Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 44: Đánh cược đánh cược

“Trừ cái này ra, cần phải bồi thường thêm.”

Nhị sư huynh vừa dứt lời, các sư huynh đệ còn lại đều gật gật đầu: “Đúng!”

Tổng quản sự nhìn về phía nhị sư huynh: “Ngài muốn bồi thường bao nhiêu?”

Bao nhiêu?

Câu hỏi này lại làm khó các huynh đệ.

Nhị sư huynh quay đầu nhìn về phía sau, đại sư huynh giơ ra hai ngón tay.

Hắn nháy mắt hiểu hàm nghĩa của động tác này, muốn hai lượng.

Nhưng mà hai lượng có quá nhiều hay không?

Làm như Thanh Sương Phong bọn họ giống đang ngoa người ta vậy?

Nhị sư huynh không đủ tự tin mà nhìn về phía bọn họ, đại sư huynh trở về cái “Yên tâm, phải giữ cách cục lớn” ánh mắt.

“Được!”

Nhị sư huynh hít sâu một hơi, tự ổn định chính mình, sau đó vươn hai cái ngón tay: “Ít nhất hai……”

“Hai ngàn lượng bạc trắng.”

Hắn còn chưa nói dứt lời thanh âm ôn nhuận phía sau đã giành trước một bước trả lời. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tay nhị sư huynh giống bị điện giật, vèo một cái thu hồi về.

Hai ngàn lượng bạc trắng, Diêm sư đệ đây mới là ngoa người đi!

Các sư huynh cùng tổng quản tất cả đều bị chân mềm một chút.

“Chư vị, lão phu ở Luyện Tâm Các nhiều năm như vậy, toàn bộ tích tụ thêm lên cũng không có hai ngàn lượng a.”

Các sư huynh toàn bộ đều im lặng, ánh mắt nhìn về phía Thương Yến Đình. TruyenLau.com

Thương Yến Đình trả lời: “Vậy thì chờ phong chủ tới rồi lại định đoạt đi.”

Nếu phong chủ mà tới chuyện này còn phải.

Tổng quản sự bị bóp chặt tử huyệt trên trán đổ mồ hôi: “Lão phu chỉ có 500 lượng bạc, ngài xem……”

Thương Yến Đình mỉm cười nhìn về phía hắn, không dao động.
Website TruyenLau.com
Tổng quản sự sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Đệ tử chanh chua vừa nãy chẳng qua chỉ là thể hiện ngoài miệng, cái tiếu diện hổ hiện tại này mới làm hắn thương gân động cốt.

500 lượng bạc trắng, đó là số tiền mà đại đa số người cả đời đều kiếm được.

Hắn tuy rằng là tổng quản sự của Luyện Tâm Các, nhưng ở nơi này có thể vớt đến nước luộc cũng không nhiều lắm, 800 lượng bạc đã là cực hạn lớn nhất của hắn. Nếu lại thêm nữa, hắn tình nguyện bị đánh một trận, trục xuất học viện.

Tổng quản nói ra hạn mức mà chính mình có thể tiếp thu, trong lòng hận chết cái thân thích kia.

Thương Yến Đình đương nhiên sẽ không tiếp tục hùng hổ doạ người.

800 lượng bạc trắng, hơn nữa Luyện Tâm Các lấy danh nghĩa chiếu cố sư đệ miễn phí cung cấp nơi ở và đồ ăn cho 20 vị sư huynh trong lần giao đấu người mới này.

Các đệ tử của Thanh Sương Phong …… Kiếm quá độ rồi!

Mọi người nổi giận đùng đùng mà tới, lại mặt mày hớn hở mà đi.

Tại sương phòng tốt nhất của Luyện Tâm Các ở phía đông.

Vì để biểu đạt thành tâm xin lỗi, tổng quản sự phân phối một loạt phòng cho bọn hắn. Một đám các đệ tử cố nén kích động giữ bộ dáng bình tĩnh đạm nhiên đi vào, ở sau khi tổng quản sự rời đi mới bại lộ ra bộ dáng chưa hiểu việc đời.

“Luyện Tâm Các thế mà lại có địa phương tốt như vậy, trước kia ta cũng không biết.”

“Này chăn là lụa đi! Hôm nay ta muốn ngủ, khỏa, thân!”

“Wow, phòng này thật là đẹp mắt.”

“Nếu dùng những tấm vải lụa này làm thành y phục……”

“Bình tĩnh, mấy thứ này không thể mang đi, để tránh làm hỏng uy danh Thanh Sương Phong chúng ta.”

Đại sư huynh thời thời khắc khắc nhắc nhở mọi người phải bảo trì hình tượng cho Thanh Sương Phong bọn họ, sau đó vô cùng vui vẻ kêu gọi mọi người chia tiền.

Tiền này đương nhiên không phải là số tiền tổng quản sự bồi thường, dù sao số tiền đó là tiền bồi thường cho tiểu sư đệ.

Tiền mà bọn họ chia chính là tiền đánh cược thắng kiếm được lúc trước.

Tiền đánh cược tổng cộng 40 văn, kiếm lời về 800 văn.

Mỗi một vị sư huynh đệ đóng góp tiền đều được chia 40 văn, nhận được phần của chính mình một khắc kia các sư huynh đệ đều cảm giác túi tiền nặng trĩu.

Đến nỗi tiểu sư đệ một mình độc ủng khoản lớn 800 lượng bạc trắng, mọi người đều yên tâm thoải mái mà chuẩn bị chờ khi quay về Thanh Sương Phong tế hắn một trận. Những ngày tháng có Diêm sư đệ ở, đúng là mỗi ngày đều giống ăn tết.

##

Đêm khuya.

Các sư huynh đều từng người trở về phòng.

Tuy rằng đã đổi tới căn phòng lớn không lọt gió nữa nhưng Giả Hi Đồng vẫn như cũ chuẩn bị một cái túi chườm nóng cho Thương Yến Đình.

Thương Yến Đình nhìn túi chườm nóng dưới lòng bàn chân mình mỗi ngày, môi hắn giật giật, nhìn ma thú nằm xoài trên ngực mình, cuối cùng cái gì cũng chưa nói.

“Thân ký chủ, ngươi có phải đã phát hiện các sư huynh ở Thanh Sương Phong đều là người rất tốt hay không?”

Giả Hi Đồng thấy bộ dáng hắn muốn nói lại thôi liền dẫn đầu nhắc tới chuyện này.

Thương Yến Đình nghe vậy nhớ lại nhóm ngốc tử kia. Tư duy đơn giản, thiên tính ngu thiện, dễ dàng lợi dụng, cuối cùng hắn chậm rãi đưa ra một cái đánh giá khách quan: “Tạm được.”

Thân ký chủ mạnh miệng nha.

Từng trải qua các loại tăng giá trị tín nhiệm, Giả Hi Đồng nghĩ lầm Thương Yến Đình trả lời là nói năng chua ngoa, ngạo kiều tâm đậu hủ. Cho rằng bản thân đang tiến nhanh trên con đường cảm hóa Thương Yến Đình làm hắn trở thành một nam chủ dương quang lỗi lạc như bao nam chủ khác.

##

Giao đấu người mới sắp kết thúc, đã tiến vào phần chung kết cuối cùng.

Giải thưởng cho mười người đứng đầu cũng được công bố vào lúc này.

Từ hạng thứ 10 danh đến hạng thứ 7 đều được khen thưởng 100 lượng bạc trắng.

Hạng thứ 6 đến thứ 4 đạt được một quyển tâm pháp tu luyện trân quý trong sáu tầng Tàng Thư Các.

Khen thưởng của ba hạng đầu là hấp dẫn nhất.

Hạng ba là vũ khí cấp diệu kim: Hoàng xương rồng bát tiên

Hạng hai là diệu kim vũ khí: Hồi sinh sát côn

Hạng nhất có thể được đến một kiện trang phục áo giáp cấp diệu kim: Tử kim hộ tâm giáp.

Giả Hi Đồng cũng là hiện tại mới biết được, hóa ra không phải tất cả diệu kim pháp khí đều giống nhau. Bởi vì chúng nó được đại sư đúc khí khác nhau đúc thành, sử dụng tài liệu khác nhau, cũng sẽ phân cấp bậc.

Tỷ như hoàng xương rồng bát tiên thuộc về loại nhập môn.

Hồi sinh sát côn thuộc về trung đẳng.

Diệu kim pháp khí Càn Nguyên kiếm mà Thương Yến Đình mua sắm ở hội đấu giá, cũng là nằm giữa nhập môn và trung đẳng mà thôi.

Còn áo giáp lại là một loại diệu kim pháp khí tương đối đặc thù.

Bởi vì nó cần dùng nhiều nguyên liệu, khi chế tác khó khăn cũng lớn hơn, cho nên là cấp bậc cũng so diệu kim pháp khí loại trung đẳng càng trân quý hơn. Thế nên khi mọi người nghe nói vũ khí khen thưởng của ba hạng đầu tất cả đều đều chấn kinh.

Phải biết rằng, rất nhiều võ tu cả đời đều không có được một kiện diệu kim pháp khí của mình. Lần so đấu người mới này, học viện vậy mà ra bút tích lớn như vậy.

Rất nhiều đệ tử tiếc nuối chính mình không năng lực tiến vào hạng 10.

Tin tức lan truyền còn dẫn tới số lượng lớn đệ tử cũ tiến đến quan chiến. Khán đài ngày hôm qua còn trống rỗng người xem hiện giờ bị ngồi đến tràn đầy, các đệ tử lén thiết lập bàn đánh cược hiện tại tiến hành khí thế hừng hực.

Trong đó người đứng đầu được dự đoán đoạt giải quán quân là Chu Hoành Tu đệ tử của Thăng Dương Phong và Vương Đức Phát đệ tử của Thiên Võ Phong.

Hai người này thực lực ngang nhau, đều đã tới Võ Cảnh trung kỳ.

Người được chọn đứng thứ ba là một vị khác tên Thương Mạc Vân.

Thế lực của hắn cũng đủ lớn, cơ hồ toàn bộ đệ tử của Kim Dương Phong đều biết hắn muốn tiến vào ba hạng đầu lượt giao đấu người mới này, sau đó trở thành đệ tử thân truyền của phong chủ.

Còn Thương Yến Đình tuy rằng cũng rất đáng chú ý, nhưng từ lưu lượng và nhiệt độ đi lên mà nói hắn mới ở tuyến thứ hai mà thôi.

“Hôm nay thân ký chủ phải cố lên nha!”

Giả Hi Đồng dùng móng vuốt cổ vũ hắn cố lên.

Các đệ tử Thanh Sương Phong ở phía sau đồng dạng như thế, bọn họ nghiêm túc gật gật đầu: “Cố lên, phát huy như bình thường là được, đừng quá áp lực.”

Giả Hi Đồng nhìn Thương Yến Đình lên lôi đài, cảm giác rất giống đưa con ra chiến trường. Rõ ràng đã trải qua quá rất nhiều lần, cảm giác lần này lại hết sức bất đồng.

Các sư huynh Thanh Sương Phong sau khi chúc phúc hắn xong chuẩn bị đi đánh cược.

Mọi người hầu hết đều dùng hai mươi văn tiền áp Thương Yến Đình sẽ tiến vào trước hạng 5.

Nhị sư huynh đặt cược xong thu hồi túi tiền, chuẩn bị đi khán đài trước đột nhiên nhìn qua Giả Hi Đồng đang ngồi nghiêm chỉnh ở trong sọt.

“Tế Thùng ngươi muốn chơi không?”

Hắn cũng không biết vì cái gì chính mình lại đi hỏi một con ma thú. Nhưng mà nếu nó thật sự hiểu lời mình nói có ý tứ gì, hắn cũng có thể cho nó một quả tiền đồng để chơi chơi.

Nhị sư huynh rất là hào phóng mà nghĩ.

“Muốn nha.”

Giả Hi Đồng gật gật đầu, sau đó từ trong túi áo nhỏ của bản thân móc ra một tấm ngân phiếu được gấp chỉnh chỉnh tề tề.

Trên mặt ghi rõ giá trị: Năm mươi lượng.

Đây là Thương Yến Đình gấp lại đặt ở túi áo cho nàng, thuộc về tài sản cá nhân thống.

“Ta muốn đặt thân ký chủ thắng!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu