lại, nghĩ chắc là chính mình nhìn lầm rồi.
##
Sau khi thành công tiến vào học viện, Giả Hi Đồng không còn chú ý từng giây từng phút đến Thương Yến Đình nữa.
Trên lưng đeo nợ nần kếch xù, nàng muốn bắt đầu vẽ bùa.
Hiện tại trừ bỏ năm vạn tờ giấy vẽ bùa và nguyên vật liệu tương quan, nàng còn thừa có 11 tờ Bạo Liệt Phù, 5 tờ Cố Hóa Phù, 29 tờ Chúc Do Phù và 7 tờ Di Tu Phù bản thăng cấp.
Dựa theo cấp độ quý hiếm, Di Tu Phù là không đủ để cầm đi trả nợ.
Bạo Liệt Phù cần lưu trữ để phòng thân.
Hiện tại Thương Yến Đình đã có diệu kim pháp khí, giờ Cố Hóa Phù là bùa chú ít dùng nhất.
Chúc Do Phù có 26 tờ là phiên bản cũ chỉ có thể chữa khỏi vết thương ngoài da. 3 tờ khác là bản thăng cấp, không chỉ có có thể chữa khỏi ngoại thương, còn có thể bổ sung chân khí linh lực.
Giả Hi Đồng sửa sang lại tiểu kim khố của chính mình một hồi, sau đó đem 5 tờ Cố Hóa Phù và 26 tờ Chúc Do Phù bản cũ cầm đi trả nợ. Khi nàng vừa xin trả nợ, 31 tờ bùa chú bày biện ở trước mặt nháy mắt biến mất, đồng thời truyền đến thanh âm hệ thống nhắc nhở:
【 Hiện tại ngài đã trả nợ 31/10000. 】
Tháng này còn phải trả lại 246 lá bùa cùng với vẽ thêm 20 tờ bùa chú cho Vạn Bảo Các.
Giả Hi Đồng nghĩ đến đây hít sâu một hơi —— không nghĩ tới có một ngày chính mình xuyên sách, lại xuyên thành nô lệ của tư bản.
May mắn hiện tại xác suất thành công của nàng tăng cao.
Ban đầu tỉ lệ là trăm tờ mới thành công một tờ, sau khi bị động được Thương Yến Đình mang tu luyện tỉ lệ thành công tăng lên tới 80 tờ thành công một tờ.
Hiện giờ nàng lại có được một cây bút làm từ thánh linh trúc và lông của ma thú cấp Võ Sư, bút này sử dụng cực kỳ thoải mái, chút linh lực ít ỏi trong thân thể nàng cuối cùng cũng có thể thuận lợi chảy từ thân thể thông qua bút rót vào lá bùa rồi lại trở lại thân thể nàng hình thành một cái vòng tuần hoàn.
Làm tỉ lệ thành công của nàng trực tiếp tăng lên, trong 50 tờ có thể thành công 1 tờ!
Giả Hi Đồng đột nhiên hiểu được nguyên nhân những võ tu đó đều muốn có được một cái vũ khí tốt.
##
Đảo mắt đã nhập học được nửa tháng.
Giả Hi Đồng mỗi ngày ngoại trừ thời gian cọ chút linh lực khi Thương Yến Đình tu luyện, thời gian còn lại đều đang chuyên tâm vẽ phù. Cho đến hôm nay, nàng đã vẽ thành công 100 tờ Bạo Liệt Phù bản mới, 50 tờ Chúc Do Phù bản mới và 20 tờ Cố Hóa Phù bản mới.
Chiếu cái tốc độ này đi xuống, nàng có thể trả bùa chú tháng này trước dự tính, sau đó kiếm một bút tiền nhỏ.
Áp lực trả nợ thu nhỏ, nàng bớt thời giờ hướng ánh mắt nhìn ra bên ngoài.
Thời gian nửa tháng, làm Thương Yến Đình ở trong trường học trở thành một kẻ độc hành tiêu chuẩn.
Đi học là một người,
Tan học là một người,
Ăn cơm là một người,
Ngay cả hai cái học sinh khi mới vừa tiến học viện đã từng trò chuyện với Thương Yến Đình đều đã gia nhập vào tiểu đoàn thể mới, dừng chân chỉ có hắn một người.
Thân ký chủ nhà nàng…… hình như bị cô lập.
Cô lập, chính là bắt đầu của bạo lực học đường a.
Giả Hi Đồng không sợ Thương Yến Đình bị bạo lực, dù gì tại đây chỉ toàn đệ tử cấp bậc Võ Đồ, hắn không bạo lực người khác đã là không tồi.
Nhưng là nàng lo lắng Thương Yến Đình xuất hiện vấn đề tâm lý.
Người xa lạ trợ giúp lẫn nhau là bước đầu tiên bắt đầu tình hữu nghị.
Giả Hi Đồng nhìn Thương Yến Đình lúc này đang tham dự khóa luận sửa chữa võ học, lại chú ý tới một học sinh cách hắn nửa thước đang vì một cái từ khó mà vò đầu bứt tai, vì thế sau khi cách một thời gian khá lâu không xuất hiện nhiệm vụ giờ nàng lại bố trí nhiệm vụ cho hắn:
“Chào ngài thân ký chủ, nhiệm vụ tiếp theo của ngài như sau: Trợ giúp đồng học bị tri thức làm bối rối bên cạnh.
Khen thưởng: Bạo Liệt Phù *1”
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.