“Cái bọn đạo chích nào dám âm thầm đánh lén?!”
Bị nước bùn văng lên mặt, Tông Lăng liền gầm lên một tiếng.
“Nhiều người bắt nạt ít người, cách làm của Kim Dương Phong các ngươi chẳng lẽ lại là quân tử sao?!”
Chờ sư huynh của Thanh Sương Phong nói xong, trên mặt Tông Lăng lộ ra một mạt cười nhạo: “Lấy nhiều khi ít? Chẳng lẽ một chọi một thì các ngươi có thể thắng sao?”
Lôi Bạo đầm lầy cũng chỉ lớn như vậy.
Trong thời gian bọn họ nói chuyện, lại có đệ tử các phong khác nghe tiếng mà đến.
“Tông sư huynh, nếu đệ tử của Thanh Sương Phong tự tin như vậy, vậy các ngươi đơn giản phái ra một người tỷ thí một hồi là được.”
“Bọn họ dám sao? Ai mà không biết đệ tử của Thanh Sương Phong đều không cầu tiến tới.”
“Đúng thế. Chỉ là lấy được một cái quán quân trận giao đấu người mới đã kiêu ngạo, không nghĩ xem đệ tử của ba phong chúng ta đã đạt bao nhiêu lần đệ nhất của trận giao đấu người mới.”
Nhục nhã.
Nhục nhã vô cùng!
Nghe những người này nói, mọi người của Thanh Sương Phong đem nắm tay nắm chặt, cái loại cảm giác không cam lòng, vô lực cùng phẫn nộ này lại nảy lên trong lòng.
“Một khi đã như vậy, không bằng luận bàn một phen?”
Thương Yến Đình bỗng lên tiếng, cắt đứt những lời chế giễu từ đám người này.
Tông Lăng nghe vậy chăm chú nhìn hắn một lát, sau đó đáp ứng: “Được thôi. Hai phong mỗi bên phái ra một người.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dứt lời hắn rút ra trường kiếm của bản thân chỉ về hướng Thương Yến Đình: “Thanh Sương Phong các ngươi chọn ai lên đây?”
“Thập sư huynh, ngươi lên đi.”
Thương Yến Đình nhàn nhạt nói.
Thập sư huynh hiện giờ là Võ Cảnh trung kỳ, tu vi này ở trong nhóm bọn họ xem như cao. Nhưng mà Tông Lăng đã bắt đầu chuẩn bị đột phá Võ Sư, ở lúc hắn đứng ra ứng chiến, đệ tử vây xem xung quanh phảng phất đã thấy trước được kết cục.
Thập sư huynh rất khẩn trương. TruyenLau
Hắn biết bản thân là cái trình độ gì, ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía mặt mũi bầm dập nhị sư huynh.
Nhị sư huynh cũng rất khẩn trương, hắn không có cách nào a!
“Không cần sợ hãi, sau khi lên sân khấu nghe ta chỉ huy.” TruyenLau
Thương Yến Đình toát lên vẻ trầm ổn, mang lại cho người khác một cảm giác an tâm khó tả.
“Vị sư huynh này chẳng lẽ là muốn mượn thanh diệu kim kiếm?”
Đôi mắt Tông Lăng híp lại, lời nói nghe như trào phúng kỳ thật lại mang ý cảnh cáo.
“Không cần.”
Vũ khí thập sư huynh thường dùng chính là một thanh ngàn cân đại chuỳ, toán bộ thân pháp học được cũng lấy cây chùy này là chủ, nếu đổi thành vũ khí khác ngược lại sẽ không có biện pháp phát huy.
Hắn lại nhìn Thương Yến Đình một cái.
Mặc dù lần này là bị phái ra một cách bất ngờ, nhưng nếu phải ra ứng chiến, hắn nhất định sẽ toàn lực ứng phó: “Ta sẽ nỗ lực thua đẹp chút.”
Thương Yến Đình đè lại vai trái của hắn, ở bên tai hắn nhẹ giọng nói vài câu, ánh mắt thập sư huynh đột nhiên sáng ngời.
