Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 30: Thanh Sương Phong

Học sinh thông qua bài thi lý luận toàn bộ đều sẽ đi đến Thiên Nguyên Điện.

Ở chỗ này, bọn họ sẽ được phân đến các phong khác nhau để bái sư học nghệ, cho đến khi đạt cấp Võ Sư.

Đương nhiên cũng không phải toàn bộ học sinh đều bị phân chia, cũng có học sinh biểu hiện quá mức ưu tú sẽ được các đại phong tranh đoạt, loại thời điểm này học sinh sẽ nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối.

Là học sinh có ba Giáp gồm lực lượng, căn cơ, ngộ tính, hiện tại có ba phong chủ đưa ra cành ôliu cho hắn.

“Thân ký chủ, ngươi lựa chọn ai nha?”

Học viện Thánh Đô tổng cộng chỉ có bốn đại phong, ba trong số đó đều muốn cướp hắn.

Giả Hi Đồng nhìn ba ứng viên:

Ứng viên đầu tiên Thăng Dương Phong, phong chủ đang là Võ Tông sơ kỳ, chiếm đỉnh núi tốt nhất, phương tiện tu luyện đầy đủ mọi thứ, hiện tại đang phát triển mạnh mẽ.

Số 2 Thiên Võ Phong, phong chủ Võ Tông trung kỳ, đỉnh núi bình thường nhưng có thực lực mạnh, đệ tử dưới trướng đông đảo.

Số 3 Thanh Sương Phong, phong chủ Võ Tông sơ kỳ, đỉnh núi không tốt, cũng không có thực lực mạnh mẽ. Bản thân tông chủ khả năng cũng biết chính mình không có đồ vật đáng để mang ra khoe, trong ba phong đến mời thì phong này đơn giản là góp cho có số, rất Phật hệ.

Trong nguyên tác, nam chủ lựa chọn Thiên Võ Phong, bởi vì ở trước mặt thực lực, ngoại vật đều là mây bay.

“Ta tuyển Thanh Sương Phong.”

Trong ba phong, đây là phong không có lực cạnh tranh nhất.

Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn chằm chằm hắn, ngay cả bản thân phong chủ Thanh Sương Phong - Loan Chấn Phong đều đào đào chính mình lỗ tai, hoài nghi là chính mình nghe lầm.

“Thiếu niên, ngươi xác định?” Website TruyenLau.com

Hai phong chủ khác hướng về phía hắn hỏi lại.

“Nhân gia đều đã tuyển, còn muốn ép người ta sửa lại sao?”

Loan Chấn Phong vội vàng đem người kéo về phía mình, phòng ngừa học sinh đứng đầu này chạy mất, cầm lấy con dấu của chính mình nhanh chóng đóng xuống.

Ai da.

Cốt truyện bắt đầu tan vỡ rồi. TruyenLau

Giả Hi Đồng nhìn phong chủ này thân thể có chút mập mạp, nhưng thân thủ lại linh hoạt dị thường, không rõ là vì cái gì mà hăn lại chọn vậy.

Nàng không rõ, Loan Chấn Phong cũng không rõ.

Ở trên đường trở về núi phong, Loan Chấn Phong nhịn không được mà hỏi: “Đồ nhi, ngươi vì cái gì lại lựa chọn Thanh Sương Phong của ta?”

Chẳng lẽ đơn thuần là bởi vì sự sùng bái của cá nhân hắn, nhìn ra được tiềm lực phát triển mạnh mẽ của Thanh Sương Phong trong tương lai?
TruyenLau.com
Hắn chỉ muốn khích lệ thiếu niên này một câu, có ánh mắt tốt!

“Bởi vì thư viện lớn nhất cả học viện nằm ở Thanh Sương Phong.”

Thương Yến Đình thực sự cầu thị nói, hắn chính là hướng tới thư viện đó.

…… Đó cũng là có mắt nhìn tốt!

Loan Chấn Phong nghe vậy gật gật đầu: “Vậy thì coi như ngươi chọn đúng người rồi, toàn bộ Tàng Thư Các đều do bổn tọa quản lý. Đệ tử bình thường chỉ có thể xem ba tầng dưới, nhưng là đệ tử của ta thì có thể xem tầng thứ tư.”

Vừa nói hắn vừa vuốt chòm râu dài của chính mình, áo bào ở dưới gió lạnh bay lên, thoạt nhìn thực sự có vài phần tiên khí.

“Lão sư có giỏi đến đâu, nội dung dạy học đều là nội dung theo lý giải của bọn họ. Trăm người trăm cái nhìn, muốn hiểu biết tri thức chuẩn xác nhất, cần phải xem nguyên tác những cái tri thức đó.”

Hắn cười to vài tiếng, trong miệng ngân nga tiểu khúc đi ở phía trước.

##

Ở trong học viện, giữa các đệ tử cũng sẽ có phân chia cấp bậc.

Thấp nhất chính là giáo tập sinh ngoại môn, ngay sau đó là đệ tử ngoại môn, giáo tập sinh nội môn, đệ tử nội môn, đệ tử thân truyền của phong chủ, đệ tử thân truyền của viện trưởng.

Thương Yến Đình tuy rằng được ba phong chủ xem trọng, nhưng hắn vừa tới cho nên chỉ là đệ tử nội môn.

Thanh Sương Phong có 200 đệ tử ngoại môn, 40 đệ tử nội môn, là ngọn núi ít người nhất.

Không chỉ có ít người nhất, lại còn là ngọn núi nghèo nhất.

Từ phòng ở của đệ tử nội môn là có thể nhìn ra tới.

Nó là cái phòng đơn, vừa vào cửa liền thấy một quyển sách dùng để lót chân bàn, trên mặt bàn đặt một ấm nước không có nắp. Trừ bỏ hai đồ vật này, thì chỉ dư lại một chiếc giường, may mắn chăn là đồ mới.

Giả Hi Đồng điều khiển tiểu racoon đi dạo toàn bộ phòng một lần.

Tầm nhìn rộng rãi, thông gió tốt.

Gió lạnh trên núi xuyên thấu qua ô cửa sổ không dán giấy, làm nhúm lông trước ngực nàng dựng ngược lên.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu