Thương Yến Đình xoay người, nhìn thấy tiểu thú đang đứng thẳng hai chân, cúi đầu xuống.
“Ngươi làm sao vậy?”
“Ta đang xem lông ngực của ta.”
Giả Hi Đồng trả lời: “Hôm nay gió thổi ở Thanh Sương Phong là gió Tây Bắc.”
Thương Yến Đình: ……
Độ ấm trên núi còn thấp hơn so với dưới chân núi, cái phòng ở này không thể trực tiếp vào ở.
Thương Yến Đình tìm công cụ tới sửa sang lại cửa sổ, Giả Hi Đồng kêu hắn đem toàn bộ đồ vật lúc trước chính mình mua lấy ra.
Nàng đem chiếc chăn mang từ Chiếu thành theo trải ra, tấm da hổ cũng được trải lên trên giường.
Đã trải giường xong.
Còn có những vật kỷ niệm nàng mua nữa.
Điểm tâm xinh đẹp đã bị Thương Yến Đình ăn sạch, nhưng các loại bình nhỏ vẫn còn. Nàng đặt chúng nó ở trên bàn, bày biện chúng thành một cái hình vuông ở trung gian.
Còn cả một cái áo tơi siêu cấp lớn!
Cái áo tơi này là thứ đã lập công lớn ở trên đường. Nhưng nó thật sự siêu cấp to, vì để trưng bày nó, Giả Hi Đồng lựa chọn tận hai mặt tường.
Ngay sau đó, Thương Yến Đình đang sửa cửa sổ nghe được hệ thống gọi hắn: “Thân ký chủ!”
Tiểu racoon kéo chiếc áo tơi to hơn rất nhiều lần so với nó, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía hắn.
Thương Yến Đình đem ánh mắt dời đi, sử dụng thời gian quý giá vào những việc vô nghĩa, này hoàn toàn là lãng phí thời gian……
Website TruyenLau.com
Sau nửa canh giờ
Tấm áo tơi lớn siêu cấp vô địch kia đã được Thương Yến Đình đóng đinh, treo lên ngay ngắn.
Từ chính giữa tấm áo tách thành hai bên đối xứng, nó chiếm cả hai mặt tường, vô cùng khoa trương. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giả Hi Đồng xưng cái này là “Cảm giác nghệ thuật giương cánh bay cao.”
Thương Yến Đình: “Bay đủ cao chưa?”
“Đủ rồi đủ rồi.”
Giả Hi Đồng rất vừa lòng gật đầu: “Đúng rồi, chúng ta có thể đón Tiểu Hôi Hôi lên trên núi không?”
Tiểu Hôi Hôi là con ngựa gầy bình thường bọn họ mua từ Chiếu thành. TruyenLau
Hiện giờ tới học viện Thánh Đô rồi giữ lại con ngựa đó không còn tác dụng gì nữa.
Nhưng nhìn tiểu thú trước mặt đang đặt chân trước ở trước ngực, dùng ánh mắt đáng thương, cầu xin nhìn hắn……
Thương Yến Đình hơi nhấp môi, một lát sau hắn dời ánh mắt: “Đợi một thời gian, ta nhờ người đưa nó từ dưới chân núi lên.”
“Yeahhhh!”
Tiểu racoon hưng phấn xoay hai vòng, nhìn bộ dạng của nó chỗ thì nhiều lông, chỗ thì bị trọc, thoạt nhìn rất là buồn cười.
##
Sau khi tiến vào tứ đại phong, hoạt động của các đệ tử càng thêm tự do.
Trừ thời gian ngẫu nhiên phong chủ và một số lão sư khác dạy học, thời gian còn lại đều là đệ tử tự chủ tu luyện.
Ngày kế tiếp, Thương Yến Đình đến Tàng Thư Các từ rất sớm.
Nơi này tổng cộng có sáu tầng lầu, đệ tử bình thường đều chỉ có thể xem ba tầng, đệ tử thân truyền có thể xem đến bốn tầng, dư lại hai tầng là không cho vào.
Thanh Sương Phong trưởng lão rất giữ chữ tín, tuy rằng Thương Yến Đình không phải đệ tử thân truyền, nhưng vẫn cho hắn quyền lợi lên lầu 4.
Nhưng mà trong thư viện cấm mang linh sủng và sủng vật vào, nên tiểu racoon không thể vào. Vì thế hồn thể của Giả Hi Đồng trở lại thức hải Thương Yến Đình, còn hắn đem con rối thu vào trong Di Tu Phù.
Là Tàng Thư Các lớn nhất tứ đại phong, thư tịch bên trong bao hàm toàn diện.
Đặt ở vị trí dễ thấy được nhất đại đa số là một ít công pháp: 《 Thất Thương quyền 》《 tuyệt mệnh chân 》《 mê tung thân pháp lục 》《 tề mộc tâm kinh 》……
Chỗ hẻo lánh hơn chút thì đặt 《 phương pháp phân biệt diệu kim pháp khí 》《 chế khí tâm quyết 》《 kỳ bảo lục 》《 làm thế nào để chinh phục nữ tu xinh đẹp 》……
Giả Hi Đồng nhìn quyển sách đặt ở góc, nhưng rõ ràng đã bị rất nhiều người lật xem thế cho nên bị ố vàng, cảm giác Tàng Thư Các này hơi có chút không đứng đắn.
Thương Yến Đình đọc sách ở trên kệ nhanh như gió, nhanh chóng dạo xong lầu một, hướng tới lầu hai đi đến.
“Thân ký chủ, ngươi muốn tìm cái loại sách thân pháp gì a?”
Giả Hi Đồng dùng thức hải quét một lượt xung quanh: “Ta cảm giác mấy quyển 《 nguyên long kiếm 》《 huyễn thánh thần ngâm 》《 thiên Phạn Phật rìu 》 này cũng không tồi đâu.”
Thương Yến Đình nghe vậy nhìn qua một lượt tên mấy quyển sách nàng nói, lấy tới mở ra thô sơ giản lược mà xem hai mắt lại lần nữa thả lại chỗ cũ: “Võ tu hạng hai viết thân pháp hạng ba, lấy cái tên không có chút liên quan nào lừa mấy kẻ ngốc mới nhập môn.”
Công pháp lợi hại thật sự sao có thể đặt ở nơi này, ít nhất phải đi lên lầu 4 mới có đủ tư cách tu luyện pháp quyết.
Giả · kẻ ngốc · Hi Đồng cảm giác có chút bị mạo phạm, ai mà nghĩ đến thế giới này cũng sẽ có tiêu đề đảng.
“Thế nơi nào mới có công pháp siêu cấp lợi hại đây?”
“Hôm nay không phải tới tìm công pháp.”
Thương Yến Đình vẫn chăm chú sưu tầm khắp nơi, không có mục tiêu thích hợp hắn trực tiếp đi lầu 4.
Bắt đầu từ lầu 4, thư tích được cất giữ ít hơn các lầu bên dưới.
Vài kệ sách ít ỏi làm lầu 4 có vẻ trống trải, người cũng gần như không có.
Thương Yến Đình ở trong đó tuyển chọn vài quyển sách, đều là thư tịch về chế tạo vũ khí, luyện chế đan dược, ... hoàn toàn không liên quan đến tu võ.
“Thân ký chủ, ngươi muốn chuyển chuyên ngành sao?”
Giả Hi Đồng sửng sốt.
Tuy rằng trong nguyên tác quá trình nam chủ thăng cấp được miêu tả rất ít, nhưng hắn chắc chắn là một võ tu không thể nghi ngờ.
Nếu hắn đổi nghề thành luyện khí hoặc là luyện đan, cốt truyện này tan vỡ cũng quá nhiều đi, vỡ tan nát luôn đó!
“Con rối của ngươi, ngươi không muốn nó mọc lông lại sao?”
Thương Yến Đình đã thói quen nàng ngẫu nhiên thốt ra một hai từ ngữ làm người nghe không hiểu, bình tĩnh ngồi xuống bắt đầu xem những thư tịch này.
Bề ngoài tiểu racoon nhìn qua xác thật rất thảm.
Bởi vì nó là con rối, mấy lỗ nhỏ bị cắn, phần lông trọc trên người cùng với cái đuôi bị gãy lúc trước đến giờ vẫn chưa có biện pháp tự khôi phục.
Chỉ nháy mắt nàng đã an tĩnh, cùng Thương Yến Đình cùng nhau đọc nội dung trên sách.
Hai giờ sau, nàng từ bỏ.
