“Thân ký chủ, ngươi làm sao vậy?”
Hắn phun máu làm Giả Hi Đồng hoảng sợ.
“Cái này thì phải hỏi ngươi đã làm cái gì.”
Thương Yến Đình duỗi tay lau máu tươi bên khóe miệng, hít thở sâu bình phục hô hấp.
Hắn vốn dĩ đã sắp vào thực lực cấp Võ Cảnh, lúc này chân khí trong cơ thể hư không, giờ phút này tu vi còn có xu hướng bị tụt xuống.
Hệ thống này ở trong thức hải của hắn làm xằng làm bậy, nếu là lúc trước, nó đã sớm bị chính mình diệt trừ.
Nguyên bản Giả Hi Đồng còn đang đắm chìm trong hạnh phúc khi chế phù thành công nháy mắt phản ứng lại: “Ta hợp thành bùa chú quấy rầy đến ngươi sao?”
“Không có quấy rầy, chỉ là thiếu chút nữa thì chơi chết ta.”
Trong ngôn ngữ bình đạm này tràn ngập sự châm chọc.
Trong phòng lâm vào trầm mặc, Giả Hi Đồng ngượng ngùng nói:
“Ừm, bùa chú đã thành công.”
Giả Hi Đồng khô cằn mà nói một tiếng, sau đó dùng chỗ tốt đánh vỡ xấu hổ: “Bùa chú dùng thiên tài địa bảo để chế tác đó nha, ngươi muốn không?”
Nàng vừa dứt lời, bên tai lại truyền đến thanh âm nhắc nhở của hệ thống.
TruyenLau
【 Chào ngài nhiệm vụ giả, hiện tại ngài còn nợ 10000 tờ bùa chú cơ sở, Chúc Do Phù cao cấp có thể triệt tiêu được 100 tờ bùa chú cơ sở. 】
“Muốn.”
Thanh âm của nam chủ và hệ thống trước sau vang lên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hiện tại đối với tờ Chúc Do Phù cao cấp này, nàng có ba cái lựa chọn.
Thứ nhất: Đưa cho hệ thống để trả nợ
Thứ hai: Để lại cho chính mình
Thứ ba: Đưa cho Thương Yến Đình.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hiển nhiên hai cái bên trên có lợi hơn đối với nàng.
Nhưng mà Thương Yến Đình là người giúp nàng nhập môn phù tu, Chúc Do Phù cao cấp có thể thành công cũng có một nửa công lao của hắn, mấu chốt nhất chính là hắn hiện tại vẫn là cái đại đáng thương cha không đau, mẹ không yêu.
Trừ bỏ hệ thống giả - người đọc thật là quan tâm hắn, còn có ai quan tâm hắn?
Giả Hi Đồng lựa chọn cái thứ ba.
“Chúc mừng ký chủ đạt được Chúc Do Phù cao cấp. Chúc Do Phù cao cấp tương đương 100 lá Chúc Do Phù bùa chú bình thường.
Hiện tại ngài thiếu nợ hệ thống: 500 tờ Bạo Liệt Phù; 260 tờ Chúc Do Phù; 100 tờ Cố Hóa Phù; tổng cộng nợ: 900 tờ bùa chú bình thường.”
Thương Yến Đình tay mới vừa cầm được vào Chúc Do Phù cao cấp nghe vậy thì khựng lại: “Ta thiếu bao nhiêu?”
“900 tờ bùa chú bình thường.”
“Số học của ngươi là ai dạy?”
A, cho hắn đồ vật tốt như vậy, lấy chút lãi thì làm sao chứ?
Tu vi bị nàng làm ngã xuống cũng chưa so đo, nhưng loại việc nhỏ như bị tính thêm mấy chục lá bùa chú này …tiểu sách vở trong lòng Thương Yến Đình đã đem thù này ghi nhớ kỹ.
Hai người đều ăn ý không đàm luận cái đề tài mẫn cảm này, lực chú ý đặt ở trên Chúc Do Phù cao cấp.
Vừa vặn Thương Yến Đình bị thương nội tại. Chân khí trong cơ thể phù phiếm, vừa lúc có cớ để dùng.
Bật lửa đốt, ăn luôn.
Vào miệng nháy mắt, trong miệng xuất hiện tràn đầy hương vị hỗn hợp cỏ xanh cùng với cá tanh, đến cả trong xoang mũi cũng đều tràn ngập cái hương vị này.
Giây tiếp theo, Thương Yến Đình ngã xuống giường, ‘phanh’ cơ thể đổ xuống đập vào giường gỗ phát ra tiếng vang.
Thân thể của hắn hôn mê, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo.
Sau khi ăn xong Chúc Do Phù, đầu tiên là có một dòng nước ấm có tốc độ cực nhanh bổ sung chân khí vào kinh mạch khô cạn của hắn.
Linh lực trong cơ thể nhanh chóng gia tăng, gân mạch bị động phồng lên. Nguyên bản linh lực mỗi khi đi qua kinh mạch chỗ tay chân bị tắc nghẽn chỉ chảy nhỏ giọt như sợi chỉ, hiện giờ lại giống con ngựa hoang lao nhanh, đặc biệt là chỗ gân mạch bị đứt gãy truyền đến đau đớn kịch liệt giống như gân mạch của hắn lại một lần nữa bị xé rách.
Linh lực một lần lại một lần cọ rửa, mở rộng gân mạch của hắn. Đại lượng linh lực đổ vào chỗ cổ tay, cổ chân bị đứt gãy, nhu cầu cấp bách tìm một cái đường ra để khơi thông.
Giả Hi Đồng nhìn thấy cả người Thương Yến Đình toát dã mồ hôi, thân thể run rẩy không ngừng.
Dựa theo định luật của nam chủ trong tiểu thuyết huyền huyễn, Thương Yến Đình đây là bởi vì ăn Chúc Do Phù do nàng vẽ nên thăng cấp đi?
Nhìn môi hắn đen nhánh, sắc mặt tái nhợt, bộ dáng tiều tụy.
Thành thật mà nói, nàng một chút đều không hâm mộ việc được thăng cấp, ngược lại cảm thấy hắn có điểm đáng thương.
Thiên hạ đệ nhất trong tương lai không dễ làm, vẫn là làm hệ thống tốt hơn.
Ngày thường cũng chỉ cần kiếm chút chênh lệch giá, ngẫu nhiên nằm thăng cấp. Lương tâm phát hiện thì điều khiển tiểu racoon giúp thân ký chủ lau mồ hôi, cho hắn một chút quan tâm, chăm sóc.
Thương Yến Đình hôn mê suốt hai ngày, chồng chất linh lực cuối cùng đột phá ngăn trở, giống hồng thủy phá tan bờ đê mà trút xuống.
Tứ chi sau khi trải qua thống khổ cực độ, cảm nhận được một loại cảm giác thư thả mà hắn bao giờ cảm thụ được từ sau khi rớt xuống vực.
Trên giường truyền ra một tiếng kêu rên trầm thấp, hắn cuối cùng cũng tỉnh!
Thương Yến Đình đột nhiên mở đôi mắt, ánh mắt tản mát ra quang mang làm cho người ta sợ hãi, trên mặt xuất hiện vui mừng không thể tưởng tượng.
“A a a, thân ký chủ ngươi cuối cùng cũng tỉnh!”
Một cái thanh âm lỗi thời vang lên, lúc này tiểu racoon đang dùng móng vuốt nắm chặt khăn tay nhỏ lau mặt cho hắn, vội vàng kêu to: “Hôm nay chính là ngày
mở hội đấu giá đó, lại không đứng dậy, dược liệu để chữa bệnh sẽ bay mất thôi!”
Vừa mới dứt lời, tiểu racoon đã bị giơ lên.
“Không cần.”
Giờ phút này Thương Yến Đình nhìn về phía cổ tay của hắn, nơi đó vẫn còn vết sẹo, nhưng gân mạch đã khôi phục như lúc ban đầu.
Hắn nhìn tiểu thú xấu hoắc này, dùng tay vuốt vài lần chỗ lông bị trọc của nó: “Ta đã khỏi, cảm ơn ngươi cho ta bùa chú.”
“Oa!”
Tiểu racoon nâng hai móng lên hoan hô.
Đừng nhìn ngày thường Thương Yến Đình giống như đối với việc trị liệu tay chân không bắt buộc, trên thực tế lại vô cùng lo âu. Hiện giờ có thể trị khỏi, nàng thật sự vui mừng cho Thương Yến Đình.
Nhưng mà vui mừng qua đi, nàng cảm giác chính mình giống như quên mất cái gì đó?
Hẳn là không phải chuyện rất quan trọng.
Nàng không rối rắm việc này lâu, lại lần nữa nhắc tới hội đấu giá hôm nay: “Còn đi hội đấu giá không?”
“Đi.”
Nếu tứ chi đã trị khỏi, hắn còn thiếu một thanh vũ khí.
##
Chờ Thương Yến Đình sửa soạn, rửa mặt rồi mới ra cửa, hội đấu giá đã bắt đầu rồi.
Hội đấu giá tổ chức ở tửu lầu xa hoa nhất Chiếu thành, tổng cộng bốn tầng.
Trung ương của đại sảnh lầu một là bán đấu giá hàng triển lãm, chung quanh kín người hết chỗ, nhưng đều là các tán khách bình thường có chút của cải.
Từ lầu hai bắt đầu chính là khách quý. Tầng lầu càng cao, vị trí càng tốt, người ngồi ở bên trong thân phân càng tôn quý.
Quản sự hiệu cầm đồ cho Thương Yến Đình vé vào cửa là vị trí ngồi ở lầu hai, vị trí có chút hẻo lánh nhưng tầm nhìn cũng không tồi.
Lúc này phía dưới đang bán đấu giá một quyển công pháp tu võ khá ổn, bị một người võ tu trung niên dưới đại sảnh lấy 400 lượng bạc trắng mua được.
Kiện hàng đấu giá tiếp theo —— Long Đảm Thảo
Vừa lên kệ đã có rất nhiều người ra giá.
Không ngoài dự đoán của Thương Yến Đình, Long Đảm Thảo giá cả từ ban đầu là 800 lượng bạc trắng, một đường bão táp, trực tiếp lên tới 4800 lượng, vượt qua giá trị nguyên bản của nó bốn ngàn lượng.
“Điên rồi đi, ai lại cạnh tranh giá cả cao như vậy.”
“Người cạnh tranh này, chắc không phải là đầu óc có vấn đề đi.”
“Có 4000 lượng bạc trắng này, mua cái công pháp tu võ thượng thừa không tốt hơn sao?”
Tán khách dưới đại sảnh sôi nổi nghị luận.
Một ít khách hàng đã tới nhiều lần nghe vậy cười nhạo: “Không biết đi, Vạn Bảo Các này cách mỗi đoạn thời gian lại sẽ có chút dược liệu bán ra với giá cả phiên bội. Chờ xem, nói không chừng còn có tên ngốc kêu giá cao hơn.”
……
Bên kia, Tạ Khánh Hiền ngồi ở lầu 4 trong tay cầm chén trà, biểu tình vân đạm phong khinh*, người hầu của hắn chạy đi lên dò hỏi: “Đại nhân còn muốn đẩy giá lên nữa không?”
*Vân đạm phong khinh: gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ ý ở đây chỉ tâm cảnh điềm đạm, nhàn nhã, an tĩnh.
Khi lên đến 1400 lượng bạc trắng đã không có người kêu giá nữa, giá hiện tại tất cả đều là bọn họ tự mình kêu đi lên.
Hiện tại không ai tiếp nhận, bọn họ sẽ phải tự mua trở về.
“Bảo người phía dưới thu tay lại.”
Long Đảm Thảo này là của Tạ Khánh Hiền, chính mình mua trở về cũng phải trả cho Vạn Bảo Các một số tiền lớn tiền thuê, khẳng định là lỗ lớn.
Nhưng mà hắn không lo lắng một chút nào.
Bởi vì mấy ngày trước đây hắn phái người cố ý hỏi thăm qua.
Hiệu cầm đồ của Vạn Bảo Các có xuất hiện một vị thiếu niên dung mạo anh tuấn, mang theo một tiểu thú quái dị, tay chân lại không linh hoạt, hắn cầm đồ được hai vạn lượng bạc trắng.
Người này tất nhiên là thiếu niên lang hôm trước đến chỗ hắn xem bệnh.
Ba loại dược phẩm, hắn mua được một kiện cũng không phải không có khả năng.
Tạ Khánh Hiền thổi hai hớp trà, thần sắc đạm nhiên như cũ đối hạ nhân quỳ dưới chân nói: “Vòng tiếp theo tiếp tục kêu giá, nếu có người cùng kêu, trực tiếp đem giá cả của cành vô tung Phật tăng lên tới 4 lần.”
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.