Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 16: Tìm thầy trị bệnh

Ngày thứ hai

Thương Yến Đình dò hỏi dọc đường, tìm được y sư tốt nhất trấn nhỏ.

Vọng, nghe, vấn, thiết. (4 bước để chuẩn đoán bệnh của các thầy lang xưa)

Sau một phen chuẩn đoán, y sư chau mày: “Tình trạng này của công tử, lão phu không trị được.”

Tuy rằng vết thương bên ngoài của hắn đã gần như khỏi hẳn, nhưng gân mạch bên trong đã hoàn toàn đứt đoạn. Hiện giờ có thể đi lại, tiến hành sinh hoạt đơn giản đã là kỳ tích, muốn khôi phục như lúc ban đầu, trừ khi là thần tiên tới cứu giúp.

Nghe kết quả như thế, Thương Yến Đình cũng không quá ngoài ý muốn. Hắn đứng lên nói thanh “Đa tạ” liền đứng dậy rời đi.

Lão đại phu nhìn bóng dáng thong thả bước đi của hắn hơi hơi thở dài, bộ dạng tuấn mỹ, cử chỉ không tầm thường, một người trẻ tuổi tốt như vậy, đáng tiếc bị người phế đi tay chân.

##

Giả Hi Đồng biết hai chân của Thương Yến Đình sẽ khỏi, nhưng Thương Yến Đình nghe được đại phu nói như vậy khó tránh khỏi sẽ có chút mất mát.

Vì để hắn không khó chịu, nàng tuyên bố nhiệm vụ mới cho hắn.

“Chào thân ký chủ, ngươi có nhiệm vụ nhiệm vụ mới như sau: Thu thập giấy ám giản huyền *1000, mực chế từ máu cá văn dao *10 lạng.
Hoàn thành nhiệm vụ đạt được khen thưởng: Di Tu Phù *1”

Thương Yến Đình nghe vậy thì ngừng lại.

Vốn dĩ chuẩn bị quay lại khách điếm đột ngột chuyển hướng đi về phía dược phòng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tại dược phòng.

“Tiểu tử lại tới nữa.”

Chưởng quầy buông việc trong tay đi lên đón: “Lần này ngươi lại muốn bán cái gì?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta muốn mua 1000 phân thân cây ám giản huyền, 10 lạng máu cá văn dao.”

Chưởng quầy nghe được Thương Yến Đình nói vậy thì sửng sốt, cái này là đơn hàng lớn a!

“Tiểu điếm tuy có, nhưng không có nhiều đồ như ngài nói. Số lượng lớn như vậy, tiểu nhân yêu cầu mấy ngày để chuẩn bị, hơn nữa ngài còn cần giao một phần ba tiền đặt cọc trước.”

Chưởng quầy dùng bàn phím gảy bùm bùm tính một lúc: “10 phân thân cây ám giản huyền là một lượng bạc, 1 lạng máu cá văn dao là mười lượng bạc, tổng cộng là hai trăm lượng bạc trắng, tiền đặt cọc ngài cần trả là 67 lượng……”
TruyenLau
Cuối cùng Thương Yến Đình hai tay trống trơn bước ra.

“Thân ký chủ, chúng ta thật sự nghèo a.”

Giả Hi Đồng bắt đầu nhớ mong đã từng hào khí tận trời Thương Mưu thiếu chủ.

##

Trấn nhỏ chỉ là điểm dừng chân ngắn ngủi.

Thương Yến Đình đặt mua xe ngựa, lương khô cùng với mặt khác hành lý trong thị trấn để chuẩn bị rời đi.

Dừng chân hai ngày dùng mất 50 văn, lương khô cùng các hành lý khác dùng 30 văn, xe ngựa tiêu phí 2 lượng bạc, mua một khối lệnh bài sắt màu đen tiêu phí 1 lượng.

Lúc này bọn họ còn có 17 lượng 20 văn tiền.

“Thân ký chủ, ngươi đây là chuẩn bị đi chỗ nào?”

“Chiếu thành.”

Thương Yến Đình nói ra tên nơi hắn muốn đến.

Nơi đó cách đây không xa, không nằm trong phạm vi thế lực của tám đại gia tộc, đồng thời còn có một thần y nổi tiếng của nước Đông Húc, hiện tại đó là nơi thích hợp nhất để bọn họ đến.