Tri thức lý luận ở trên đó quá phiền toái, tối nghĩa, khó hiểu làm nàng có loại ảo giác đang quay lại học toán lý hóa, vẫn là vẽ bùa dễ hơn a!
Có nháy mắt, Giả Hi Đồng cảm giác toàn bộ thiên phú của mình đều dùng để thắp sáng kỹ năng duy nhất là vẽ bùa chú này.
——
Thương Yến Đình dùng thời gian một tuần tìm toàn bộ thư tịch liên quan đến con rối trong 4 tầng ở Tàng Thư Các, ghi lại về con rối gần như không có, kể cả có đề cập đến cũng chỉ là đôi câu vài lời.
Con rối - cái nội dung này quá lệch với võ tu, muốn tìm được cũng không hề dễ dàng, nhưng Tàng Thư Các còn hai tầng……
“Ngươi muốn lên xem hai tầng cuối cùng của Tàng Thư Các?”
Loan Chấn Phong nhìn về phía đệ tử nội môn chính mình mới thu nhận: “Diêm Thanh này, ngươi đã xem xong toàn bộ thư tịch 4 tầng dưới trong Tàng Thư Các rồi sao?”
“Khởi bẩm phong chủ, những thư tịch đó không thích hợp với ta.”
Loan Chấn Phong nghe vậy mày nhăn lại.
Nói bằng lương tâm, hắn là phong chủ hòa ái nhất trong tứ đại phong chủ. Nếu lúc này Diêm Thanh đối mặt là ba vị phong chủ kia, nhất định sẽ bị bọn họ hung hăng răn dạy một trận.
Nhưng mà cho dù bản thân hiền hòa, lúc này cũng phải răn dạy hắn một trận.
“Tuổi còn nhỏ, ỷ vào chính mình có vài phần thiên phú liền đua đòi.”
Loan Chấn Phong chắp tay sau lưng, hừ lạnh một tiếng: “Người tu võ cần luyện tâm, bổn tọa lệnh cho ngươi sao chép lại toàn bộ công pháp, tâm kinh trong lầu 4, mỗi thứ chép một lần.”
Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.
Đệ tử nội môn khác trong Thanh Sương điện cau mày đi lên vây quanh Thương Yến Đình.
“Sư đệ, ngươi nói xem ngươi đây là đang làm gì đây?”
“Ngươi vừa tới, vẫn là người mới, có chuyện gì trước tiên tới hỏi các sư huynh một chút, chúng ta nghĩ giúp ngươi a.”
Người nói chuyện chính là đại sư huynh và nhị sư huynh trong nhóm đệ tử nội môn.
“Đúng vậy, sư phụ từ trước đến nay tương đối mềm lòng, hắn đã rất lâu không nổi giận to như vậy.”
“Hai tầng cuối cùng kia của Tàng Thư Các cũng không phải là người bình thường có thể đi vào.”
“Ít nhất thì phong chúng ta không có cơ hội gì……”
Thương Yến Đình mặt ngoài cho dù giả trang ôn hòa thân thiện đến bao nhiêu, nhưng trong xương cốt hắn vốn là kẻ lạnh nhạt làm hắn khó có thể hòa hợp với tập thể.
Mọi người phải một câu, trái một câu nói chuyện rôm rả, mà hắn lại bỏ đi trước rồi.
“Ai da, tiểu sư đệ sao lại chạy trốn nhanh như vậy a?”
Nhị sư huynh phát hiện người đã đi rồi.
“Tiểu sư đệ này, người tương đối quái gở, tới phong đã bảy ngày, trừ bỏ Tàng Thư Các, các nơi khác nơi nào cũng chưa từng đi qua.”
Đại sư huynh chắp tay sau lưng cảnh cáo nói: “Đại gia phải có tinh thần quan tâm, yêu thương đồng môn, tuy rằng hắn là người quái gở, nhưng các ngươi cũng không được cô lập, bắt nạt hắn.”
“Căn cứ nguyên tắc quan tâm, yêu thương đồng môn, đại sư huynh có thể cho ta mượn chút tiền không?”
Lúc này có đệ tử ở trong đám người nói: “Quần bông của ta đã bị thủng, giờ không đổi thì phải hở mông!”
Nhắc tới tiền, sắc mặt đại sư huynh biến đổi: “Cút!”
Ai mà chả biết Thanh Sương Phong bọn họ nghèo.
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.