“Được rồi, được rồi!”
Các sư huynh đệ canh giữ ở bên nồi đã gấp không chờ nổi mà thúc giục ăn cơm.
Ngay sau khi Thương Yến Đình tránh ra, mọi người nối đuôi nhau nhao lên.
Toàn bộ nơi Thanh Sương Phong vang vọng âm thanh húp canh.
Nước canh ấm áp trôi xuống bụng, xua tan hàn khí trong cơ thể, thật là vừa ngon lại vừa ấm, cả người toát một lớp mồ hôi —— thoải mái a!
Các đệ tử của Thanh Sương Phong trên mặt mỗi người đều lộ ra biểu tình hạnh phúc.
Ở bên này bọn họ ngồi sưởi ấm ăn canh, người của Thăng Dương Phong bên kia lại lạnh đến run bần bật.
Từng cái đệ tử tự xưng bản thân là thiên tài, thân phận cao quý, không chịu cúi đầu cầu người thế nhưng ánh mắt lại khống chế không được mà liếc nhìn hướng nơi Thanh Sương Phong. Xung quanh vang lên thanh âm nuốt nước miếng liên hồi, từng đợt không ngớt.
Chịu không nổi!
Có người đứng lên, da mặt dày đi qua đó, người này chính là Chu Hoành Tu.
Nghĩ đến những việc khi trước, hắn hướng tới Thương Yến Đình chắp tay thi lễ: “Diêm huynh, lúc trước chúng ta quả thật đã đắc tội các vị, không biết chư vị huynh đệ có thể rộng lượng, không so đo hiềm khích cũ phân cho chúng ta một bát canh?”
Nguyên Hàn Dật giờ phút này cũng theo ở phía sau, hơi hơi gật đầu, hoàn toàn không còn chút cao ngạo nào khi trước.
Thương Yến Đình nhìn về phía hai người, cười rất ấm áp nhưng cũng rất kiên quyết cự tuyệt: “Xin lỗi, đồ ăn của chúng ta cũng không đủ.”
Chu Hoành Tu có chút tiếc nuối, nhưng cũng không ngoài dự đoán.
Dù sao thì lúc bọn họ tìm được đồ ăn cũng không muốn phân chia cho Thanh Sương Phong.
“Thân ký chủ, chia cho bọn họ một chút đi.”
Giả Hi Đồng nhìn bóng dáng hai người đi quay lại theo đường cũ nói.
“Ngươi thấy thương hại bọn họ?”
Thương Yến Đình nhìn về góc một nhúm lông bị lửa thiêu xém trên người tiểu racoon, hệ thống của hắn đôi khi quá mềm lòng.
TruyenLau.com
“Cũng không phải quá thương hại.”
Bọn họ đều là người trẻ tuổi, hơn nữa lại là kẻ tu võ, lạnh một chút, đói mấy ngày cũng sẽ không chết. Nhưng mà oan gia nên hóa giải chứ không nên kết, bọn họ trừ bỏ ngốc cộng thêm kiêu ngạo ra cũng không có vấn đề gì lớn.
“Kẻ chúng ta phải đánh là kẻ xấu xa thực sự, chứ không phải đem tất cả mọi người đều đẩy đến mặt đối lập.”
Giả Hi Đồng nghĩ đến trường hợp Thương Yến Đình trong nguyên tác đi đến nơi nào, người gặp được trừ bỏ hậu cung ra chỉ còn địch nhân thì lắc đầu: “Ta cảm thấy thân ký chủ là một người siêu cấp tốt, đáng giá được thật nhiều người yêu thích!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ngu xuẩn.”
Ân tình không thể được đến cảm kích, chỉ có thực lực mới có thể đạt được hết thảy.
Thương Yến Đình không hề tin vào việc lấy ơn báo oán.
Website TruyenLau.com
Nhưng mà nó nói hắn là người siêu cấp tốt……
Mười lăm phút sau, mọi người của Thăng Dương Phong được kêu sang.
Bánh trong chảo sắt lớn đã không còn bao nhiêu, bọn họ đem nước thu thập được trong buổi tối đổ vào, thừa dịp còn lửa lại nấu trong chốc lát.
Trong ngày này, toàn bộ củi mà Giả Hi Đồng sưu tập được khi trước đều bị lấy ra tới, bánh nướng lớn chỉ còn lại có năm cái, thuốc trị thương hàn chỉ còn lại tám viên.
Nàng keo kiệt mà móc ra hai viên ném vào trong nồi, nấu cho các đệ tử Thăng Dương Phong một nồi canh hỗn hợp phao bánh bao cộng thuốc thương hàn.
Còn về chút đồ ăn cùng với thuốc còn lại này, ngoại trừ Thương Yến Đình ai nàng cũng không thể cho.
Một bữa canh, làm đệ tử của Thanh Sương Phong và Thăng Dương Phong ở chung trở nên hòa hợp, mọi người cũng coi như là nhờ một nồi canh mà nhất tiếu mẫn ân cừu*.
*Nhất tiếu mẫn ân cừu: hiểu nôm na là một nụ cười hòa giải mọi ân oán
Điều làm Giả Hi Đồng ngoài ý muốn nhất chính là Trương Sở Hi thế mà tìm tới Thương Yến Đình: “Diêm sư huynh, trận chiến lần trước làm tiểu nữ ấn tượng khắc sâu, không biết có thể lại hướng ngài lãnh giáo một vài?”
Đóa đào hoa này tự mình đưa tới cửa nha!
Giả Hi Đồng xoa xoa móng vuốt của chính mình, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng.
Eo của tiểu tỷ tỷ thật nhỏ.
Chân của tiểu tỷ tỷ thật dài.
Kiếm của tiểu tỷ tỷ, ừm, ách…… Cũng thật nặng.
“Thân thể tại hạ không khoẻ, chỉ sợ không thể luận bàn cùng Trương võ hữu.”
Thương Yến Đình không do dự chút nào mà cự tuyệt.
Là tiểu sư muội có nhan sắc cấp bậc nữ thần của Thăng Dương Phong, Trương Sở Hi bị cự tuyệt như vậy cũng ngượng ngùng nói thêm gì, một lần nữa ngồi trở lại bên cạnh ngọn lửa.
Điều này khiến tiểu racoon cảm thấy niềm vui khi xuyên sách giảm đi quá nửa.
“Sư đệ!”
Mấy người nhị sư huynh cùng Nguyên Hàn Dật, Chu Hoành Tu tụ ở bên nhau, giờ phút này đang ở đối diện vẫy tay với hắn.
Hai phong đang trao đổi tình huống mấy ngày gần đây, phát hiện mọi người đều đụng phải tình huống giống nhau.
Mặt khác, Thăng Dương Phong nhận thấy được hai ngày này bọn họ đều đảo quanh tại một chỗ, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu làm cho bọn họ cho rằng sa mạc vô cùng vô tận.
La bàn thật sự quá quan trọng, nó là hy vọng giúp cho bọn họ đi ra khỏi địa phương này.
Tất cả mọi người đều đã uống qua canh thuốc nóng hầm hập, ở khi mặt trời ló mặt, bọn họ liền chuẩn bị nhích người lên đường.
Trên đường, Giả Hi Đồng bị vây quanh ở giữa các sư huynh Thanh Sương Phong, nhị sư huynh bày ra bộ dáng khảo vấn nhỏ giọng hỏi: “Tế Thùng, ngươi sao lại có nhiều đồ ăn như vậy?”
“Hiện tại không có.”
Các sư huynh ăn quá khỏe, tiểu racoon xua xua tay.
“Những đồ vật đó khi trước ngươi đều để ở chỗ nào a?”
Nhị sư huynh đem nàng bế lên, ngón tay mò vào túi nhỏ ở sau lưng nàng thăm dò một chút.
Sau đó hắn sờ đến một cái bình nhỏ, mấy tấm giấy quỷ vẽ bùa. Thành thật mà nói, cái túi này còn không đựng nổi nắm tay hắn, càng miễn bàn có thể chứa đủ đồ ăn cho mấy chục người.
“Nhị sư huynh, tùy tiện lục túi người khác là siêu cấp vô lễ đó nha.”
Giả Hi Đồng đoạt lại đồ vật của mình, nắm túi xách, lễ phép mà nhắc nhở hắn một chút.
“Nhị sư huynh của ngươi sao lại là người khác.”
Nhị sư huynh xưa nay chưa từng xem bản thân là người ngoài, cho đến khi một giọng nói dễ nghe vang lên.
“Sư huynh không biết mỗi người đều có riêng tư sao?”
“Người khác có cái bảo bối gì đều phải hướng ngươi báo cáo một chút sao?”
Thương Yến Đình mặt mang mỉm cười mà nhìn hắn, lời nói trong miệng thốt ra lại giống lợi kiếm bén nhọn: “Sư huynh hỏi vậy là muốn làm cái gì đâu? Bí cảnh đã không đủ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của các ngươi sao? Bằng không chư vị sư huynh đem đồ ăn trong bụng đều nhổ ra đi, để ta triển lãm cho các ngươi xem cất đồ ở nơi nào?”
Đừng nói nhị sư huynh, các sư huynh khác đều bị hắn huấn đến giống cái tôn tử.
Rõ ràng bọn họ mới là sư huynh, nhưng sau khi ở chung lâu rồi, Diêm sư đệ mạc danh cho người ta một loại cảm giác uy nghiêm, không tự giận uy.
Chọc ai thì chọc nhưng không thể chọc Diêm Thanh.
Chọc Diêm Thanh thì chọc chứ không thể chọc Tế Thùng.
##
“Các ngươi xem nơi đó!”
Một tiếng hô kinh hỉ đánh vỡ tình cảnh trầm mặc hiện tại.
Cách đó không xa có cái phòng nhỏ.
Cờ hiệu đại biểu thân phận học viện đang tung bay phấp phới dưới mái hiên, xung quanh còn có người ra ra vào vào!
“Lão sư, lão sư!”
Một đám người nện bước nhanh hơn, kích động mà hướng tới bọn họ tiến lên.
Trong đó còn có cả đại sư huynh của bọn họ.
Vẻ mặt mọi người lộ rõ vẻ vui mừng, ba vị lão sư cùng với đệ tử phía sau bọn họ lại lộ thần sắc trầm trọng: “Không xong, cái địa điểm thí luyện này như thế nào lại có nhiều người như vậy!”
Bị nhốt ở đây chỉ có học sinh thôi sao?
Lão sư cũng bị vây tại đây rồi!
Dựa theo an bài khi trước, lão sư cần đưa đệ tử từ bỏ thí luyện ra bí cảnh.
Nhưng ở mấy ngày trước, cái đệ tử đầu tiên từ bỏ thí luyện xuất hiện, khi lão sư chuẩn bị đưa bọn họ rời khỏi bí cảnh, đột nhiên chính mình cũng không ra được, tất cả lộ tuyến vạch sẵn lúc trước đều mất đi hiệu lực.
“Chúng ta có la bàn, hay là thử lại xem?”
“Vô dụng thôi.”
Trạm cứu trợ cũng trang bị la bàn, tác dụng duy nhất của nó là tránh cho đảo quanh tại chỗ. Nhưng bất luận bọn họ đi hướng nào, khi đi đến cuối liền sẽ lại trở lại tại chỗ.
Không có biện pháp đi ra ngoài, cũng không có biện pháp câu thông với ngoại giới.
Mấu chốt nhất là người tìm tới đây càng ngày càng nhiều, thức ăn và nước uống còn lại càng ngày càng ít. Các đệ tử tới xin giúp đỡ ban đầu cũng đã vượt qua mười người, hiện tại lại tới nhiều như vậy, đồ ăn của bọn họ thậm chí không đủ để kiên trì thêm hai ngày.
“Thân ký chủ yên tâm, ta còn để lại cho ngươi năm cái bánh nướng lớn!”
Giả Hi Đồng lén lút nói cho hắn.
Thương Yến Đình duỗi tay đem nàng bế lên, xoa xoa miệng nhỏ của tiểu racoon.
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.