Dùng thời gian năm ngày,

Cuối cùng bọn họ cũng tới rồi.

Tường thành dày nặng cũ kỹ, lầu tháp cổ kính đập vào mắt.

Binh lính mặc áo giáp ở cửa thành đang đối với bá tánh lui tới tiến hành kiểm tra, Thương Yến Đình lấy ra khối lệnh bài sắt tiêu phí 1 lượng bạc để mua kia, thuận lợi thông qua.

Bên trong thành những tòa nhà màu xám nối liền thành dãy, mặt đất trải bằng các hòn đá bằng phẳng tạo thành đường đi.

Cửa hàng san sát, người bán rong đi tới đi lui, so với trấn nhỏ phồn hoa hơn nhiều.

Phồn hoa hơn nhiều, giá hàng cũng đắt hơn rất nhiều.

“Công tử, dừng chân một đêm 100 văn. Mặt khác giúp ngài chăm sóc ngựa một ngày cần chi trả thêm 10 văn.”

Thương Yến Đình trả trước 5 ngày phí dụng, trên người tiền giờ chỉ dư lại 16 lượng 470 văn.

Đúng là nơi chốn đều yêu cầu tiền a!

Giả Hi Đồng càng ngày càng cảm nhận được tầm quan trọng của ngân lượng.

Hơn nữa, nghe nói để thần y kia xem bệnh một lần cần 500 lượng bạc trắng, “Thân ký chủ, giờ tiền để ngươi xem bệnh tìm như thế nào?”

“Đem ngươi bán.”

“Hả?”

Giả Hi Đồng nghe vậy thì sửng sốt một chút, sau đó rất nhanh đã hoàn hồn, biết hắn đang nói giỡn: “Ta ở trong thức hải của ngươi, ngươi bán thế nào.”

“Bán thiên tài địa bảo của ngươi.”

Câu này dọa tới Giả Hi Đồng rồi: “Thân ký chủ, ngươi bình tĩnh!”

Thân ký chủ thoạt nhìn không được bình tĩnh, tên hỗn đản này, hắn thật sự đi vào hiệu cầm đồ! Nàng ở trong thức hải của hắn rống lên nhiều lần cũng không có tác dụng, chỉ thấy hắn lấy ra một lá bùa từ trong túi.

“Làm phiền ông chủ xem thử, đây chính là đồ vật ta muốn cầm đồ.”

Thời điểm nhân viên cửa hàng nhìn thấy đồ vật ánh mắt lộ ra một tia thất vọng, “Bùa chú à……”

Lần trước có người đem bùa chú đến cầm đồ đã là hơn hai mươi năm trước.

Vật ấy nói như thế nào đây?

Giống như râu ria.

Dùng thì vô dụng, bỏ thì đáng tiếc.

Nhưng mà đã đến thì đều là mối làm ăn, nhân viên cửa hàng ra hiệu bảo hắn ngồi xuống: “Không biết công tử muốn cầm bao nhiều?”

“Hai trăm lượng bạc trắng.”

Thương Yến Đình chậm rãi báo ra giá cả.

Giả Hi Đồng khiếp sợ, phù nàng vẽ đáng giá như vậy sao?

Nhân viên cửa hàng nghe xong, đến cả tu dưỡng chức nghiệp chuyên nghiệp bao năm của hắn cũng suýt chút không giữ được: “Hai trăm lượng bạc trắng? Thiếu niên, trên đời này không có bùa chú giá trị hai trăm lượng. Kể cả bùa chú này của ngươi có thể chiếu sáng hoặc là làm yên giấc, bùa chú này nhiều nhất chỉ trị giá 20 văn.”

Động tĩnh ở chỗ nhân viên cửa hàng hấp dẫn sự chú ý của những người khác trong tiệm.

Tuy rằng phù tu ở Ngạo Thiên đại lục đã biến mất hơn trăm năm, nhưng giữa những người ở đây không thiếu người nhận biết bùa chú.

“Không ngờ có người muốn bán một lá bùa giá hai trăm lượng bạc trắng, bùa này làm từ vàng sao?”

Một nam tử ăn mặc phú quý cười nhạo một tiếng, trước mặt mọi người vạch trần “kẻ lừa đảo” này: “Hai trăm lượng bạc trắng? Thứ bùa chú này, hai mươi văn tiền đều không đến được chứ đừng nói hai trăm lượng.”

Càng lúc càng nhiều người bị động tĩnh nơi này hấp dẫn, đem theo tâm tình xem náo nhiệt không chê to chuyện vây xung quanh.

Nam tử ăn mặc phú quý trên mặt hiện vẻ cao cao tại thượng, tay phải cọ xát nhẫn ban chỉ trên ngón cái, dư quang thoáng nhìn một mạt bóng hình xinh đẹp đang từ trên lầu đi xuống.

Tào Chí Kiệt cảm thấy nữ thần chính là đang nhìn chính mình, tiếp tục ở trước mặt mọi người thể hiển kiến thức rộng rãi cùng cảm giác về sự ưu việt của chính mình:

“Chư vị, ta giới thiệu cho các ngươi một chút. Bùa chú sớm đã tại mấy trăm năm trước hoàn toàn biến mất, hiện giờ thứ gọi là bùa chú này đều là đồ chơi gạt người mà thôi. Người này muốn dùng thứ đồ chơi cỏn con này lừa gạt người khác còn muốn bán hai trăm lượng bạc trắng.”

Nghe hắn nói xong, ánh mắt mọi người nhìn về phía Thương Yến Đình đều thay đổi.

“Người này lớn lên tuấn tú lịch sự, nhìn không ra lại là cái kẻ lừa đảo a.”

“Tri nhân tri diện bất tri tâm* mà, đồ vật chỉ đáng hai mươi văn tiền hắn cũng dám bán hai trăm lượng bạc.”
*Tri nhân tri diện bất tri tâm: ý chỉ biết người, biết mặt nhưng không biết trong lòng người đó nghĩ gì.

“Đúng vậy!”

……

Nghe được Tào Chí Kiệt giới thiệu, mọi người nghị luận sôi nổi.

Thấy đã đạt tới hiệu quả mình muốn, khóe miệng Tào Chí Kiệt hơi hơi cong lên, lộ ra ý cười, sau đó xoay người hướng tới nữ thần duỗi tay: “Vốn dĩ ta muốn mang Tạ cô nương tới chơi chơi, không nghĩ tới gặp được loại chuyện này, còn thỉnh thứ lỗi.”

Giả Hi Đồng nhìn toàn bộ hành trình nam nhân dầu mỡ này chơi soái.

Đặc biệt là biểu tình của hắn vào lúc này, kia thật đúng là mẹ dầu mỡ mở cửa cho dầu mỡ, dầu mỡ về đến nhà.

Nàng vừa định nói thân ký chủ làm cho hắn bẽ mặt đi thì lại nghe thấy Thương Yến Đình dùng ngữ khí lãnh đạm mà đáp lại một tiếng: “Hai trăm lượng bạc trắng, một xu cũng không bớt.”

Nguyên bản Tào Chí Kiệt chuẩn bị rời đi nghe vậy lại ngừng lại.

“Phải không?”

Hắn không thích nhất chính là nhìn loại nam nhân dựa vào khuôn mặt ra vẻ làm bộ làm tịch như này, trên thực tế lại không đúng tí nào.

Tào Chí Kiệt nhìn Thương Yến Đình từ đầu đến chân một lần, sau đó ánh mắt hắn dừng ở bùa chú nằm trên tay Thương Yến Đình: “Vậy ngươi nói xem bùa chú này có gì mà ngươi dám bán hai trăm lượng bạc trắng?”

“Đây là Cố Hóa Phù.”

Thương Yến Đình không nóng, không vội mà trả lời: “Có thể làm vũ khí cấp tinh cương tăng lên đến cấp diệu kim.”

Gạt người!

Một thanh diệu kim pháp khí tùy tiện đều giá trị trăm kim trở lên, đó là thứ chỉ có đại sư cấp bậc đúc khí sư mới có thể chế tạo.

Nếu là một lá bùa đã có thể làm vũ khí cấp tinh cương biến thành diệu kim pháp khí, kia còn cần đúc khí sư làm cái gì.

“Được, ta mua của ngươi một lá bùa.”

Tào Chí Kiệt cười lạnh móc ra ngân phiếu hai trăm lượng: “Nếu là bùa chú này không thể làm vũ khí cấp tinh cương biến thành vũ khí cấp diệu kim, ta muốn ngươi cởi hết quần áo đứng ở cửa hô to ba tiếng “ta là kẻ lừa đảo”.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu