Thương Yến Đình nhảy lên hai lần liên tiếp, một kiếm cuối cùng, Càn Nguyên kiếm trực tiếp xuyên qua dung nham cắm thẳng xuống đất.
“Ngọa tào!”
Thành thật mà nói, bọn họ đều cảm thấy tư thế này của sư đệ quá soái rồi.
Phanh ——
Dung nham lại một lần phun tung toé.
Hoả tinh phun lên bắn vào kim hoàng áo giáp, ngọn lửa xì xì vang lên, áo giáp lại chưa hỏng nửa phần.
Không hổ là diệu kim vũ khí a!
Sư đệ biểu diễn rất tốt nhưng họa lại do bọn hắn gánh.
Một đợt dung nham đánh úp lại, Thương Yến Đình nhanh chóng bắt lấy tiểu racoon nhảy xuống.
“Đi mau!”
Các sư huynh ở sau chậm nửa nhịp, nhưng cũng theo sát sau đó.
Bọn họ một đường chạy như điên đến giữa sườn núi, nhìn dung nham chảy chậm ở phía sau thở dốc, nhưng khi nhìn thấy lệnh bài trong tay Thương Yến Đình lại vui vẻ hoan hô lên.
Ngay ngày thứ hai của đợt thí luyện liền đã lấy được một tấm lệnh bài!
“Hiện tại chúng ta đi tìm những người khác đi.”
Hiện tại dung nham phun quá nhiều, không có biện pháp đi lên tìm tấm thứ hai.
“Ta dám đánh đố, chúng ta nhất định là nhanh nhất.”
Sau khi lấy được tấm lệnh bài đầu tiên các sư huynh cực kỳ hưng phấn, không nghĩ tới Diêm sư đệ lợi hại như vậy.
“Ta lại đi lên một lần.”
Thương Yến Đình mang theo Giả Hi Đồng một mình tiến lên. TruyenLau
Cũng chỉ có một ngọn núi Hỏa Diệm Sơn này, hai cái lệnh bài nhất định sẽ không cách nhau quá xa.
“Có thể đem con rối thu vào không gian của ngươi không?”
“Cái gì?”
Nổ tung lông tóc ngăn trở tầm mắt của Giả Hi Đồng, thanh âm núi lửa nổ vang, bạo liệt quấy nhiễu thính lực của nàng.
“Tự mình thu con rối cho tốt!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói xong hắn bắt đầu chạy lên.
Nghịch dòng dung nham mà lên.
Giả Hi Đồng nháy mắt đem tiểu racoon thu hồi về, hồn thể trở về thức hải của hắn, tầm nhìn rộng lớn nhìn đến xung quanh khắp nơi đều là lửa đỏ dung nham. TruyenLau
Hắn ở trong biển lửa xuyên qua.
Dung nham bắn tung tóe dính ở trên áo giáp, nhiệt độ cực nóng làm nó tư tư tư rung động.
Thời gian đi lên rất ngắn, lại dường như rất dài.
Rốt cuộc hắn tìm được cái lệnh bài thứ hai, Thương Yến Đình từ trong biển lửa ra tới trên áo giáp đọng lại đại lượng hắc thạch do dung nham đọng lại biến thành.
“Sư đệ trâu thật!”
Bốn cái sư huynh nhìn chằm chằm lệnh bài trong tay Thương Yến Đình, đã khiếp sợ lại hưng phấn.
Chỉ có Giả Hi Đồng đem con rối nhỏ của mình thả ra, thao tác tiểu racoon dùng sức kéo áo giáp trên người hắn: “Mau đem áo cởi ra!”
Thương Yến Đình thấy vậy duỗi tay xé một phát, khôi giáp dán chặt với quần áo và thịt cùng nhau rơi xuống.
Hắn tức khắc biến thành huyết người.
Tê!
Nàng liền biết, cái áo giáp cấp diệu kim này chỉ phòng cháy lại không cách nhiệt, này không phải đều bị nướng chín ai!
Bốn cái sư huynh vừa rồi chỉ lo cao hứng, lúc này nhìn đến miệng vết thương dữ tợn này cũng không nhịn được mà hít vào một hơi.
Bọn họ vội vàng tìm kiếm dược vật ở trong bọc của mình, Giả Hi Đồng một hơi đút cho hắn hai lá Chúc Do Phù. Thẳng đến lá bùa thứ ba, Thương Yến Đình hơi hơi quay đầu đi: “Đủ rồi.”
A?
Thanh âm của hắn ở trong thức hải vang lên: “Ta chỉ còn lại có một lá Di Tu Phù.”
“Cái gì?”
Tiểu racoon sửng sốt một chút.
Thương Yến Đình yên lặng từ trong lòng móc ra mấy lá Di Tu Phù vì nhiệt độ quá cao mà bị thiêu hủy hơn phân nửa.
Di Tu Phù bị hỏng không thể dùng, vật tư, bùa chú tích góp được khi hoàn thành nhiệm vụ để ở bên trong cũng đều không thể lấy ra, cho nên bùa chú trên người nàng phải dùng tiết kiệm.
Vì hai cái lệnh bài mà phải tổn thất nhiều đồ vật như vậy, Thương Yến Đình…… lỗ nặng!
Khuôn mặt vốn bởi vì mất máu quá nhiều mà thiếu khí sắc hiện tại càng thêm tái nhợt, môi nhấp chặt cho thấy giờ phút này hắn rất bực bội!
“Không có thì không có, thân thể ngươi mới là quan trọng nhất!”
Giả Hi Đồng an ủi, ôm túi nước to ngang bản thân rót nước cho hắn, sau đó lại dùng nước trong rửa sạch miệng vết thương cho hắn, đắp lên thuốc cầm máu.
An ủi đơn giản căn bản vô dụng.
Từ sau khi bị phản bội, nam chủ đã rất lâu chưa phải chịu tổn thất lớn như vậy, khiến hắn cảm thấy vô cùng buồn bực.
Thời điểm nàng băng bó hắn xụ mặt, khi xuống núi hắn xụ mặt, lúc lên đường hắn cũng xụ mặt. Đặc biệt là khi nhìn về phía hai cái lệnh bài vô tội, phảng phất có cái thâm cừu đại hận gì, dẫn tới bốn cái các sư huynh một đường đi rất cẩn thận.
Đúng là không nghĩ tới, thiên lương vương phá Long Ngạo Thiên cư nhiên lại có ngày phạm xuẩn, ăn mặc trang phục đệ tử bị rách lộ cả bông chết lặng mà hành tẩu ở trong gió lạnh.
Thật đáng thương, lại thật buồn cười.
“Thân ái ký chủ, nhiệm vụ tiếp theo của ngài như sau: Dẫn dắt Thanh Sương Phong đạt được hạng hai trở lên tại tứ phong đại bỉ.
Hoàn thành nhiệm vụ đạt được khen thưởng: Di Tu Phù *1, Chúc Do Phù *2, Bạo Liệt Phù *2”
Nói xong nàng lại yên lặng mà từ trong túi nhỏ của mình móc ra một bộ áo bông dày dặn mới: “Thân thể mới là vốn liếng của cách mạng, mặc tốt y phục đừng để cảm lạnh đó nha! Huống chi bùa chú không có còn có thể kiếm lại mà. Thân ký chủ mà thương tâm, ta cũng sẽ rất khổ sở!”
Bước chân Thương Yến Đình khựng lại, dùng tay nhẹ nhàng chải vuốt bộ lông bị thiêu xém của tiểu thú trong lòng ngực: “Ừm.”
【 Chúc mừng nhiệm vụ giả đạt được 2 điểm giá trị tín nhiệm của nam chủ, giá trị tín nhiệm hiện tại 69/100】
##
So với Thương Yến Đình, thảm hại hơn chính là thập sư huynh.
Bộ quần áo duy nhất của hắn bị thiêu hết, trên người chỉ còn có một kiện áo trong mỏng manh. Vừa rồi ở trên Hỏa Diệm Sơn còn không có cảm giác gì, giờ phút này lại lạnh đến mức nước mũi của hắn chảy ra ngoài, răng lợi đều đang run rẩy.
“Thập sư huynh!”
Giả Hi Đồng lại lấy ra một chiếc áo bông dày dặn khác đưa cho hắn.
Nháy mắt đó, thập sư huynh cảm giác phía sau tiểu racoon đang phát sáng.
##
Từ điểm xuất phát cho đến bạo nộ ma sơn, Thanh Sương Phong đến sớm so với đệ tử các phong khác ước chừng nửa ngày. Bọn họ đã lên đỉnh núi lấy được lệnh bài, lại từ phía bắc ma sơn đi xuống, đệ tử các phong khác mới khoan thai tới muộn, đang ở chân núi từ phía nam ma sơn leo lên.
“Đệ tử các phong khác còn chưa tới.”
Đệ tử của Thiên Võ Phong cho rằng chính mình nhanh chân đến trước có chút hưng phấn, người nào người nấy đều dùng sức hướng đỉnh núi trèo lên……
Dựa theo bản đồ, Thương Yến Đình dẫn dắt những người khác đi trước địa điểm thực hiện nhiệm vụ tiếp theo ——
Lôi Bạo đầm lầy.
Bánh nướng lớn mà đại sư huynh chuẩn bị cho bọn họ chỉ trong một ngày đã bị ăn sạch.
Vì để bảo trì đầy đủ thể lực, mọi người cần thiết đi săn dọc đường để đảm bảo có đồ ăn. Đồng thời con người không thể vẫn luôn hoạt động mà không nghỉ ngơi, tốc độ hành động của tiểu đội năm người hạ thấp hơn phân nửa so với hai ngày trước.
Thẳng đến ngày thứ tư của đợt thí luyện, bọn họ mới tới Lôi Bạo đầm lầy, dựa theo tính toán lúc này đệ tử các phong khác có dự định công lược nơi này trước đã sớm tới rồi.
Toàn bộ bên ngoài Lôi Bạo đầm lầy bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ.
Ngay khi bước vào làn sương mù dày đặc, bên trong lại thay đổi một bộ cảnh tượng khác.
Bên trong đen kịt, cực kỳ ẩm ướt.
Mây đen tầng tầng lớp lớp tụ tập trên đỉnh đầu, phảng phất muốn áp xuống. Tiếng sấm nổ vang, tia chớp ở trong tầng mây như ẩn như hiện.
Xung quanh bọn họ khắp nơi đều là lùm cây, trên mặt đất phủ kín lá khô rụng, thoạt nhìn thường thường vô kỳ.
“Chúng ta nên đi chỗ nào tìm nhị sư huynh bọn họ?”
Thập nhị sư huynh muốn tiến lên phía trước tìm hiểu một chút tình huống, mới vừa đi ra một bước liền bị Thương Yến Đình ngăn lại. Hắn rút ra trường kiếm hướng tới vũng bùn phía trước thập nhị sư huynh cắm xuống, căn bản không cần dùng sức trường kiếm trực tiếp cắm xuống một nửa.
Này còn dám đi!
Thập nhị sư huynh vội vàng đem chân thu hồi.
Nhưng mà có cái gọi là sống học sống dùng, hắn tìm một cây gậy gỗ thô dài thử thăm dò chọc động các phương vị. Gậy gỗ mà cắm xuống quá một bàn tay thì không đi, chỉ vậy mà làm hắn mò mẫm ra được một con đường.
Tiểu đội mấy người vừa tìm người đồng thời cũng vừa tìm lệnh bài.
Rất nhanh bọn họ phát hiện có dấu vết con người hoạt động —— phía trước có một vũng bùn lớn bị ao hãm xuống.
Hố to chiều sâu 1 mét, bùn đất xung quanh đều còn ướt át, hiển nhiên có người bị rơi vào mới được kéo ra không lâu.
“Các ngươi nói liệu có phải là nhị sư huynh bọn họ bị rơi xuống vũng bùn không?”
Thập sư huynh có chút bi quan mà suy đoán.
“Không nhất định, lạc quan lên.”
Tứ sư huynh vững như lão cẩu, thái độ lạc quan: “Nói không chừng người bị rơi xuống là đại đệ tử thân truyền của Kim Dương Phong hoặc viện trưởng.”
Hai cái sư đệ còn lại gật đầu tán đồng: “Tứ sư huynh nói có lý thật.”
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.