Thương Yến Đình thu hồi tay, ngữ khí vẫn bình tĩnh không gợn sóng như cũ: “Ngươi phải thắng.”
Giả Hi Đồng ở một bên lặng lẽ dán một tấm Cố Hóa Phù lên đại chùy của hắn, khi phát hiện đại sư huynh nhìn về phía mình vội đem móng vuốt dấu sau lưng: “Sư huynh đừng sợ.”
Thập sư huynh nhìn đến tấm giấy dán trên đại chuỳ của mình, tuy rằng không biết là cái gì, nhưng cũng không xé xuống.
Hắn sờ sờ đầu tiểu racoon, khiêng đại chuỳ lên chiến trường.
“Đến đây đi!”
Hắn chuẩn bị tư thái sẵn sàng.
Tông Lăng là con cháu của tám đại thế gia, công pháp của Tông gia chiêu thức hung ác sắc bén, tốc độ công kích nhanh nhẹn am hiểu đao pháp.
Thập sư huynh tu luyện chính là 《 Cự linh chùy 》 ở tầng bốn của Tàng Thư Các, sở trường ở chỗ lực đạo.
Chiêu thức phức tạp thường thường lại bị lực lượng đơn thuần nhất hóa giải.
Trên mặt chiến thuật hai người không phân cao thấp.
Thập nhị sư huynh có quan hệ với hắn tốt nhất có chút hoang mang, xem động tác hắn ra chiêu rõ ràng đều là những cái chiêu cũ trước đây, lại có chút hơi không giống: “Mười sư huynh từ khi nào trở nên lợi hại như vậy?”
Những đệ tử khác cũng khẽ nhíu mày, không nghĩ tới đệ tử Thanh Sương Phong vậy mà lại có thực lực bậc này.
Phát hiện thân pháp mình sử dụng bị đối phương khắc chế, Tông Lăng đổi thân pháp.
Một loạt đòn tấn công mạnh mẽ lập tức khiến mười sư huynh liên tiếp thất bại, nguyên hình tất lộ.
“Công pháp hắn dùng là thiếu dương trảm, nhược điểm ở chân.”
Thanh âm của Thương Yến Đình vang lên: “Thập sư huynh dùng chiêu thứ 4 của cự linh chùy có thể khống chế.”
Giả Hi Đồng phát hiện hắn bị phạt chép sách ở Tàng Thư Các hơn một tháng không uống phí a, quả thực tựa như cuốn từ điển sống, gần như biết toàn bộ chiêu thức cùng nhược điểm của tâm pháp trong Tàng Thư Các.
Cao hơn một cái tiểu cảnh giới lại có thể thế nào, có người bên ngoài chỉ huy, thân pháp của Tông Lăng bị đối phương áp chế gắt gao.
Đáng tiếc, hắn còn có át chủ bài chưa ra đâu!
Tông Lăng lôi kéo bên hông, một thanh nhuyễn kiếm tức khắc xuất hiện ở trong tay hắn.
Đây là một thanh bảo kiếm tinh cương, gần như đạt đến mức diệu kim, lưỡi dao sắc bén, chém sắt như chém bùn. Hắn nhìn chằm chằm vào cây thiết chùy khổng lồ đang không ngừng khua khoắng trước mặt, rót hết nội lực vào kiếm mạnh mẽ chém tới.
Vũ khí không còn, xem hắn dùng cái gì để tiếp chiêu!
Ngay khi hắn chờ đợi đại chùy gãy rời khỏi tay thập sư huynh, thanh trường kiếm của hắn bỗng vang lên một tiếng giòn giã.
Răng rắc!
Thanh bảo kiếm gần như đạt đến cấp bậc diệu kim của hắn gãy rồi!
Biểu tình kinh ngạc đọng lại trên mặt hắn, vũ khí có thể khiến bảo kiếm của hắn gãy …… “Ngươi thế mà lại đang dùng diệu kim pháp khí!”
Nghe lời người này nói.
Nếu không phải chính hắn tự mình đi mua, thập sư huynh thiếu chút nữa liền tin bản thân có diệu kim pháp khí thật.
“Người không được, đừng trách vũ khí không được.”
Hắn hướng tới Tông Lăng hung hăng đánh một chùy.
Đại chuỳ ngưng tụ toàn bộ lực lượng của hắn lấy uy lực gấp mười lần bình thường phóng đại khuếch tán, khiến cho mặt đất đều vì một chùy này mà chấn động!
Uy lực to lớn, làm thập sư huynh cũng choáng váng.
Này, hình như là dùng diệu kim vũ khí mới có được uy lực như này đi!
Hắn đây là làm sao vậy?!
Ngay lúc hắn sửng sốt, cách đó không xa tiếng xẹt xẹt vang lên. Mây đen trên đỉnh đầu không biết khi nào tụ tập lại dày đặc hơn hẳn so với những nơi khác, tia chớp ấp ủ trong tầng mây vừa lúc đánh trúng một đệ tử của phong nào đó đang xem náo nhiệt, người nọ đến cả cơ hội kêu lên đều không có, trực tiếp ngã xuống đất.
Lúc này mới chỉ là bắt đầu.
Tia chớp trên đỉnh đầu không ngừng rơi xuống, đánh xuống mặt đất xung quanh.
Xoẹt xoẹt, xẹt xẹt ——
Điện dư còn lơ lửng trong không khí, mọi người cảm nhận được cơ thể mình bắt đầu tê dại.
“Chạy mau!”
Không biết là ai nói một câu như vậy, người ở bốn phía lập tức giải tán.
Càng ngày càng nhiều lôi điện rơi xuống ở xung quanh, làm mọi người rốt cuộc đã hiểu vì sao nơi này được gọi là Lôi Bạo đầm lầy.
“Đừng đứng ở trên đất trống, nằm sấp xuống!”
Phàm là người hiểu chút vật lý, đều sẽ không tại loại thời điểm này chạy loạn.
Giả Hi Đồng kịp thời gọi lại các sư huynh Thanh Sương Phong, một đám người toàn bộ nằm rạp trên mặt đất.
Lôi điện chuyên đánh những thứ cao.
Đặc biệt là những kẻ có vóc dáng cao lại mang theo vật phẩm kim loại.
Đầm lầy không phân biệt thời gian, chỉ cần ngươi dám bước vào, nó liền dám nhấn chìm.
Lôi điện trên đỉnh đầu ít nhất giằng co nửa khắc.
Xung quanh trừ bỏ chín người bọn họ, đệ tử các phong khác cơ bản đều chạy hết rồi. Kẻ không chạy hoặc là thông minh học cách làm của Thanh Sương Phong, hoặc là rơi vào đầm lầy, hoặc lại là bị phách ngất đi.
“Cứu, cứu mạng!”
“Phiền toái kéo ta một chút!”
“Dựa, toàn thân ta đều đã tê rần.”
……
Các đệ tử vừa rồi còn diễu võ dương oai giờ phút này lại thảm không nỡ nhìn.
Muốn giúp không?
Thập nhị hiền lành nhìn thấy một cái đệ tử bị đầm lầy nuốt chửng nửa người thì dừng lại, đang rối rắm có giúp hay không thì bị nhị sư huynh kéo đi.
“Giúp cái gì mà giúp, ngươi hãy nhìn xem vết thương trên mặt sư huynh trước đã.”
Từ giờ trở đi, Thanh Sương Phong bọn họ cùng với ba phong còn lại kia thế bất lưỡng lập!
“Đúng rồi thập sư đệ, có phải gần đây ngươi lén luyện tập không?”
Đột nhiên lợi hại như vậy!
Đôi mắt bát quái của mấy sư huynh đệ thẳng lăng lăng mà nhìn chằm chằm hắn: “Có biện pháp nhanh chóng biến cường vậy mà không lấy ra chia sẻ, mau nói là cái gì!”
Không có a.
Thập sư đệ nhấc tay ý bảo chính mình trong sạch: “Vừa rồi có thể cùng Tông Lăng bất phân thắng bại, ta nghĩ là vì có Diêm sư đệ giúp.”
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.