Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 65: Chương 64

Cực dương Phật chưởng!

Chính là cái cực dương Phật chưởng này!

Trong nguyên tác, đoạn cốt truyện này bị lồng ghép rất hỗn loạn, chứa đại lượng ngôn từ miêu tả nam chủ ân ân ái ái cùng với các mỹ nhân trong hậu cung, khiến người đọc huyết mạch phun trào.

Tuyến chuyện bị trật khỏi nguyên tác, nhưng dường như không hoàn toàn bị lạc.

Vận mệnh đem Thương Yến Đình mạnh mẽ lôi kéo trở lại quỹ đạo trong nguyên tác, sau đó nàng nhìn thấy Thương Yến Đình lựa chọn 《 thiên sát khôi thuật 》

Ở ngay khi hắn cầm lấy 《 thiên sát khôi thuật 》 , 《 cực dương Phật chưởng 》 lập tức hóa thành tro tàn biến mất.

Tuyến chuyện lại bị trật.

Tuyến chuyện lại lại lại lại lại bị trật!

Trong đầu Giả Hi Đồng chỉ dư lại những lời này, qua hơn nửa ngày nàng mới chú ý tới từ “Khôi” trên bìa mặt thư tịch.

Đột nhiên nàng nghĩ đến cái gì, chuyển ánh mắt nhìn về phía Thương Yến Đình.
TruyenLau
Giờ phút này hắn đang mở xem bí tịch, cực kỳ nghiêm túc nhìn nội dung ghi chép bên trong, nội dung trên đó chính là về con rối.

Vẫn luôn là người phải hy sinh, đột nhiên lại cảm thấy mình cũng được người ta quan tâm…

Kinh hỉ, lại có chút ngượng ngùng. Website TruyenLau.com

Nàng xoa xoa móng vuốt của mình, nhịn không được hỏi: “Thân ký chủ, ngươi, ngươi vì ta mà lựa chọn bổn bí tịch này sao?”

Thương Yến Đình tỏ vẻ lạnh lùng: “Chứ sao nữa.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghe câu trả lời có chút ngạo kiều này, Giả Hi Đồng ha ha ha cười ngây ngô một lát.

“Chờ khi ngươi luyện thành thuật con rối, có thể làm cho ta hai con rối không. Ta muốn một con rối có tám cái cánh tay, còn muốn thêm một con rối hình người.”

Trẻ con mới lựa chọn, người trưởng thành đương nhiên là muốn tất cả!

Nàng ôm mặt sa vào trong tưởng tượng tốt đẹp, cho đến khi bị Thương Yến Đình bắt lấy chân sau xách lên.

“Chuyện con rối để sau hẵng bàn, trước tiên ngươi hãy giải thích rõ ràng về đám bùa chú trải đầy đất này.”

Trên mặt đất rơi rụng hơn bốn mươi tấm bùa chú.

Kể cả thời điểm Thương Yến Đình có nhiều bùa chú nhất, cộng tất cả các loại bùa chú lại cũng chưa đến hai mươi tấm!

Sắc mặt hắn hiện tại vô vùng lạnh lẽo, như là chủ nhiệm lớp bắt được học sinh gian lận, lại cũng giống Nữu Hỗ Lộc bắt được trượng phu ngoại tình.

Giả Hi Đồng ngây ngẩn cả người, tình huống nàng gặp phải tại giờ phút này đầy đủ thể hiện cái gì gọi là vui quá hóa buồn.

“Đây là…… Toàn bộ bùa chú hiện tại ta có đó nha.”

Chân sau của Giả Hi Đồng giống con thỏ giãy giãy hai cái, ý bảo Thương Yến Đình buông nàng xuống.

Đơn độc một con gấu ở đàng kia nhặt từng lá bùa rơi rải rác đầy đất. Trong quá trình đó, bên tai vang lên âm thanh thông báo giá trị tín nhiệm -1+1-1+1 lên xuống không ngừng.

Thương Yến Đình nhìn một xấp phù nằm trong móng vuốt của nàng, mặt đều đen.

Giả Hi Đồng có chút chột dạ bèn từ xấp bùa chú rút ra hai tấm đưa cho hắn.

Thương Yến Đình tiếp nhận nhưng sắc mặt vẫn lạnh băng không chút thay đổi.

Lại thêm hai tấm.

Thương Yến Đình tiếp nhận sắc mặt vẫn lạnh như cũ.

Một thú một người, một cái đưa, một cái nhận, tới tới lui lui lặp lại bốn năm lần.

Nhìn số bùa chú còn lại, Giả Hi Đồng luyến tiếc.

Nàng ngượng ngùng mà đem số bùa chú còn lại cất vào trong túi nhỏ của mình: “Thân ký chủ a, hệ thống cũng không còn bao nhiêu, hơn nữa ngươi còn nợ ta 759 tấm bùa chú.”

Thương Yến Đình: “Không phải 650 tấm sao?”

“759 tấm”

“Hửm, là 600 tấm.”

“……Vẫn là 650 tấm đi.”

Cuối cùng vẫn là nàng lui một bước: “Thân ký chủ, ngươi học hư.”

Thương Yến Đình cầm một xấp bùa nhỏ đập nhẹ lên đầu nàng. Tuy rằng vẻ mặt vẫn không vui lên mấy, nhưng giá trị tín nhiệm sau một trận phập phập phồng phồng, cuối cùng biến thành 80.

“Đi rồi.”

“Từ từ!”

Giả Hi Đồng chạy xung quanh quan tài to lớn dạo qua một vòng, duỗi tay đo đạc chiều dài cùng độ rộng của quan tài đá.

“Ngươi đang làm gì thế?”

“Chúng ta thật vất vả mới tới một chuyến, phải mang chút đồ lưu niệm trở về nha.”

Trong địa cung trừ bỏ mười hai cây cột rồng thì cũng chỉ dư lại cái quan tài đá này.

Đã không mang được cột rồng đi, còn không thể mang nó đi chắc?

Giả Hi Đồng lấy ra một tấm Di Tu Phù duy nhất không chứa đồ vật, thử đem bùa chú dán lên quan tài đá.

Thu vào rồi!

Quan tài bằng đá mà cũng muốn?

Thương Yến Đình hít sâu một hơi, vừa định giáo dục nó một trận, địa cung đột nhiên bắt đầu rung động.

Động đất càng ngày càng kịch liệt, mười hai cây cột rồng bắt đầu xuất hiện vết rạn.

Sắp đổ!

“Lại đây!”

Thương Yến Đình bắt lấy tiểu racoon, một tay đem nó nhét vào trong lồng ngực, một mặt tìm kiếm lối thoát.

Lúc này ở ngoài bí cảnh, phong chủ của tứ đại phong cùng với viện trưởng tất cả đều đến đông đủ.

Loan Chấn Phong chau mày, trong tay bấm tay niệm thần chú. Một cái pháp trận vô cùng to lớn hiện lên ở trên bầu trời bí cảnh.

Ai có thể ngờ được, phong chủ Thanh Sương Phong thực lực yếu nhất trong bốn phong vậy mà lại là một đại năng trận pháp sư.

Toàn bộ đại trận của bí cảnh đều do hắn điều khiển. Cho dù là viện trưởng cũng đối đại trận bó tay không biện pháp, vậy mà hắn lại có thể cứu ra đại bộ phận đệ tử.

Cũng coi như là lộ một tay cho mọi người thấy.

Nhưng mà giờ phút này, đại trận lại xảy ra dị thường.

Trận pháp vốn dĩ đang vận chuyển yên ổn đột nhiên đình chỉ, khiến Loan Chấn Phong đang phát công bị thương nặng.

Hắn đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.

“Sư đệ!”

Viện trưởng hạc phát đồng nhan ở bên cạnh vội vàng duỗi tay đem hắn đỡ lấy.

“Trận pháp thay đổi.”

Không có người nào quen thuộc bí cảnh hơn so với hắn.

Nơi đây là do hiệu trưởng đời thứ nhất của học viện Thánh Đô ngẫu nhiên phát hiện. Hắn nhận thấy được bên dưới có lượng linh lực vô cùng nồng hậu, nhưng mà tìm tòi nghiên cứu không biết bao nhiêu lần cũng chưa tìm được bí mật trong đó.

Linh lực hùng hậu như vậy để dật tán, không tăng thêm lợi dụng thì lãng phí.

Vì thế hắn đã mời tới trận pháp sư lợi hại nhất lúc ấy, dựa vào nguồn linh lực thần bí kia thiết kế ra Thí Luyện Trường.

Trong hoàn cảnh không ai hay biết trận pháp đã vận hành suốt bao năm, điều khiến Loan Chấn Phong lo ngại nhất, rốt cuộc vẫn xảy ra khi hắn còn tại thế.

Mặt đất lại lần nữa rung chuyển, đợt sụp đổ thứ hai cũng bắt đầu.

Mặt đất bắt đầu trầm xuống, Thí Luyện Trường biến thành bãi tha ma chôn người sống.

May mắn đại bộ phận người đều đã được cứu ra, chỉ có mười mấy người không tìm được thôi.

Viện trưởng cùng phong chủ của ba phong khác đều nhẹ nhàng thở ra.

Các đệ tử của Thanh Sương Phong giờ phút này vây quanh phong chủ của bọn họ.

“Phong chủ, sư huynh cùng các sư đệ còn ở bên trong!”

“Còn thiếu mười mấy người!”

“Ta biết bọn họ ở địa phương nào, ta dẫn đường cho ngài!”

Đệ tử các phong khác nhìn bọn họ cảm xúc phức tạp.

Bọn họ cũng muốn cứu đồng môn của mình, nhưng ai dám bắt lấy phong chủ của phong mình không buông tay như vậy?

“Đừng vội, ta cùng viện trưởng còn có các phong chủ khác sẽ đi cứu người trở về.”

Dứt lời hắn nhìn về phía viện trưởng.

Bốn người sao có thể chạy?

Viện trưởng trầm giọng nói: “Phong chủ của tứ phong theo bổn viện trưởng đi cứu người!”

Năm người đồng thời bay lên trời, ngự không phi hành, thẳng đến địa điểm thí luyện mà đệ tử Thanh Sương Phong chỉ.

Bên kia, Thương Yến Đình ôm lấy Giả Hi Đồng, chạy băng băng trên con đường đang sụp đổ. Phía sau, cửa động ầm ầm sụp xuống, không ít lần suýt nữa đã chôn vùi hai người trong biển đá vụn.

Cuối cùng, bọn họ thấy được ánh sáng!

Ngay khoảnh khắc bước ra bước cuối cùng, sắc mặt Thương Yến Đình lại càng thêm ngưng trọng.

Phía trước là vực sâu thăm thẳm, đã không thấy mặt đất.

Mặt sau cũng đã lún, nơi bọn họ đang đứng là khối thổ địa duy nhất còn lại.

Nhưng vào lúc này, chân trời truyền đến tiếng vọng trung khí mười phần: “Đệ tử học viện Thánh Đô có tại đây chăng!”

“Ở!”

Thanh âm nhỏ bé này bị tiếng đất đá sụp lún lấn át, tuy rằng hắn rống phá giọng nói người ở trên cũng nghe không thấy.

Giả Hi Đồng linh cơ vừa động, lấy ra một lá Dẫn Lôi Phù.

Bên trên không trung, tầng mây tụ tập, một tiếng sấm sét ở ngay không trung trên đầu bọn họ vang lên: “Ầm vang ——!”

Sét đánh giữa trời quang.

Sau lá thứ nhất, lá thứ hai tùy theo mà đến.

Sau đó là lá thứ ba, lá thứ tư……

Tia chớp lập loè không ngừng, mơ hồ có thể nhìn thấy một thân ảnh nhỏ bé trong khu vực tro bụi tràn ngập.

“Thấy được, đệ tử phía dưới mau dừng lại!”

Thẳng đến khi trên bầu trời truyền đến một tiếng quát lớn, Giả Hi Đồng mới thu tay lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu