Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 59: Thập sư huynh tiếp tục hoài nghi nhân sinh

Cát vàng đúc tường, bốn phía vô thú.

Địa điểm thí luyện này như là bị một tầng kết giới cát vàng ngăn cách.

“Cảm giác có chút kì quái a.”

Giả Hi Đồng nhỏ giọng nói, nhưng các sư huynh đệ xung quanh đã lục tục tiến vào.

Rất nhanh nàng cũng được Thương Yến Đình ôm vượt qua cát vàng.

Nháy mắt rừng rậm ẩm ướt âm lãnh biến mất, thay thế chính là bầu trời không một gợn mây, mặt trời chói chang chiếu rọi, bốn phía cát bụi bay múa, hoàn toàn như là thay đổi một thế giới.

Mọi người quay đầu nhìn lại phía sau, lối vào cùng bức tường cát vàng đã biến mất không còn tung tích.

Một luồng nhiệt khí ập vào trước mặt, khô nóng, oi bức. Xung quanh đều là cát vàng mênh mông không thấy điểm cuối, làm Giả Hi Đồng suýt nữa hoài nghi bản thân có phải lại xuyên không thêm lần nữa?

“Về sau chúng ta muốn đi ra ngoài phải làm như thế nào?”

Hết thảy làm mọi người trợn mắt há hốc mồm, khó trách các lão sư lại thành lập một trạm cứu viện ở bên trong này.

Ngay lúc bọn họ còn đang ngơ ngác, đám người Thăng Dương Phong đột ngột xuất hiện phía sau. Khi hai mắt đối diện, hai bên đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Bọn họ đã cố ý tách ra sau lần chạm mặt lúc đó, không nghĩ tới vừa tiến vào điểm thí luyện liền đụng mặt, đủ để có thể thấy được địa điểm thí luyện lượt này có chút không bình thường.

“Các vị đồng môn, không biết các ngươi muốn đi bên nào?”

Nhị sư huynh nhìn về phía đệ tử của Thăng Dương Phong.

Thành thật mà nói, tuy rằng bọn họ rất có duyên, nhưng các sư huynh của Thanh Sương Phong hiện tại đều có chút ý kiến đối với các phong khác. Cho dù tiến vào cái địa phương quỷ dị này, bọn họ cũng không muốn tụ tập cùng một chỗ với các phong khác.
Website TruyenLau.com
Chờ đám người Thăng Dương Phong chọn được phương hướng, nhị sư huynh cùng các sư huynh đệ dứt khoát lựa chọn con đường nhỏ hoàn toàn ngược lại với bọn hắn.

Nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, một cái đệ tử của Thăng Dương Phong nhịn không được nói: “Người của Thanh Sương Phong thật là kiêu ngạo.”

“Đúng thế. Toàn bộ đều là tu vi thấp, trang bị cũng kém, lại còn mang bộ dáng chỉ mong cách xa chúng ta một chút. Chẳng lẽ bọn họ nghĩ rằng Thăng Dương Phong chúng ta sẽ chiếm tiện nghi của Thanh Sương Phong bọn họ sao?”

Một cái đệ tử trẻ tuổi khác tiếp lời: “Bọn hắn không phải là Thương Cửu Minh sư huynh, lại cứ ngỡ chính mình là miếng bánh thơm.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Được rồi, đừng nói nữa.”

Nguyên Hàn Dật lên tiếng ngắt lời bọn họ: “Tách ra cũng tốt, tìm lệnh bài mới là việc chính.”

Nếu mà bọn họ thật sự đi cùng nhau, đợi đến khi tìm được lệnh bài thì việc phân chia như thế nào đều sẽ biến thành vấn đề.
TruyenLau
##

Bí cảnh này hoàn toàn là một vùng sa mạc!

Nhiệt độ cao đã khiến mọi người đều phải cởi y phục chỉ để lại một lớp áo trong, mặt trời chói chang làm người đầu choáng mắt hoa.

Đi một ngày trời, trừ bỏ cát vàng vẫn là cát vàng.

Giả Hi Đồng đã sớm chịu không nổi chạy về trong thức hải của Thương Yến Đình luyện tập họa bùa chú mới.

Tên đầy đủ của bùa chú mới: Dẫn Lôi Phù bản sơ cấp.

Hoa văn của bùa chú này so với các bùa chú khi trước phức tạp hơn nhiều, nàng chiếu theo trên sách vẽ lại, chỉ cần có nửa điểm tạm dừng, cả lá phù liền phế đi.

Khó khăn trong việc vẽ bùa chú gợi lên dục vọng khiêu chiến của nàng, nên trong quá trình chế phù nàng căn bản không cảm giác được thời gian trôi đi.

Dần dần, Giả Hi Đồng quen thuộc phù văn của Dẫn Lôi Phù.

Ngay khi liền mạch hoàn thành nét bút cuối cùng, giữa ngòi bút và bùa chú còn lóe lên một tia điện mỏng manh.

Lá Dẫn Lôi Phù đầu tiên hoàn thành!

Lúc này bên ngoài đã là chiều muộn ngày thứ hai kể từ khi tiến vào bí cảnh.

Ban ngày nóng bức vô cùng, ban đêm lại đông lạnh thành cẩu.

Mọi người đối với việc sinh tồn ở sa mạc không hề có kinh nghiệm, bị thời tiết cực đoan này làm cho ngơ ngác. Ba người nhị sư huynh, tứ sư huynh, lão thập cửu đều nhiễm phong hàn.

Hai ngày này bọn họ vẫn cố gắng gượng để lên đường, nhưng dưới tình huống thiếu nước, thiếu lương thực, thiếu thuốc thang cuối cùng kiệt sức mà ngã quỵ.

Mọi người đều để lại phần lương khô và nước còn sót lại cho họ, nhưng hiện tại trong khu vực thí luyện, không thể tìm thấy lệnh bài, tiểu đội của đại sư huynh hay bất kỳ lối ra nào. Xung quanh ngoài cát vàng mênh mông ra thì hoàn toàn không có nguồn nước hay thực phẩm nào. Rõ ràng, tình hình sẽ ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.

“Khụ, khụ khụ khụ!”

Lão thập cửu không hổ là kẻ yếu nhất của Thanh Sương Phong, sau khi bệnh thương hàn diễn biến nghiêm trọng ho càng dữ dội, thậm chí tưởng chừng cả phổi đều sắp bị ho ra ngoài.

Nhiều người như vậy mà chỉ có một chút thảo dược trong tay nải của thập sư huynh. Nơi này đến cả chút lửa cũng không đốt lên được, chỉ có thể để mấy cái sư huynh bị bệnh thương hàn tự nhai thảo dược ở trong miệng

“Cần thiết phải ra ngoài ngay!”

Tìm lệnh bài là việc nhỏ, nếu thật sự không đi ra ngoài được bọn họ sẽ lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm mới là vấn đề lớn.

“Nhưng lối ra là ở phía nào?”

Không chỉ không tìm thấy lối ra, đến cả phương hướng bọn họ đều không nhận ra được, giống như ruồi nhặng không đầu bay tán loạn.

Có sư huynh đưa ra ý kiến bọn họ có thể thông qua mặt trời và ngôi sao để phán đoán phương hướng.

“Ý nghĩ là đúng.”

Nhị sư huynh trước tiên là khen ngợi một chút, sau đó chỉ chỉ mặt trời treo trên đỉnh đầu, ách giọng nói: “Lúc trước ta chính là dựa vào nó để dẫn đường.”

Nhưng mà vấn đề là mặt trời nơi này không tuân theo quy luật tuần hoàn mọc lên ở phương đông hạ xuống phía tây.

“Tối hôm qua trước khi ngủ ta đã làm ký hiệu, nó là từ hướng đối diện với ta mà hạ xuống, sáng nay lại mọc lên từ phía bên trái.”

Mặt trời không đi theo quy luật như vậy căn bản không thể làm vật tham chiếu.

“Hơn nữa…… chúng ta cũng không tìm thấy trạm cứu trợ.”

Có đệ tử khẽ nói, cái này làm cho mọi người đột nhiên ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề!

Giả Hi Đồng vừa mới ra tới, đã nghe được các sư huynh lo lắng sốt ruột thảo luận.

Nàng một không cần ăn, hai không cảm giác được độ ấm, hoàn toàn thoát ly các nhu cầu của nhân loại bình thường không có biện pháp đồng cảm như bản thân mình cũng bị. Thêm nữa gần hai ngày này nàng trầm mê luyện phù, không nghĩ tới các sư huynh đã lưu lạc đến loại hoàn cảnh này.

Đột nhiên, nàng nhớ tới khu cất chứa tác phẩm nghệ thuật của mình hình như có cái kim chỉ nam.

Trước tiên làm bộ mà sờ sờ ba lô nhỏ sau lưng tiểu racoon, sau đó từ Di Tu Phù lấy ra la bàn: “Cái này có thể dùng không?”

Mọi người vốn đang thảo luận kịch liệt bị âm thanh của nàng đánh gãy, bọn họ đồng thời xoay người, nhìn đến đồ vật nằm trong tay Giả Hi Đồng ánh mắt sáng lên: “La bàn!”

Vậy mà là la bàn!

Nhị sư huynh vội vàng tiếp nhận, sau khi xác nhận la bàn có thể sử dụng thì gật đầu lia lịa.

Đây là đưa than ngày tuyết a!

“Tế Thùng, nhị sư huynh tuyên bố ngươi là ma thú đáng yêu nhất Ngạo Thiên đại lục!”

Những người khác cũng dùng sức gật đầu, này quả thực rất khó làm người không tán đồng.

Lợi hại hơn còn ở phía sau.

Căn cứ thập sư huynh thống kê chưa hoàn toàn đầy đủ, ở kế tiếp Tế Thùng lại lấy ra ba túi nước, hai bình thuốc viên chữa phong hàn, hai con gà quay và thỏ nướng hư hư thực thực bị mọi người ghét bỏ không có mùi vị vứt bỏ khi trước (lại bị nó nhặt về tới).

Sở dĩ thập sư huynh có thể nhận ra nó được nhặt về chủ yếu bởi vì trên mông gà quay còn giữ nguyên dấu răng của hắn.

Nhưng ba lô mà Diêm sư đệ khâu cho nó chỉ to bằng một cái nắm tay như vậy thôi, mấy thứ này đều là từ đâu lấy ra tới?

Mọi người đừng chỉ lo ăn, mở mắt ra nhìn xem sự dị thường của Tế Thùng a!

Thập sư huynh cảm giác các sư huynh đệ xung quanh thật sự quá ngốc, sự nhạy bén của bản thân dường như hoàn toàn không hợp với sự ngu ngốc của họ.

Nhưng mà sư huynh đệ bị bệnh được uống thuốc, mọi người còn được bổ sung nước cùng với đồ ăn, trạng thái so với phía trước thật sự tốt hơn quá nhiều.

Mọi người nghỉ ngơi tốt lại chuẩn bị lên đường, phía sau đột nhiên xuất hiện một đám người.

Không phải ai khác, chính là các đệ tử của Thăng Dương Phong đã tách ra với họ hai ngày trước.

Vòng đi vòng lại lại đụng phải, làm người không thể không hoài nghi rằng bọn họ có phải vẫn luôn đi loanh quanh tại một chỗ hay không.

Hơn nữa các đệ tử của Thăng Dương Phong cũng không có thức ăn, nước uống.

Bọn họ đói đến mức đầu váng mắt hoa, nhìn xương cốt bị ăn đến sạch sẽ rơi đầy đất, đàn đệ tử lúc trước còn rất kiêu ngạo này khống chế không được mà nuốt nuốt nước miếng.

“Chư vị đồng môn.”

Thái độ của Nguyên Hàn Dật so với phía trước tốt hơn không ít: “Xin hỏi các ngươi còn có thức ăn nước uống không, chúng ta muốn đổi với các ngươi một ít.”

“Xin lỗi, đồ ăn chúng ta vừa mới ăn hết rồi.”

Nhị sư huynh bảo các sư đệ đem túi nước còn sót lại cất đi, tỏ vẻ thương mà không giúp gì được.

Hiện tại cái tình huống này, cho dù có cũng không thể tùy tiện cho người ta.

Nguyên Hàn Dật bị nghẹn lại, thời gian dài được nhiều người khen tặng làm lòng tự trọng của hắn cao vô cùng, không có khả năng chỉ vì một túi nước mà cầu xin người khác. Đại bộ phận đệ tử còn lại thì chướng mắt Thanh Sương Phong, càng sẽ không cầu bọn họ.

Hắn nhanh chóng chuyển chủ đề: “Các ngươi tìm được lệnh bài chưa?”

Nhị sư huynh hỏi lại: “Các ngươi tìm được rồi?”

Nguyên Hàn Dật lắc đầu: “Không có.”

Trên thực tế, bọn họ không chỉ chưa tìm được lệnh bài, mà đến cả lối ra cũng hoàn toàn không thấy đâu. Nếu không phải vì quá lo lắng, họ cũng chẳng vừa thấy người liền đã ánh mắt trông mong vội vã bước tới.

Không nghĩ tới lại là Thanh Sương Phong, đã vậy lại còn không được chào đón.

Nguyên Hàn Dật vừa mới chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhìn đến trong tay Thương Yến Đình cầm la bàn bước chân khựng lại……

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu